Duy nói một câu dài rồi lên xe đi thẳng, bỏ lại tôi đằng sau cứ nghệt ra, mãi mới mở miệng ra được thì cậu ấy đã đi xa mất, hic hic, tồi tệ.
- Đợi đợi mà…Như chỉ cần Duy thôi mà…hic…
Tôi lý nhí trong miệng rồi thất thiểu quay người, đúng là chán như con gián mà. Câu trả lời nhận được rồi, cũng…dễ nghe ra phết đấy nhưng mà lại chẳng dễ nghe gì cả (?!!). Hic, nói chung là vẫn là tránh mặt tôi… Quả này chắc phải nhờ đến Thành Duy giúp thôi. Aaaaaaaaaa…nghĩ đến chuyện giải thưởng thì chỉ muốn đào lỗ chui xuống đất cho xong, huhu.
- Hey, Như.
Một chiếc ô tô từ đâu lù lù đi đến bên cạnh tôi. Cánh cửa sổ từ từ hạ xuống, người con trai trong đó hơi ló đầu ra, đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay, là Thành Duy.
- Gì không Duy? – hic, ngại gê……
- Thấy Như đi bộ, lên xe đi. Mà đoán là Như chắc là đang có nhiều điều muốn hỏi Duy lắm đây, đúng không.
Hic, sao cậu ấy đoán như thần vậy.
- Ừ ừ.
Rồi tôi cũng lên xe cậu ấy. Xe chuyển bánh được một tý rồi cậu ấy mới quay sang hỏi tôi.
- Thế nào, thắc mắc về Anh Duy lắm đúng không?
- Haiz, ừ – tôi trả lời không giấu giếm – cậu ấy dạo này làm sao ý, toàn tránh mặt tớ.
- Thì Duy chẳng nói rồi còn gì nữa.
- Là Duy ghen đó hả?
- Ừ, là thế đấy. Nó hình như cũng tránh mặt Duy luôn. Hay không?
- Tránh mặt cả Duy?
Tôi không khỏi ngạc nhiên mà hét lên. Rồi lại lén nhìn bác tài mà…vặn nhỏ volume xuống.
- Thật á?
- Ừ, cũng không hẳn, thì tại rủ nó đi chơi nó không đi, cứ lấy cớ đi làm thêm mà từ chối.
- Vậy à?
- Ừ. Thế Duy tính sao?
- Thằng hâm đấy, chấp làm gì, đúng là…chưa yêu bao giờ, haha.
Tôi tròn xoe mắt trông Duy cười @.@, không nói được gì nữa.
- Là sao?
- Hihi, không có gì. Thế Như nghĩ sao về những gì lần trước Duy nói rồi?
- Như…không biết nữa.
- Hì, hai người này thật là buồn cười. Thôi, Duy cũng không can thiệp quá đâu, nhưng mà, tình cảm không nên giữ lâu trong lòng quá coi chừng thành bệnh, hehe. Nếu Như muốn Duy giúp thì cứ nói, ok?
- Ừm ừm.
Tôi cúi gằm mặt. Có nên nói luôn cho cậu ấy biết mọi chuyện không đây, là Duy tưởng nhầm tôi thích Thành Duy, và chuyện tôi thích Duy nữa… :”>. Nhưng mà…ngại >.<. Thôi, để về nghĩ thêm đã, haiz.
- Mà nhà Như ở đâu thế nhỉ?
- À, nhà Như, kia kia, may quá chưa qua, hì hì.
- Hì, bác dừng cho cháu chỗ kia với ạ.
Chiếc xe từ từ đi chậm lại rồi dừng hẳn. Tôi liền đeo cặp rồi xuống xe ngay, không quên cám ơn cậu ấy và cả bác tài nữa. Đúng đến lúc tôi chuẩn bị vào nhà thì lại nghe tiếng cậu ấy gọi:
- Như này, sắp sinh nhật Anh Duy đấy.
- Vậy hả?
- Ừ, nếu cần cơ hội, thì đừng bỏ lỡ, hì.
- Như sẽ suy nghĩ, có gì nói chuyện với Duy sau, bye Duy nha.
- Ừ, bye.
Xe chở Thành Duy bắt đầu di chuyển rồi thoáng cái đã khuất khỏi tầm mắt tôi. Tôi thì vừa đi vào nhà vừa vẩn vơ suy nghĩ. Sắp đến sinh nhật Anh Duy sao, cơ hội tốt, hehe, đúng là cơ hội tốt.
Nhưng mà…Duy đang tránh mặt tôi, thảm ~~. Thôi rồi, mai, tôi sẽ gặp Thành Duy, nói rõ cho cậu ấy biết, mọi chuyện. Mong rằng cậu ấy sẽ có cách giúp tôi, để tôi sớm được thân thiết với Duy như trước.
Haiz, Duy ơiiiiiiiiiiiiii…, nhớ cậu…
Chương 5: Thổ lộ
Lại tiết tự học, sắp thi học kì rồi nên tự học cứ gọi là liên miên, kéo dài từ ngày này sang ngày khác, từ tuần này sang tuần khác, từ thá… Á, tý thì lại thành nói điêu. Nói chung là bọn tôi đã thy những môn phụ rồi, những môn chính thì chưa nên đến tiết, các thầy cô thường “thả” cho học sinh ngồi “gặm” đề cương. Tôi thì cũng thuộc dạng khá khẩm trong lớp, lại khá thông minh (nói thật không phải tự kiêu gì đâu nhá) nên toàn nước đến chân mới nhảy.
Haiz, nói thật ra với tâm trạng lúc này thì học thế nào được, chỉ mong hết giờ cho nhanh, lao đến lớp Anh Duy để…tìm Thành Duy. Thì tôi đã nói là sẽ nói cho cậu ấy mọi chuyện mà. Và để tránh tai mắt của FC kinh khủng của cậu ấy, tôi phải chọn thời điểm là khi mọi người về hết, và ở trong góc khuất nhất của trường!!!
Gật gù suy nghĩ đến việc phải thổ lộ với cậu ấy, tôi cũng thấy ngại ngại. Tự vỗ mặt chấn tĩnh mình, tôi quay sang con bạn ngồi cạnh, đang bận rộn tô tô vẽ vẽ gì đó, nhìn quanh lớp, mấy đứa con gái cũng đang hí hoáy gì gì đó, tôi mới vỗ vai nó. Chưa kịp nói gì đã nghe nó tru tréo:
- Màyyyyyyy…, làm gì thế hả, đen đủi, đen đủi, vỗ lại vai bên này cho tao, nhanh.
Hic, đúng là đồ mê tín mà. Nhưng nghe theo lời nó, tôi cũng kéo nó ra vỗ bộp phát vào vai còn lại.
- Được chưa cô nương.
- Tạm, gọi tao chi vậy?
- Mày làm gì mà cứ hí hoáy mãi thế, tao làm với. Mà sao thấy đứa nào cũng…
- Biết gì mà đòi làm cùng. Tao đang làm thiệp tặng sinh nhật cho Thành Duy. Sắp sinh nhật cậu ấy rồi, mỗi mem trong FC phải làm tự một tấm thiệp để gửi tặng cho cậu ấy làm quà. Ngày trọng đại thế mà mày cũng không biết à.
- Xì, tao biết đâu được. Ơ, mà sắp sinh nhật Thành Duy á?
Tôi không khỏi ngạc nhiên. Chẳng phải cũng sắp sinh nhật Anh Duy sao.
- Ừ, sao mà ngạc nhiên thế, ai chẳng có sinh nhật, mày cứ như là idol thì không có ngày sinh ý. Phải, sắp sinh nhật Thành Duy đấy, ngày kia.
Nói rồi nó làm bộ dạng mơ mộng mà tôi…nổi hết cả da gà.
- Ngày kia à, vậy sắp rồi còn gì nữa.
- Ừ, chả sắp, nên tao đang phải gấp rút làm đây. Mà mày cũng giúp tao đê, dán cái kia vào cho tao.
- Ừ ừ.
Rồi tôi cũng…lao vào làm cùng nó luôn, cũng thấy hào hứng ra phết. Làm thiệp cho Thành Duy mà tôi lại cứ nghĩ đến Anh Duy :”>. Chẳng phải cũng sắp sinh nhật Duy–của–tôi sao, hôm nay, nói cho Thành Duy mọi chuyện, tôi cũng phải hỏi luôn Thành Duy ngày sinh nhật của cậu ấy, để còn mua quà, có khi, cũng phải tự tay làm cho Duy một cái thiếp nữa nhỉ ^^...