Nàng ta thong thả nói:
- Tuy chỉ có mình Ngọc Thủ Trần Quang luyện thành Tử Hà Thần Công song thiên hạ vẫn còn một môn nội công khi phát lực có luồng khí tím tương tự!
Văn Viễn nghe như mở cờ trong bụng biết rằng vị tiểu thư ưa kiếm lời kia đã chịu giúp đỡ. Bọn Lục Niên Giám, Tứ Mai Quản, Phương giáo đầu Tiêu Tương liền hỏi dồn:
- Không biết là môn phái nào? Xin tiểu thư nói rõ!
Sa tiểu thư đáp:
- Ngoài khơi đông hải cách một trăm dặm biển có một đảo nhỏ gọi là Bát Nhạn Đảo. Đảo chủ Ôn Thừa Văn luyện bộ tâm pháp Đa Túc Minh Công. Môn nội công này bề ngoài tựa như Tử Hà của Ngọc Thủ Trần Quang. Kẻ nào không rành rất dễ nhầm lẫn!
Rõ ràng là Sa tiểu thư tùy miệng nói ra. Văn Viễn nghe cái tên Ôn Thừa Văn, Đa Túc Minh Công liền biết Sa tiểu thư đang mỉa mai ông chỉ là văn nhân lại lắm tay lắm chân can dự vào chuyện người khác. Ông cười trừ:
- Chỉ cần không ép vị họ Trần vào đường chết, nàng ta có mai mỉa thế nào cũng mặc kệ. Dầu gì ta cũng là trượng phu không nên hẹp hòi chấp nhất nữ nhi!
Bọn Lục Niên Giám, Tứ Mai Quản bán tín bán nghi vì. Phương giáo đầu Tiêu Tương lại hỏi:
- Không biết hành tung của vị đảo chủ như thế nào?
Sa tiểu thư ung dung đáp:
- Độc lai độc vãng, chỉ có ít người biết được. Riêng Đa Túc Minh Công thì người của Bát Nhạn Đảo đều được học nên khó tra ra chân nguyên kẻ nào. Ta cũng chỉ biết có như vậy! Nếu muốn các người có thể dong buồm ra đông hải mà tìm kiếm!
Tiêu Tương cau mày nghĩ ngợi giây lát rồi nói:
- Đa tạ tiểu thư đã chỉ điểm. Tại hạ sẽ điều tra thực hư!
Phương giáo đầu quay sang chào Văn Viễn rồi đi thẳng. Bọn Lục Niên Giám, Tứ Mai Quản thấy vậy cũng vái biệt Sa tiểu thư mà đi khỏi sân miếu. Văn Viễn chờ cả bọn đi khuất mới cười tươi đem túi gấm bỏ vào thùng gỗ đặt trước xe ngựa, không ngừng cảm tạ:
- Đa tạ tiểu thư lòng dạ rộng lượng! Đa tạ tiểu thư lòng dạ rộng lượng!
Ngọc Thủ Trần Quang lúc này mới hiểu ra những đoạn đối đáp điển tích giữa Văn Viễn và Sa tiểu thư. Y liền nói:
- Trần mỗ nợ một cái ơn với tiểu thư!
Sa tiểu thư ngồi trong xe cười đáp:
- Công tử không nợ ta, chỉ vì vị bằng hữu của công tử thật sự quá nhiều chuyện lại thành tâm nên ta không thể không thêm một chút sức!
Trần Quang quay sang Văn Viễn đang cười hớn hở mà:
- Đa tạ bằng hữu tương trợ! Thật sự lòng đầy cảm kích nói không nên lời!
Văn Viễn chưa kịp đáp lễ thì một giọng nói vang rền:
- Lại cái tên mọt sách này làm hỏng việc của bọn ta! Xem ngươi lần này có thần tiên nào cứu được!
Văn Viễn giật mình nhận ra là giọng của Hắc Sát.
Chỉ trong chớp mắt, Hắc Bạch Song Sát cùng mấy chục tên mang mặt nạ quỷ đã ùa vào vây kín sân miếu thổ thần. Bọn giang hồ tụ tập thấy vậy như dê con gặp hổ liền hùa nhau chạy tán loạn. Một chốc cả sân miếu chỉ còn lại bọn người U Minh Cung cùng Sa tiểu thư, Văn Viễn và Ngọc Thủ Trần Quang.
Bạch Sát cười hăng hắc hỏi:
- Theo ngươi xử lý thế nào?
Hắc Sát khinh khỉnh đáp:
- Ngoại trừ Sa tiểu thư ra, giết sạch không chừa kẻ nào!
Hắn quay sang cổ xe ngựa của Sa tiểu thư, nói:
- U Minh Cung bọn ta có chút chuyện phải làm ở đây. Mong Sa tiểu thư đứng qua một bên đừng can dự vào kẻo lại khiến bọn ta khó xử!
Sa tiểu thư hừ nhạt đáp:
- Bổn tiểu thư không có hứng can dự vào chuyện của U Minh Cung. Chúng ta nước sông không phạm nước ao hồ. Kẻ nào việc nấy. Nhưng bổn tiểu thư hôm nay muốn xem náo sự!
Nàng gọi một tiếng. Tên mã tài vội vàng ôm thùng gỗ chứa đầy kim ngân đặt vào trong xe. Y cũng vội vàng nhảy lên đánh xe ngựa đứng nép qua một bên sân miếu.
Văn Viễn hốt hoảng nói với Trần Quang:
- Hai tên này rất lợi hại. Vừa rồi tại hạ nhìn thấy gần cả trăm người Cái Bang vẫn không làm gì được chúng. Huynh nên nhân cơ hội mà bỏ đi. Cổ nhân dạy hảo hán chịu được cái nhục nhất thời tất làm nên nghiệp lớn!
Trần Quang thấy Văn Viễn mặt đầy âu lo, lời nói lại chân thành thì nghĩ:
- Tên văn nhân này gặp chuyện lại không lo cho thân mình mà còn quan tâm người khác. Thật sự lòng dạ rất hiệp nghĩa!
Hắc Sát nhìn Trần Quang nói:
- Bọn ta lùng sục tên Hoàng Kỳ không ra lại kiếm được đồ tử đồ tôn của hắn. Ngươi mau mau cho bọn ta biết họ Hoàng ở đâu? Còn bộ Tử Hà Thần Công, ngươi cũng nên ngoan ngoãn giao ra. Bọn ta sẽ niệm tình mà cho cả hai ngươi được chết toàn thây!
Trần Quang cười nhạt:
- Với bọn ngươi cũng đòi tầm sát thúc thúc ta. Nghe như con nít lên ba kể chuyện phiếm!
Hai tên mang mặt nạ quỷ đứng gần đấy liền xông vào Trần Quang. Một tên đánh từ trên cao xuống. Một tên lại dùng kiếm đâm thẳng trước ngực. Thân pháp rất mau lẹ . Chỉ nghe hai tiếng binh binh. Hai tên bị song thủ của họ Trần đánh văng ra giữa sân. Tên nào trước ngực cũng bị cháy sém. Thất khiếu đều ứa máu rõ ràng chết không trối kịp nửa lời
Trần Quang hai tay đã tụ luồng khí tím sẫm màu nhìn Hắc Sát gằn giọng:
- Bình sanh ta rất ghét chuyện giết chóc nhưng U Minh Cung mấy lần cho người truy sát thúc thúc cùng các sư đệ của ta. Món nợ này Trần mỗ sẽ thẳng thắn tính với các ngươi hôm nay!
Chỉ nghe tiếng gió từ đâu rít lộng bốn phía. Trần Quang khắp người phát hàng loạt tia sáng màu tím đan nhau bọc lấy thân thể. Y xông thẳng vào bọn mang mặt nạ quỷ trước mặt đánh liền mấy chưởng.
Bọn chúng tuy phòng bị nhưng chưởng lực họ Trần nghiêng trời lật đất nên chỉ nghe những tiếng la hét khiếp đảm. Mười mấy tên tiểu tốt U Minh Cung bị chưởng lực đánh trúng đều văng ra xa mà chết thảm. Hắc Bạch Song Sát trúng phải hai chưởng của Trần Quang cũng bị đẩy lùi lại mấy chục bước...

