- Thần tiên bà bà! Thần tiên bà bà! Mau mau cứu vãn bối!
Chỉ nghe một tiếng nói thì thầm vào tai Văn Viễn:
- Sao ngươi không kêu con mụ họ Phương đến mà giúp ngươi!
Tiếng cười tự nhiên im bặt. Bà bà áo đen nọ đã xuất hiện đứng giữa Văn Viễn và Phi Hồ Tứ Quỷ tự lúc nào không biết. Bốn tên Phi Hồ khiếp đảm mặt cắt không ra một giọt máu. Cả bọn vội vàng rời yên ngựa quỳ mọp xuống đất mà khấu đầu như vái lạy tổ phụ mấy đời sống lại. Bà bà nọ hỏi:
- Chính ta đã làm hỏng đại sự của bọn chuột các ngươi! Tên nào dám tính sổ?
Cung Bất Phàm run lẩy bẩy nói:
- Không biết cao nhân giá lâm! Tội thật đáng chết! Tội thật đáng chết!
Bà bà nọ khoan thai hỏi:
- Các ngươi biết ta?
Lão nhị Trương Tam Đạo mặt cúi sát đất không dám ngẩng lên mà thưa:
- Loạn Tiếu Ma Phong..thiên hạ này ngoài…ngoài…tiền bối nào có người thứ hai..
Lão chưa kịp nói từ hai dứt thì một tiếng bốp vang lên. Bà bà nọ cách không tát một cái khiến lão họ Trương văng ra hơn hai trượng miệng bê bết máu nằm bất động. Văn Viễn nhìn thấy liền tái xanh cả mặt mày. Ông chợt nhớ lại lúc đầu gặp mặt ông cũng đã một hai gọi bà bà áo đen này là tiền bối. May thay ông chỉ bị hai trận khóc nhè bằng không chắc cũng chung số phận với lão họ Trương.
Cung Bất Phàm thấy đồng bọn chỉ một tát đã chết nằm ngay đơ mồ hôi thi nhau ra ướt sũng cả người. Lão van lạy không thôi:
- Xin Quan Âm Bà bà tha mạng! Xin Quan Âm Bà Bà tha mạng!
Bà bà áo đen nọ thong thả nói:
- Mạng chuột các ngươi ta không có hứng lấy! Các ngươi tự mà liệu!
Lão họ Cung nghe vậy liền rút trong người ra một lưỡi dao sang loáng nhanh chóng chặt đứt tay trái của mình xuống. Hai lão tam tứ Thạch Bất tri và Thạch Phá Thiên cũng liền thi nhau dùng trường kiếm mà chặt đi tay của mình. Ba tên Phi Hồ tuy đau đớn nhưng không kẻ nào dám hé răng kêu la nửa tiếng. Bà bà áo đen thong thả nói:
- Bọn thổ phỉ các ngươi tác nghiệt cũng không ít, lấy một cánh tay coi như đã nhẹ! Phía tây dãy Trường Bạch có một núi nhỏ, các ngươi mau mau cút đến đó cho ta. Nếu cả đời còn dám bén mảng vào trung nguyên thì đừng trách!
Văn Viễn nghe giọng điệu liền biết thần tiên bà bà đang ra lệnh đày ải bọn thổ phỉ. Ba tên Phi Hồ mừng rỡ như bắt được vàng lạy mấy hồi liền rồi thi nhau lên ngựa. Bà bà áo đen lại nói:
- Nhưng ta không muốn có kẻ nào biết các ngươi đã gặp ta!
Cung Bất Phàm nghe vậy không chần chừ đưa dao ngang miệng mà rạch một đường. Một đoạn lưỡi đã rớt xuống đất. Thì ra lão đã tự cắt bỏ đi lưỡi của mình. Hai lão tam tứ Phi Hồ cũng hành động tương tự. Cả bọn vái lạy rồi vội vàng leo nhanh lên ngựa mà đào tẩu không dám ngoái đầu lại nhìn.
Văn Viễn quan sát từ đầu đến cuối kinh hoảng không biết lai lịch bà bà này thế nào mà khiến Phi Hồ Tứ Quỷ khiếp sợ như vậy. Ông cũng vội vàng xuống ngựa mà dập đầu khấu tạ:
- Đa tạ thần tiên bà bà đã ra tay cứu mạng!
Một tiếng bốp vang lên, lại thêm hai tiếng bốp bốp nữa. Văn Viễn bị tát liên tục ba cái nổ đom đóm mắt. Ông biết bà bà ra tay mười phần đã nhân nhượng hết bảy tám nên cắn răng chịu trận.
- Có biết vì sao ta tát ngươi ?
- Vãn bối đã chọc giận bà bà!
- Ngươi đã nói dối!
Văn Viễn nghe giọng điệu nóng giận của bà bà áo đen liền hoảng sợ mà nói:
- Vãn bối đã kể hết cho thần tiên bà bà nghe ngay cả một lời cũng không trí trá, nào dám dối bà bà!
Bà bà áo đen nọ cởi bọc vải lớn đã lấy của Văn Viễn ra mà ném xuống đất. Thì ra bên trong là một cây đàn bằng ngọc kỳ lạ có đến bốn mươi lăm dây vàng óng ả. Bà ta hỏi:
- Ngươi nói cho ta biết từ đâu mà có cái này ?
Văn Viễn liền đáp:
- Vãn bối năm mười lăm tuổi đi lạc vào rừng sâu ở Ứng Kê bị trùng độc cắn đến mê man bất tỉnh hơn một tháng. Khi tỉnh dậy đã thấy mình nằm ở nhà với cây đàn này bên cạnh. Song thân cho hay là vãn bối đã tìm được! Thật hư thế nào thì vãn bối không sao nhớ ra được. Vì bà bà không hỏi nên vãn bối chưa kịp bẩm báo!
Bà bà nọ nghe ông nói giọng thành khẩn liền trầm ngâm nghĩ ngợi rồi dịu giọng hỏi:
- Có bao nhiêu người biết ngươi có cây đàn này ?
Văn Viễn đáp:
- Ngoài song thân ra chỉ có Vô Sách Đại Sư!
Bà bà lại hỏi:
- Có phải tên Vô Sách đã bảo ngươi mang theo cây đàn mà đến Giang Nam ?
Văn Viễn không dám dấu diếm:
- Ân sư nói thân thế vãn bối liên quan đến cây cổ cầm này. Người nói chỉ cần vãn bối mang theo đến núi Hoa Sơn thì sẽ rõ ràng mọi chuyện!
Bà bà áo đen bất chợt lẫm bẩm:
- Thảo nào! Thảo nào! Hắn đã từng đến quan ải phía Nam một lần thì phải..
Bà ta dìu Văn Viễn đứng dậy, hai tay ôm lấy mặt ông mà nhìn ngắm. Văn Viễn tuy trong lòng bấn loạn nhưng vẫn lấy làm lạ. Đôi tay bà bà này phần da phía trên nhăn nheo đồi mồi nhưng mỗi ngón tay lại thon mềm như thiếu nữ mười tám. Giọng bà bà lúc khàn khàn như lão niên chín mươi nhưng đôi khi lại trong veo như tiếng ngọc va vào mâm vàng. Ông lại nghĩ rằng bà bà đây là cao nhân thiên ngoại đã tu luyện được phép hoàn đồng cải lão được truyền tụng thành ra mới như thế.
- Giống quá! Giống quá! Trên đời này sao lại có quái sự như thế này. Ngươi thật là Phùng Văn Viễn ư? Song thân ngươi tên gì?
Ông thấy mấy giọt lệ rơi lấm tấm trên áo liền biết bà bà đang thương tâm tự nhiên lòng ngậm ngùi. Ông đáp:
- Thân phụ họ Quang tên chỉ một chữ Đại. Thân mẫu họ Trịnh tên Bạch Nươ...

