watch sexy videos at nza-vids!

Vũ Điểm Cô Thiên

score
Đánh giá: 4.5/5, 8 bình chọn
i. Gã Hắc Sát lại vừa chống chọi kình lực họ Trần vừa cố rút kiếm ra khỏi lớp khí quang màu vàng nhưng thử mấy lần cũng không được. Gã liền hiểu họ Trần muốn dùng nội lực đấu nội lực nên không dám khinh suất vận hết nội công vào kiếm. Tên Bạch Sát lúc này dường như cũng đã hồi phục phần nào liền nhảy đến sau lưng Hắc Sát. Hắn áp cả hai bàn tay lên lưng đồng bọn theo hai huyệt Can Tương, Khúc Thủy mà tuôn ào ạt nội công tương trợ.

Luồng kình lực màu xanh của bọn nữ nhân Thanh Tâm Cung cùng hai luồng kình lực một đen một trắng của hai tên Song Sát liên tục công phá vào luồng khí quang màu vàng của họ Trần. Nhưng khi vừa lọt qua lại bị luồng khí quang màu tím bên trong đánh bật trở ra. Người ngoài nhìn vào tưởng như không có chuyện gì nhưng đôi bên chỉ cần có chút sai sót hậu quả sẽ là đem mạng ra đánh đổi.

Trần Quang tuy vừa kinh qua hai trận đại chiến bằng nội lực nhưng vẫn đủ sức chống chọi. Y tuy đang chú tâm đối địch vẫn liếc nhìn Văn Viễn. Thấy ông bị trúng mấy tát, Trần Quang liền giật mình nghĩ:

- Vẫn còn có kẻ đang ẩn mình! Ta sao lại không nhận thấy? Không rõ là thù hay bạn hữu?

Họ Trần thấy kéo dài càng bất lợi. Y nghiến răng vận đến tám thành công lực. Chỉ thấy thêm một luồng khí quang màu xám đen lan rộng bao cả bọn năm tên U Minh Cung vào trong.

Thật sự cao thủ nào chuyên tu về nội lực thấy cảnh này tự nhiên phải giật thổm người mà kinh hãi. Vốn nội lực đấu nội lực thường tối kỵ tán lực bừa bãi làm giảm đi kình lực bản thân. Riêng Trần Quang thì ngược lại. Y nếu đơn thuần chọi nhau với bọn U Minh Cung thì dù y có nội công dồi dào như nước biển cũng không thể nhất thời thủ thắng. Thành ra y một mặt vận công tạo ra một lớp khí quang màu tím hộ thể, một lớp khí quang màu vàng để hút chặt chọn U Minh Cung vào ép thí nội lực. Mặt khác y lại phát công tạo ra thêm lớp khí quang màu xám để bao bọc cả bọn. Vừa từ trong đánh ra cộng thêm từ ngoài ép vào. Cũng may, Trần Quang tư chất vượt trội lại gặp kỳ ngộ nên công lực cao hẳn người khác mấy bậc. Nếu không y dùng nội lực đấu kiểu này sẽ thành ngọn đèn cháy bùng lên khô hết dầu mà nguy nan tính mạng.

Vương Tố Tâm nói lớn:

- Giỏi cho ngươi dám dùng cách này đấu với bọn ta. Đừng mong sẽ thủ lợi!

Nói rồi nàng ta liền gia tăng kình lực đánh vào họ Trần. Những tên còn lại bị luồng khí quang màu xám ép đến tức thở đều hiểu, nếu không nhanh chóng hạ gục Trần Quang tất sẽ bị ép chết. Cho nên kẻ nào cũng đem hết sức bình sanh mà phát lực công kích.

Văn Viễn nhìn thấy cục diện trước mắt, la thầm:

- Không xong, vị huynh đệ này dù nội lực có nhiều bao nhiêu cũng không thể thắng được bao nhiêu người hợp sức lại. Ta phải làm gì đây? Ta phải làm gì đây?

Ông nhìn Trần Quang mồ hôi ướt hết lưng áo càng hoảng loạn lên, lại thấy bọn U Minh Cung vẫn còn cầm cự được mà không ngừng công kích bèn la lớn:

- Thần tiên bà bà mau mau cứu vị huynh đệ kia! Vãn bối tự nguyện đứng cho bà bà tát đến thỏa thuê rồi thôi!

Chỉ nghe một tiếng hừ nhẹ bên tai Văn Viễn:

- Tên ngốc ngươi có giỏi thì tự mình cứu lấy hắn! bà bà ta không thích can dự vào chuyện giang hồ!

Văn Viễn mếu mặt bứt đầu bứt tóc liên hồi nhìn rất ư thê thảm. Bất giác ông reo lên:

- Sao mình lại không nghĩ ra!

Văn Viễn liền tháo bọc vải lớn đeo sau lưng rồi ngồi bệch xuống mặt sân. Ông liền đặt cây ngọc cầm lên đùi . Văn Viễn nhớ trong quyển cầm phổ nọ có chép một khúc Tây Bá Biệt Vương được ghi chú tỉ mỉ có thể cứu người có thể hại người. Ông lẩm bẩm trong miệng:

- Ta không phải nguy cấp nhất định không dùng đến. Các người ỷ đông bức ép một mình huynh đệ kia không thể gọi là người tốt được. Ta hại các người cũng không thể gọi là lạm sát vô tội được! Các người đừng trách ta!

Ông nhẹ nhàng dạo đàn. Tiếng đàn ai oán thê lương vang lên khiến những kẻ đang có mặt trong miếu thổ thần đều giật mình. Tiếng đàn chùng xuống sầu thảm như cô phụ vọng chinh lang, như ly biệt sanh tử, bất giác lại vút cao tựa cánh thiên ưng hướng thẳng lên trời xanh. Tiếng đàn miên man như mặt hồ thu phẳng lặng chực đinh tai nhức óc như gió bão thét gào giữa tầng không mù mịt. Lên cao xuống thấp, trầm bổng dị thường.

Sa tiểu thư ngồi trong xe hoảng hốt run giọng:

- Quỷ cầm…Quỷ Cầm của Cầm Điệp Cuồng Sinh chăng?

Họ Trần đương giao đấu nghe tiếng đàn tự nhiên thấy trong người ào ạt tinh lực khỏe khoắn vô cùng. Y liền hiểu Văn Viễn đang dùng tiếng đàn kỳ lạ nọ trợ giúp mình một tay. Bọn U Minh Cung phải lúc dốc toàn lực ép Trần Quang, nghe tiếng đàn ma quái lại thấy khí huyết trong người nhộn nhạo, hai tai đau nhức như hàng trăm mũi kim nhọn không ngừng châm vào. Bọn chúng thực tế vốn không chịu được họ Trần bao lâu nữa, giờ còn bị tiếng đàn của Văn Viễn quấy nhiễu liền không thể chần chừ được. Không ai bảo ai, cả bọn đồng loạt thét lớn phát lực đánh thẳng vào lớp khí quang của họ Trần.

Trần Quang thấy cả bọn đều bấn loạn liền nhân cơ hội chuyển Tử Hà Thần Công lên cực đỉnh mà đánh một chưởng quyết định.

Chỉ nghe tiếng nổ chát chúa vang lên. Trần Quang bị dư chấn đẩy lùi lại hơn năm bước. Bọn U Minh Cung ngoại trừ Vương Tố Tâm. Những người còn lại đều bị thổi văng ra xa hơn hai trượng. Thê thảm nhất vẫn là Bạch Sát vốn đã mang nội thương lại thêm một phen chấn động. Hắn văng ra xa nằm im như xác chết miệng đầy máu đỏ.

Vương Tố Tâm trừng mắt nhìn Văn Viễn:

- Tên văn nhân này thật khéo dấu bản lĩnh! Dám phá đại sự của ta!

Trần Quang thấy nàng ta mắt nổi sát khí sợ gây hại đến Văn Viễn. Y vội vàng nhảy tới toan đánh bồi một chưởng để ép Vương Tố Tâm phải lùi ra xa. Ngờ đâu Trần Quang vừa nhóm chân đã bị một luồng kình lực ập tới ngay trước ngực. Y vội vàng tụ khí giơ cả hai tay ra mà đón đỡ. Hai luồng nội lực chạm nhau, Trần Quang bị ép ra sau hơn sáu bước, khí lực trong người đều loạn nhịp. Chỉ nghe giọng nói thâm trầm vang lên:

- Các ngươi phá hỏng chổ giao dịch của ta đáng tội gì?

Lại thêm một người ung dung hạ mình xuống sân miếu. Sa tiểu thư nhìn thấy liền cười mỉm:

- Mối làm ăn lớn đã xuất hiện! Ta không bỏ công một chuyến!

Bọn người U Minh Cung thấy kẻ vừa xuất hiện liền cung kính vòng tay hành lễ:

- Thuộc hạ tham kiến Thiếu Cung Chủ!

Kẻ được gọi Thiếu Cung Chủ là một công tử mặc toàn quần áo màu trắng. Hắn tuổi tác chỉ độ chừng không quá ba mươi lăm nhưng tóc tai đều bạc phếch. Đôi chân mày dài của hắn cũng bạc như cước khiến đôi mắt xanh biếc nhìn rất đáng sợ. Thiếu Cung Chủ U Minh Cung chỉ hừ nhẹ một tiếng với bọn thuộc hạ rồi quay sang Trần Quang, nói:

- Sau cha ta, ngươi là người thứ năm trúng phải một chưởng mà còn đứng vững được! Thần Chưởng Ngọc Thủ, ngoại hiệu này đúng lắm!

Trần Quang đở một chưởng đã biết gặp phải cường địch. Y nhìn công tử nọ lập tức nhận ra:

- Ta nhận ra ngươi! Ngươi chính là kẻ đã đánh ta hai chưởng rơi xuống núi năm xưa!

Thiếu Cung Chủ chau mày nhớ lại rồi cười nhạt:

- Lý thú! Lý thú! Không ngờ sau vài năm không gặp, ngươi lại thăng tiến cao như vậy!

Sa tiểu thư từ trong xe nói vọng ra:

- Thì ra là Thiếu Cung Chủ U Minh Cung, thảo nào phóng tay rất thoáng đạt. Tiểu nữ thất kính! Bốn người đỡ được chưởng pháp công tử phải chăng là Độc Ông Thiên Phạt, Lãnh Diện Lãng Ông, Hữu Hạnh Chân Nhân cùng Huyền Minh Đại Sư?

Thiếu Cung Chủ U Minh Cung gật gù đắc ý:

- Tiểu thư quả nhiên không phải hư danh! Ta đã chọn đúng người để giao dịch!

Công tử tóc bạc liền ném chiếc rương nhỏ đang ôm bên mình xuống. Hắn đứng cách cổ xe ngựa Sa tiểu thư hơn bốn mươi bước chân nhưng chiếc rương gỗ được ném vừa chạm đến trước cổ xe liền nằm im không nhúc nhích. Rõ ràng công tử tóc bạc đã dùng nội lực mà ném đi, nhẹ nhàng như đặt một chiếc tách xuống bàn. Hắn dùng ngón trỏ búng một chỉ làm bung nắp rương. Bên trong toàn là vàng khối được xếp đều đặn đến tận miệng. Ước lượng phải trên mười ngàn lượng vàng.

Văn Viễn đang lui cui bọc lại ngọc cầm liền nghe tiếng bà bà áo đen vọng bên tai:

- Quỷ con đã xuất hiện. Ngươi liệu mà nép qua một bên!

Văn Viễn nghe vậy vội ngước nhìn công tử tóc bạc nọ. Ông liếc thấy họ Trần đăm chiêu nét mặt thì hiểu vị Thiếu Cung Chủ này không phải là hạng thường.

Sa tiểu thư bật cười khúc khích:

- Thiếu Cung Chủ quả nhiên rất rộng tay. Không biết có việc gì lại phải cần đến sức mọn của tiểu nữ!

Công tử tóc bạc nói:

- Ta có vài câu hỏi muốn tìm lời giải đáp!

- Xin công tử cứ hỏi!

Công tử tóc bạc hỏi:

- Ta muốn nghe bình phẩm về kiếm pháp hạng nhất trong thiên hạ!

Sa tiểu thư nghĩ ngợi một lát rồi đáp:

- Thiên hạ hiện thời có bốn bộ kiếm pháp được xem là thượng hạng. Một là Xuân Phong Kiếm Pháp của Tam Đường Chủ U Minh Cung Vương Tố Tâm. Hai là Xung Tinh Kiếm Pháp của Hữu Hạnh Chân Nhân. Thứ ba tất nhiên là Vô Tình Thập Bát Thức của Hoàng Kỳ. Thứ tư chính là Quỷ Kiếm Thức của Quỷ Công Tử ngài đây!

Ba tiếng Quỷ Công Tử vừa được Sa tiểu thư nói ra khiến Trần Quang bất giác cau mày. Y năm xưa từng đụng độ với công tử tóc bạc trong trận vây hãm trên núi Hoa Sơn. Bản thân tuy bị nhiều cao thủ vây đánh nhưng vẫn nhận ra chỉ có tên giấu mặt dùng Đạt Ma Chưởng và Thiếu Cung Chủ đây mới thật sự là cường địch hạng nhất. Trần Quang lần đó thọ thương phải ẩn mình tịnh dưỡng. Y tuy mới đi lại giang hồ chưa lâu nhưng cũng biết anh hùng bảng đã xuất hiện một kẻ ngoại hiệu Quỷ Công Tử. Kẻ này trong vòng ba năm từ hạng mười sáu đã nhảy lên thành một trong bảy cao thủ dẫn đầu. Hắn đứng sau Trần Quang trên bảng xếp hạng anh hùng.

Trần Quang trầm tư:

- Không ngờ Quỷ Công Tử lại là thiếu cung chủ U Minh Cung. Vậy ra huyết án năm xưa của Hoa Sơn có cả bọn ma giáo tham gia. Thật sự ta vẫn không hiểu được Tử Hà Thần Công chứa quyền hư gì khiến hai phe chánh tà đều động lòng mà tranh đoạt. Sư phụ năm xưa không kịp trối trăn mà mất đi. Than ôi…!

Quỷ Công Tử lúc này đã bật cười một tràng đắc ý. Hắn nói:

- Được Sa tiểu thư liệt kê vào hàng cao thủ dùng kiếm thật không uổng công ta khổ luyện! Không biết trong bốn bộ kiếm pháp trên, tiểu thư xem đâu mới là kiếm pháp tinh diệu nhất?

Sa tiểu thư liền đáp:

- Xuân Phong Kiếm Pháp yếu điểm là phải có nội lực cao mới phát huy hết tinh diệu chiêu thức. Thành ra nếu gặp cường địch có nội công cao hơn tất nhiên mất đi ít nhiều tác dụng!

Vương Tố Tâm tuy lòng đang bừng lửa giận với Trần Quang nhưng nghe Sa tiểu thư nói cũng không lên tiếng đáp trả. Thật sự kiếm pháp nàng ta rất kỳ diệu. Tiếc là Trần nội lực cao hơn một bậc nên dù bị kiếm ảnh vây hãm vẫn có thể an nhiên chống đỡ. Rõ ràng đúng như lời Sa tiểu thư bình phầm, không thể chối cãi được....

« Trước1...3233343536Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Vũ Điểm Cô Thiên
» Vệ Tư Lý Hệ Liệt – Thần Tiên
» Tị Tuyết Truyền Kỳ
» Sát Nhân Đích Tâm Khiêu
» Phi Ưng Chưởng
» Nữ Thần Bộ - Tiêu Hồn
» Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm
» Hồi Tâm Chưởng
» Hoàn Kiếm Kỳ Tình Lục
Tags:
bạn đang xem

Vũ Điểm Cô Thiên

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Vũ Điểm Cô Thiên v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk