- Không xong rồi! nàng ta kiếm chiêu quá nhanh nhưng chỉ là kiếm chiêu thông thường nên sát thương chưa cao. Nếu đàng hoàng mà xuất kiếm ta nhất thời khó chống chọi được. Sự thể ra thế này chi bằng tránh được chuyện phiền phức nào thì hay chuyện đó! Bọn U Minh Cung kéo thêm nhân mã đến ta sẽ nguy khốn thật!
Sa tiểu thư từ trong xe lại vọng ra tiếng cười khúc khích tuy lời nói vừa đủ nghe nhưng dường như cốt yếu nói cho Trần Quang biết:
- Ngọc Diện Thiên Hồ đi đâu cũng mang theo Tâm Cung Nhị Kiếm. Sao không thấy hai nàng Thanh Tuyết, Thanh Vân. Nếu có đủ cả ba người cùng giáp công kiếm trận, thiên hạ ít kẻ t
thoát được!
Văn Viễn lờ mờ tiếng được tiếng mất nhưng cũng hiểu tình thế họ Trần nguy khốn. Ông trong lòng liền âu lo:
- Đuổi được bọn người trang viện họ Cao và họ Nhã lại đụng phải bọn U Minh Cung! Thật tình ta cũng không biết phải làm cách nào giải nguy cho vị huynh đệ kia!
Vương Tố Tâm nhìn họ Trần cười nhẹ mà nói:
- Ngươi tuy bản lĩnh rất khá nhưng đừng tự mãn. Bổn cung chỉ muốn biết tên Tiêu Hàn. Ngươi nói ra thì cứ tự nhiên đi. Bổn cung không làm khó dễ. Nhược bằng trái lại đừng mong toàn mạng rời khỏi miếu thổ thần này!
Trần Quang nghe lời nói có động sát ý bèn tự nghĩ:
- Tiêu Hàn tính vốn ưa khoái hoạt nhưng sao lại hiềm khích với bọn ma nữ U Minh Cung? Hắn ta thường ngày ưa chè chén nhưng chuyện thả bướm hái hoa nhất định không màng với khuê các trâm anh. Nay lại có nữ nhân đòi tìm hẳn có chuyện không hay bên trong!
Y điềm nhiên đáp:
- Muốn gặp thì các người tự đi tìm kiếm! Trần mỗ ta không thích động ta chân với nữ lưu! Các ngươi tự trọng!
Vương Tố Tâm bật lên tràng cười lanh lảnh. Các nàng thiếu nữ đứng bên sau lưng Vương Tố Tâm liền phóng người sang hai bên vây lấy họ Trần ở giữa. Chỉ thấy kiếm ảnh từ ba bên loang loáng chụp lấy Trần Quang. Các nàng này vóc người nhỏ nhắn nhưng đánh kiếm nhanh như chớp. Mười mấy lưỡi kém hè nhau mà giáng xuống đầu Trần Quang. Vương Tố Tâm chính diện đánh liền sáu chiêu kiếm nối nhau công kích trước ngực họ Trần. Tên Hắc Sát thấy vậy liền nhảy vào trợ thủ:
- Để ta giúp các ngươi một tay! Bắt được hắn rồi các ngươi tha hồ tra xét. Chỉ cần giữ cái mạng hắn cho ta!
Văn Viễn thấy họ Trần bốn bề đều bị vây hãm chưa biết làm gì thì đã trúng một luồng nhu lực đẩy ra xa. Thì ra Trần Quang sợ ông không biết võ công bị kiếm ảnh đánh trúng. Cho nên dù đang nguy ngập, họ Trần vẫn tung ra một chưởng nhẹ đẩy Văn Viễn ra ngoài vòng chiến:
- Vị huynh đệ bảo trọng lấy thân!
Trần Quang lúc này đã tự nhốt mình trong một lớp khí màu tím sẫm mà đảo bộ pháp di chuyển tránh né. Cứ đỡ được chiêu kiếm của các nữ nhân kia thì kiếm chiêu của Vương Tố Tâm và Hắc Sát đã xuyên qua màn khí mà công kích. Trần Quang một mình đánh nhau với toàn cao thủ kiếm thuật mặt vẫn không đổi sắc bình tĩnh chống đỡ.
Chớp mắt đôi bên đã qua gần trăm chiêu mà vẫn không phân rõ thắng bại. Bọn U Minh Cung công kích hay bao nhiêu thì họ Trần lại xoay trở giỏi bấy nhiêu. Một chiêu đối một chiêu, không rõ kiếm chiêu bọn chúng chưa đủ hiểm hay do Trần Quang nội công thâm sâu giỏi ứng biến. Bọn U Minh Cung tuy chiếm thượng phong về nhân lực vẫn không khiến Trần Quang núng thế được.
Văn Viễn đứng xa quan sát mà lòng như lửa đốt. Ông tự thống hận mình:
- Cha mẹ ngày trước đã từng khuyên răn ta nên học chút võ công phòng thân. Ta lại nhất định không nghe chỉ chuyên tu chữ nghĩa. Than ôi, bao nhiêu sách thánh hiền trong bụng ta sao lại có thể cứu vị huynh đệ kia trong lúc này! Văn Viễn ơi là Văn Viễn! Phải chi có thần tiên bà bà nơi đây thì hay biết bao!
Sa tiểu thư đã vén hẳn một góc rèm nhìn toàn cục không khỏi thán phục:
- Trần Quang thật xứng danh Thần Chưởng Ngọc Thủ!
Nàng ta lại cười mỉm mà tự nhủ:
- Mối làm ăn lớn vẫn chưa tới! Xem ra còn có nhiều chuyện hay!
Nàng ta hạ rèm xuống mà không thôi ghi chép. Thì ra Sa tiểu thư ở lỳ trong xe để ghi chép lại mọi chuyện. Nàng ta vừa viết vừa phác họa. Góp lại cũng mấy chục trang vẽ chưởng pháp họ Trần cùng kiếm pháp của bọn Tâm Thanh Cung không sót một thức nào.
Văn Viễn đang lo lắng tự nhiên nghe giọng nói quen thuộc văng vẳng bên tai:
- Con mọt sách ngươi còn không nhanh chân tháo chạy? Định đợi bọn người kia đến lấy mạng?
Ông ngửi ra trong gió mùi của bà bà áo đen liền hoan hỷ gọi:
- Thần tiên bà bà! Thần tiên bà bà đã nghe được lời khấn nguyện của vãn bối?
Giọng bà bà áo đen vẫn cứ văng vẳng bên tai:
- Ngươi kêu gọi cái gì? Có phải muốn ăn mấy tát của ta?
Văn Viễn chưa kịp đáp lời đã thấy một luồng gió bay đến má bên trái của mình. Ông bị đánh một tát đau đến gần rơi nước mắt:
- Tên ngốc nhà ngươi mạng không lo giữ lại nhiều chuyện can dự việc người khác. Hồ đồ!
Văn Viễn biết bà bà áo đen đang dùng nội công truyền mật âm mà mắng mỏ mình. Ông xoa má liên hồi nói:
- Vị Trần huynh kia rõ ràng bị người gia hại, vãn bối đâu thể thấy chết mà không cứu được? Thánh nhân dạy…
Văn Viễn chưa nói hết câu thì má phải lại trúng một cái tát nữa:
- Ngươi thân không biết võ công thì cứu người khác thế nào? Thánh nhân cái gì!
Lúc này Trần Quang đang dùng nội lực giao đấu với bọn người U Minh Cung. Trần Quang giấu thân mình trong hai lớp khí một vàng một tím. Tất cả thanh kiếm của bọn U Minh Cung đang công kích bốn bề đều bị luồng khí quang màu vàng hút chặt vào. Trần Quang sau một hồi giao tranh tự biết nếu còn kéo dài thời gian y tất nhiên là kẻ bất lợi. Y liền dùng nội công hơn thua một bận để giải quyết cả bọn tránh bị kiệt sức về sau.
Trần Quang vận Tử Hà Công tầng thứ năm phát nội lực ra bốn bên khí như rồng thăng thiên. Vương Tố Tâm cùng các nữ nhân kia cũng truyền công lực qua thanh kiếm mà chống ch...

