Bà bà áo đen lại hỏi:
- Song thân ngươi kẻ mang họ Quang người mang họ Trịnh, sao ngươi lại là họ Phùng?
Văn Viễn đáp:
-Vãn bối đã mấy lần hỏi nhưng song thân chỉ cười hiền mà không trả lời!
Văn Viễn nói liền nhớ lại từ nhỏ đến khi gặp được ân sư Vô Sách, cha mẹ ông đều chỉ bảo ông họ Phùng tên Văn Viễn. Có lần ông làm mình làm mẫy khóc một trận lớn hỏi có phải mình là côi nhi được nhặt về không thì song thân vội vàng lựa lời mà an ủi. Cha ông nói, Ứng Kê may có viên tướng họ Phùng trấn giữ nên mấy chục năm Tống binh không dám xâm phạm, bách tính an lạc điền viên. Thành ra nhiều nhà có con đều đặt họ Phùng để tưởng nhớ công lao viên tướng này. Văn Viễn tuy biết lời nói có phần trí trá nhưng không tiện gặn hỏi thêm. Thành ra mấy chục năm mang cái tên Phùng Văn Viễn nhưng dạ lúc nào cũng nghi ngờ.
Bà bà lại hỏi:
- Ngươi có thông hiểu được cầm âm?
Văn Viễn đáp:
- Vãn bối ngày trước ở Cối Kê được xưng tụng là Cối Kê Tứ Tuyệt. Cầm âm có chút yêu thích nên rất am hiểu! Tuy nhiên..- Ông chỉ cây đàn bằng ngọc mà nói – Cây cổ cầm này chỉ có thể đánh bằng mười hai dây, bằng không, bằng không….
Văn Viễn cao hứng mà lỡ miệng không kịp thu lời liền tự trách mình sao lại đểnh đoản. Bà bà áo đen nọ thấy ông ấp a ấp úng biết còn có chuyện gì Văn Viễn đang giấu diếm lập tức gặng hỏi:
- Bằng không thì thế nào ? Cây đàn này có đến bốn mươi lăm dây, sao chỉ được dùng mười hai dây mà đánh ?
Văn Viễn luống cuống thưa:
- Vãn bối đã có thề độc thật sự không thể nói được. Xin bà bà đừng ép!
- Người trẻ tuổi như ngươi thật hẹp dạ. Ta cứu ngươi mấy phen thoát chết, chỉ hỏi chút chuyện nhỏ, ngươi lại …ngươi lại….
Bà bà áo đen nọ tự nhiên nghẹn giọng mà òa khóc nức nở. Tiếng khóc thật sự quá đỗi bi thương, ai nghe thấy cũng phải chùn lòng mà đồng cảm. Văn Viễn đã được lãnh giáo công phu tát người của thần tiên bà bà, cũng đã tận mắt thấy sự lợi hại tiếng cười của bà ta, nhưng ông cho rằng công phu nước mắt mới thật sự là bản lãnh ghê ghớm nhất. Ông mỗi lần nghe bà bà khóc là bao nhiêu tráng chí sắt đá cũng chảy mềm hết. Ông thầm nghĩ:
- Năm xưa ta đã thề cả đời này không nói cho ai biết ngoại trừ song thân. Nhưng thần tiên bà bà đã cứu mạng ta hai lần cũng xem như cha mẹ tái sinh. Ta có nói cũng như là nói cho cha mẹ, vẫn giữ đúng lời thề!
Bà bà áo đen như đoán được tâm ý Văn Viễn liền xuống giọng khóc thê lương hơn nữa. Văn Viễn cuống cuồng thưa:
- Vãn bối sẽ nói! Xin bà bà đừng khóc nữa!
Bà bà nọ được nước liền giãy nãy không thôi:
- Ngươi mau nói cho ta hay, bằng không ta sẽ khóc đến hết nước mắt thì thôi!
Văn Viễn thấy bà bà này tuy lớn nhưng đôi khi hành sự như một tiểu cô nương thì chỉ biết đường mếu máo mà kể:
- Vãn bối cách đây sáu năm đã phát hiện bên trong cây đàn có giấu một bộ cầm phổ! Người viết căn dặn kỹ lưỡng không được đánh ba mươi ba dây đàn chính giữa! Vãn bối không tin tưởng lắm, cho rằng người để lại bộ cầm phổ nọ viết lời dọa người! Ngờ đâu có một lần vãn bối thử đánh bản Ai Tương Khúc thời Đông Hán của Bát Trúc, bọn gà vịt trong nhà nghe xong liền chết sạch không sống được con nào. Từ đó vãn bối mới tin mà không dám tự tiện động vào nữa! Một lần đàn dê của làng bị bọn sói săn đuổi. Vãn bối lại dùng ba mươi ba dây đàn nọ mà đánh một khúc Đoạn Hồn Cầm. Bọn sói nghe xong đều ngã lăn ra chết. Vài người chăn dê nghe cũng hôn mê mất mấy ngày. Thật sự cây cổ cầm này như có ma ám!
Bà bà nọ nhìn khuôn mặt vừa kể vừa hoảng sợ của Văn Viễn không khỏi bật cười khanh khách. Bà ta nói:
- Người ta tặng thần mã cho ngươi, ngươi lại dắt đi không cưỡi. Trời cho ngươi đàn quý cùng bí kíp cầm phổ, ngươi lại sợ bị ma ám! Bà bà ta sống đến ngần này tuổi đã thấy nhiều chuyện tức cười, nhưng ngu ngốc đến độ bỏ ngọc lấy đá thì lần đầu tiên ta mới thấy. Thật sự là cao minh! Cao minh! Khiến già đây phải nghiêng mình bái phục!
Văn Viễn biết bà ta đang cười nhạo liền đỏ mặt xấu hổ. Ông cung kính nói:
- Mong bà bà chỉ dạy ?
Bà bà áo đen thong thả đáp:
- Cây đàn ngọc này có tên là Thạch Cầm. Nó được một thợ điêu khắc nổi tiếng đời Tần là Vương Hãn chế tác ra từ khối ngọc bích hảo hạng. Bốn mươi lăm dây đàn lại được làm từ các sợi tơ vàng bện chặt vào nhau. Một khi đánh lên đi xa ngoài hai mươi dặm vẫn nghe rõ. Cuốn cầm phổ mà ngươi có là do một cao nhân thời Tây Tấn viết. Gã này ngoại hiệu là Diệu Thủ Cầm Ma. Gã dùng tiếng đàn có thể cứu người cũng có thể hại người. Bộ cầm phổ cùng cây ngọc này sau đó bị mất tích. Cách đây mười năm lại tái xuất giang hồ! Ngươi có nghe qua cái tên Cầm Điệp Cuồng Sinh chưa?
Văn Viễn nghe cái tên như vịt nghe sấm dậy liền lắc đầu. Bà bà nọ nhìn ông một hồi rồi nói tiếp:
- Tên Cầm Điệp Cuồng Sinh này xuất thân không biết từ đâu, chỉ biết y độc lai độc vãng kết oán khắp nơi. Núi Côn Lôn dùng tiếng đàn đánh chết Ngũ Trưởng Lão Côn Lôn Thập Động lấy đi Vô Lượng Phổ. Núi Nga Mi lại giết mất Tuệ Nhàn Sư Thái chưởng môn nhân cướp đi Bạch Liên Thư. Đến núi Thiếu Thất gã lại dùng ma cầm đánh trọng thương mười hai cao tăng Thiếu Lâm Tự để trộm Vạn Hoa Pháp Kinh. Các lộ anh hùng bạch đạo hẹn nhau lên Hoa Sơn tỷ một trận sống chết với hắn. Ngờ đâu hắn âm thầm lùng từng người mà giết sạch sẽ, đến hẹn chỉ còn một mình hắn ngạo nghễ trên đỉnh Hoa Sơn mà cười nhạo!
Văn Viễn gật gù tán thưởng:
- Tên này hành sự rất chu toàn, chia nhỏ ra để trị, kế sách thật cao minh! Nhưng ba bộ kỳ thư đó có gì mà hắn lại phải bỏ công sức đi cướp về ?
Bà bà áo đen lắc đầu nói:
- Vô Lượng Phổ chỉ là một cuốn ghi chú âm luật bình thường. Bạch Liên Thư cùng Vạn Hoa Pháp Kinh cũng chỉ là những sách kinh nhập môn của Phật gia, không phải bí kíp thượng thừa càng không phải là kỳ thư chi bảo. Ta đã từng đọc qua nhưng kỳ thật vẫn nhìn không ra chổ ảo diệu bên trong!
Văn Viễn thầm nghĩ:
- Tên Cuồng Sinh nọ cướp lấy ba món đồ trên mà làm của riêng. Thần tiên bà bà lại bảo đã từng đọc qua và nghiền ngẫm khác gì thừa nhận bà bà và tên kia có quan hệ mật thiết ?
Bà bà áo đen lại nói tiếp:
- Gã Cuồng Sinh đang dương dương tự đắc thì gặp phải cao đồ phái Hoa Sơn. Hai bên lại đấu một trận kéo dài ba ngày ba đêm. Hắn cuối cùng đã thua dưới Vô Tình Thập Bát Thức của Hoàng Kỳ. Thua sạch sẽ tâm phục khẩu phục! Tuy nhiên hắn lại kết giao tri âm với gã họ Hoàng thật sự là một điềm quái lạ!
Văn Viễn nghe đến cái tên Vô Tình Kiếm Hoàng Kỳ liền nói phụ họa:
- Vãn bối hôm nay ngang miếu Quan Âm đã thấy mấy chục tên ma đầu bị giết dưới Vô Tình Thập Bát Thức. Vô Tình Kiếm thật sự rất lợi hại! Nhưng tên Cuồng Sinh kết giao với Hoàng Kỳ bà bà lại nói là điềm lạ ?
Bà bà áo đen đáp:
- Hắn kết giao họ Hoàng rồi lại đem bí mật về ba bộ kỳ thư nọ nói cho Hoàng Kỳ nghe. Không lâu sau phái Hoa Sơn xảy ra biến loạn. Chưởng môn nhân Cố Thiên Lượng bị ám sát chết. Họ Cố luyện nội công đã đến cảnh giới thượng thừa vẫn bị địch nhân ám toán tại đỉnh Lạc Nhạn. Phái Hoa Sơn chia năm xẻ bảy rồi dần bôi tên trên giang hồ. Không ngờ sau đó, võ lâm lại rung động vì một tin đồn khiến hai phe chánh tà đều đứng ngồi không yên! Ngươi đoán xem là tin gì ?
Văn Viễn không cần nghĩ ngợi mà nói:
- Thiên hạ người ta không vì danh cũng vì lợi. Nếu có thể khiến cả võ lâm quan tâm chắc hẳn phải liên quan cả danh lẫn lợi!
Bà bà áo đen gật gù:
- Tên mọt sách ngươi cũng rất tinh! Tin đồn nói rằng, nếu người nào lấy Vô Lượng Phổ, Bạch Liên Thư, Vạn Hoa Pháp Kinh đem đối chiếu với bí kíp chi bảo phái Hoa Sơn là Tử Hà Thần Công thì sẽ vô địch thiên hạ, phú quý hưởng đời đời không hết. Ngươi nói xem kẻ học võ nào lại không muốn ngôi chí tôn ? Thê thảm nhất vẫn là Hoàng Kỳ!
Văn Viễn nghe liền hiểu ngay hàm ý của bà bà nọ. Ông hỏi:
- Phải chăng họ Hoàng bị nghi ngờ cấu kết với Cầm Điệp Cuồng Sinh hại chết Cố chưởng môn để đoạt kinh thư ?
Bà bà thở dài đáp:
- Không sai! Sau khi Cố chưởng môn mất, tên Cuồng Sinh cũng mất tích trên giang hồ. Hoàng Kỳ thành ra oan không thể cải. Nhưng họ Hoàng lại là kẻ không sợ trời sợ đất. Y không một câu giải thích lẳng lặng bôn tẩu giang hồ mà tìm bạn hữu. Cả hai phe chánh tà đều truy sát y. Chánh phái thì lấy cớ y giết sư huynh đồng môn mà tầm diệt. Hắc đạo thì lăm le bí mật tàng thư. Họ Hoàng nếu bản sự không lớn e rằng đã chết mấy chục lần!
Văn Viễn chợt nhớ ra liền hỏi:
- Vừa rồi vãn bối nghe hai tên Hắc Bạch Song Sát nói các Hoa Sơn Thất Hiệp cũng đều lâm nạn. Không biết cớ sự như thế nào ?
Bà bà áo đen đáp:
- Hổ lớn không bẫy được thì đành tìm kiếm báo con. Cả bảy tên đồ đệ của phái Hoa Sơn cũng rất thê thảm. Nghe đồn Cố chưởng môn trước khi lâm chung đã chia Tử Hà Thần Công ra nhiều phần khác nhau mà phân cho Hoa Sơn Thất Hiệp. Riêng Hoàng Kỳ là người gặp họ Cố sau cùng. Ngoài Thần Chưởng Ngọc Thu, những tên còn lại trong Hoa Sơn Thất Hiệp đều cho rằng Hoàng Kỳ hại sư phụ họ nên rất hận! Ngươi nói họ Hoàng vì bạn hữu mà bị oan không cải được, có đáng không ?
Văn Viễn ngẫm nghĩ rồi đáp:
- Xem ra vị bằng hữu này rất có trọng lượng với Hoàng Kỳ. Vì tri âm chịu một chút hồ nghi cũng không thể nói đáng hay là không!
Bà bà áo đen chăm chú nhìn nét mặt Văn Viễn một hồi lại hỏi:
- Ngươi thấy Vô Sách Đại Sư là người thế nào?
- Vãn bối thấy ân sư thật sự là cao tăng đắc đạo. Ân sư cũng như bà bà đều là người tốt!
Bà bà áo đen bất chợt cười một tràng chua chát:
- Người tốt? Trong mắt tên mọt sách như ngươi kẻ nào chẳng là người tốt? Ta cho ngươi biết, nếu thật sự có một người tốt với ngươi chỉ có thể là tên Hoàng Kỳ. Vì ngươi và Cầm Điệp Cuồng Sinh giống nhau như tạc!
Văn Viễn nghe xong há hốc miệng kinh ngạc. Ông liền hiểu ra:
- Phải chăng gã Cầm Điệp Cuồng Sinh cũng có cái tên Phùng Văn Viễn ?
Bà bà áo đen gằn giọng:
- Không sai! Phùng Văn Viễn chính là cái tên của tên Cuồng Sinh vong tình phụ nghĩa. Ta hận hắn đến thấu xương tủy. Không chỉ có ta mà còn cả con mụ họ Phương, họ Nhã, họ Cao cũng rất hận. May mắn cho ngươi không phải là hắn. Bằng không một tát của ta đã đánh gãy cổ ngươi rồi!
Văn Viễn thấy bà bà nọ nổi cơn lôi đình liền tái mặt. Ông bây giờ đã hiểu được vì sao mỗi lần bà bà ra tay đều có bảy tám phần nhân nhượng. Văn Viễn tự nhiên buột miệng chửi thầm tên Cuồng Sinh nọ đào hoa bay bướm để rồi bao nhiêu cơn tức giận của các vị phu nhân đều nhằm đầu ông mà trút xuống. Một bà bà gặp là tát ông tối mặt tối mũi, lại thêm phu nhân họ Phương chưa gì đã dùng kiếm đòi lấy mạng ông. Văn Viễn mồ hôi ướt trán mà ngẫm nghĩ:
- Theo lời bà bà thì tên kia còn phụ tình phu nhân nhà họ Nhã và họ Cao. Cái tên cuồng đồ này sao lại toàn kiếm các vị phu nhân đã yên bề gia thất mà trêu hoa ghẹo nguyệt? Mấy vị phu nhân nặng tình tất nhiên sẽ nương tay nhưng liệu phu quân bọn họ hiểu lầm ta là gã cuồng đồ nọ thì bao nhiêu cái mạng Văn Viễn này mới đủ? Cầm Điệp Cuồng Sinh, không phải! Không phải! Gọi hắn là cuồng đồ mới đúng. Văn Viễn ta chuyến này có mệnh hệ gì nhất định sẽ đến điện Diêm La mà kiện ngươi với Diêm Vương Gia Gia!...

