- Xin bà bà chỉ giúp cho vãn bối một con đường để đi!
Bà bà lại cười thêm một tràng nữa rồi từ tốn:
- Ta có chỉ ra đường chưa chắc ngươi có thể đi được. Thiên hạ kẻ nào cũng đương ôm bá mộng, con mọt sách như ngươi bụng dạ thật thà sao có thể là đối thủ của bọn chúng. Con người ngươi nhìn ai cũng đều là quân tử trước sau gì cũng sẽ chuốc họa. Chi bằng ta tặng ngươi một món quà. Khi nguy cấp ngươi cứ đem ra sử dụng tất nhiên sẽ hiệu quả!
Văn Viễn chưa kịp khấu tạ thì đã thấy một lá cờ nhỏ màu trắng thêu nổi hình bốn mươi hai cánh hoa mai màu đen ở giữa cắm ngay trước mặt mình. Ông nhặt lên nhìn kỹ lại thấy giữa các cánh hoa mai có thêu chữ bằng chỉ đen rất tinh xảo Hắc Quang Âm. Văn Viễn nhớ lại gã Cung Bất Phàm khi van xin bà bà cũng đã luôn miệng gọi là Quan Âm liền hỏi:
- Bà bà phải chăng ngoại hiệu là Hắc Quan Âm ?
- Chỉ là giang hồ đồng đạo thuận miệng gọi thành ra cái danh đó!
Văn Viễn định hỏi thêm nhưng nhớ lại khuôn mặt khiếp đãm của bọn Phi Hồ Tứ Quỷ khi gặp bà bà tự dưng chột dạ nghĩ:
- Thần tiên bà bà hẳn uy danh ghê ghớm! Không biết bản sự thế nào nhưng xem ra có lá cờ này thì nguy nan tất nhiên sẽ được hóa giải không ít!
Văn Viễn cất kỹ vào trong người rồi vòng tay khấu tạ. Bà bà nọ lại biến mất chỉ còn vang vọng lại tiếng nói trong gió:
- Nếu không phải nguy cấp ngươi không được sử dụng Hắc Mai Kỳ bừa bãi. Bằng không họa lại càng thêm họa!
Văn Viễn đứng thất thần suy ngẫm:
- Phải chăng ân sư có dụng ý riêng nên mới bắt ta phải tự thân xuống Giang nam một chuyến? Bà bà hỏi ta thấy ân sư là người như thế nào, phải chăng ám chỉ nên đề phòng? Còn gã Hoành Kỳ nọ, ta nghe cái tên thật sự rất quen nhưng lại không nhớ ra đã từng nghe ở đâu? Thật sự thân thế ta như thế nào đây? Là phúc thì không thể là họa. Đã là họa vị tất tránh được. Thôi thì tùy mệnh trời vậy!
Ông thở dài nhặt cây đàn gói ghém cẩn thận rồi leo lên Ô Phong Mã mà cười nói:
- Mã đại ca! Chỉ có huynh là khiến ta yên tâm. Nhưng oai phong thần mã như huynh vào tay văn nhân ta thì thật uổng phí. Ta nghe mạn bắc có viên tướng Tư Đồ văn võ song toàn, uy khiếp địch nhân. Ta lo xong mọi việc nhất định sẽ lên phía bắc mà tặng huynh cho viên tướng này. Như vậy vó câu của huynh mới thỏa thích tung hoành sa trường sát địch!
Ông xoa bờm con hắc mã mấy lần rồi giật cương. Ô Phong Mã quay đầu thẳng tiến về Ngô Phong trấn.
Độ chừng chưa tàn quá hai lần hương, Văn Viễn nhận ra con lộ quen thuộc. Ô Phong Mã chạy qua miếu Quan Âm rồi lại đến ngay đoạn đường Văn Viễn bị hai tên Hắc Bạch Song Sát đời lấy mạng. Ông cau mày nhìn một khoản đất rộng còn đỏ lòm máu tanh. Mấy tên khiếu hóa tử vừa thu dọn tàn cuộc vừa khóc kể liên hồi thê lương vô cùng. Văn Viễn thấy mấy lão ăn mày bốn túi và hơn mấy chục tên mình đầy máu đang thoi thóp tịnh dưỡng ven đường liền sanh lòng từ tâm mà nghĩ:
- Bọn này tuy hàm hồ nhưng cũng đã bị nạn. Cái Bang thành lập hơn mấy trăm năm nào chỉ là phường tiểu nhân ô hợp. Ta có lẻ nên giúp bọn họ một tay!
Ông liền xuống ngựa chọn một tảng đá mà ngồi xuống lại đem đàn đặt lên đùi thong thả so dây. Bọn ăn mày chưa biết dụng ý của Văn Viễn liền bu lại quanh ông mà chỉ trỏ bàn tán. Văn Viễn mặc kệ cứ thản nhiên dạo đàn.
Tiếng đàn nhẹ nhàng như gió lùa qua tán lá, nghe như tiếng suối róc rách len lõi từng vách đá êm. Tiếng đàn chợt chùn xuống tựa hồ thu phẳng lặng lại vút cao thành cánh thiên ưng đang đảo gió dời mây. Lúc trầm lúc bổng, lúc ôn hòa lúc hối hả. Cả bọn ăn mày đang dưỡng thương bất giác không còn thấy đau đớn. Mấy lão ăn mày bốn túi hiểu ngay tác dụng của tiếng đàn vội
vàng điều hòa kinh mạch, cứ theo tiết tấu cầm khúc mà dẫn công điều thương. Chừng nửa canh giờ, các vết thương lớn nhỏ trên thân thể họ đều không còn ra máu. Kẻ nào mười phần cũng đã đỡ đi ba bốn. Văn Viễn nhìn bọn họ mà mừng thầm trong bụng:
- Thì ra khúc cầm này có tác dụng trị thương. Cầm phổ không gạt ta! Thật sự là khúc nhạc diệu kỳ!
Mấy lão ăn mày liền vội vàng đến khấu tạ Văn Viễn:
- Đa tạ đại hiệp đã ra tay giúp đỡ! Tiếng đàn thật chẳng khác thuốc thần!
Lão ăn mày đá Văn Viễn một cước ở miếu Quan Âm cũng chấp tay tạ tội:
- Lão khiếu hóa ta đem dạ tiểu nhân đo lòng quân tử. Nay huynh đài không màng hiềm khích cũ mà ra tay giúp đỡ. Cái Bang phân đà Hàn Châu vô cùng cảm kích!
Văn Viễn vội cất đàn rồi hành lễ:
- Chỉ là chút tài mọn không dám nhận đại lể các vị trưởng bối! Xấu hổ! Xấu hổ!
Ông lại lấy trong người ra một lọ nhỏ mà đưa cho mấy lão ăn mày:
- Tại hạ y thuật có chút am hiểu, đã điều chế ra loại thuốc chuyên trị nội thương. Mong sẽ giúp các vị được ít nhiều!
Mấy lão ăn mày nhận lấy rồi chia cho các tên ăn mày bị thương nặng đang hôn mê. Bọn chúng uống vào trong chốc lát sắc mặt hồng hào trở lại, hơi thở cũng đều đặn không còn khó nhọc như trước. Mấy lão ăn mày lại thi nhau vái tạ Văn Viễn không nguôi. Ông thấy bọn họ tính tình hào sảng tự nhiên bao nhiêu điều nghi kỵ trong lòng đều tan biến. Một lão ăn mày hỏi:
- Không biết công tử tên gọi là gì để bọn lão hữu biết ?
Văn Viễn định xưng danh nhưng sực nhớ cái tên của mình đã gây ra nhiều rắc rối liền nói:
- Chỉ chút việc mọn đâu dám để danh tánh! Tại hạ có chút việc riêng không dám làm phiền các vị!
Mấy lão ăn mày nghe vậy cho rằng Văn Viễn đáng mặt quân tử, ra tay nghĩa hiệp không cầu báo đáp. Cả bọn lại cảm kích mà vái tạ. Một lão ăn mày đưa cho ông túi gấm nhỏ:
- Công tử thật lòng dạ đại lượng. Xin công tử nhận vật này! Chỉ cần gặp chuyện gì bất trắc, xin công tử cứ đến các phân đà Cái Bang mà đưa tín vật. Huynh đệ Cái Bang dù chết cũng sẽ giúp công tử!

