– Coong – Tiền cầm gậy sắt từ thằng khi nãy đỡ ình
– Bốp – mình cố hết sức đánh vào chỗ hiểm làm hắn cúi xuống
– Bụp – Tiền cho nó một gậy vào đầu hắn làm hắn nằm im luôn
Ở chỗ khác, Bé đã ột thằng nằm trên biển luôn.
– Mày có sao không – Tiền hỏi mình
– Tao không sao. Sao mày bị vậy?
– Tao sẽ giải thích sau. Giờ đi đã?
– H có sao không – Bé chạy lại hốt hoảng hỏi. Thấy Bé lo lắng ình. Mình vui lắm
– H không sao. Bé không bị nguy hiểm gì chứ?
– Không
– Bé nào vậy? – Tiền ngơ ngác hỏi
– Là N. Chỉ tao gọi thôi. Mày nghỉ đi. Hihi
– Rồi, rồi. Ra khỏi đây đã – Tiền nói
– Đi
Tôi đứng dậy đi cùng Bé và Tiền. Một, hai, ba, bốn …
– H
– H – Bé hét lên
Mình ngã xuống không biết gì nữa.
– Ui da. H đang ở đâu đây? – Mình tỉnh dậy thấy cảnh vật khác lạ
– H tỉnh rồi à, biết Bé lo thế nào không? – Bé trước mắt mình.
Mình thấy mắt Bé đỏ lắm. Ôm Bé vào lòng.
– H không sao đâu?
– Đầu thế còn không sao. Hư hư.
– Nào không được khóc nữa. Giờ H không đang bên Bé mà không sao còn gì. Đúng không?
– Hư hư..
– Mà này
– Sao cơ?
– Sao Bé có thể hạ cả 3 thằng đó thế?
– Biết võ mà. Không thấy sao còn hỏi? Mà H cũng thế?
– H biết đủ để phòng thân thôi. Mà Tiền nó sao rồi?
– Nó không sao đâu? Hix. Tại nó mà mất buổi tối nay
– Thôi. Nó đang bị thương thế còn gì
– Tính sổ với nó sau
– Mà sao Bé giỏi thế?
– Trước học võ từ Bé mà
– Những món gì thế?
– Vovinam đai vàng, toàn bộ quyền Bình Định, karatedo đai đen.
– Hả? Ui da
– Sao vậy? – Bé hốt hoảng
– Không. Giật mình thôi – Sau mà mình lệch cái chắc chết bầm dập rồi.
– Mà sao H cũng đánh tốt vậy. Mấy thằng đó cũng không kém. Sao thằng Tiền lại đụng chạm với bọn nó?
– H học được ít hổ quyền. Không biết sao Tiền nó lại đụng chạm vào tụi đó nữa. Mà tụi nó đâu?
– Không biết nữa. Vội đưa H vào này rồi. Hix :’-47- Lão ta nói
– Là gì? – Mình nói
– Những huyền thoại của tự do
– Là cái quái gì?- Mình nói
– Là tổ chức hành động cạnh tranh với chúng ta- Lão ta nói
– Chúng ta?- Mình nói
– CRE- Lão ta nói
– Chúng tôi có nói ra nhập đâu mà ông nói chúng ta- Mình nói
– Tôi nói rồi các cậu có thể về nếu không muốn? Tôi chỉ muốn bảo vệ các cậu thôi
– Ông sẽ chúng tôi về sao- Mình nói
– Tôi chưa bao giờ đùa- Lão ta nói
– Vậy chào tôi sẽ về- Mình nói
– Hãy suy nghĩ cho kỹ. Các cậu có thể liên lạc với chúng tôi bất kỳ lúc nào thông qua Thiên Ưng và Báo Gia. Hai người các cậu đã cứu đấy – Lão ta nói
– Đi về thôi tụi mày – Mình nói
– Song Hùng. Đưa các cậu này về. – Lão ta nói
– Dạ -Song Hùng
Ra tới ngoài, chúng mình nhìn thấy Tiền và Cường đợi ở xe
– Tụi mày ra rồi à – Tiền chạy lại
– Bốp – Đức cho Tiền một đấm vào bụng – Thằng chó! Mày đang làm cái quái gì vậy? Đây là đâu? Nói ngay cho tao – Đức cho tiền vài cú đấm nữa tới sát xe
– Cạch – Song Hùng đưa thẳng khẩu Px4 Storm dí thẳng vào đầu Đức
– Đừng – Tiền nói – Tao xin lỗi. Giờ tao sẽ đưa chúng mày về.
– Mấy đứa lên xe đi. Anh với Tiền đưa mấy đứa về. Song Hùng hai đứa vào trong xem I và lão đại có việc gì cần làm không? – Cường nói
– Rõ – Song Hùng
Trên chiếc xe ô tô, chúng tôi chẳng nhìn thấy bên ngoài. Tất cả im lặng. Tiền cúi mặt xuống có vẻ ân hận khi đã kéo tụi mình vào chuyện này.
Metro Hà Nội, 10h50 tối
– Cô nghĩ theo tôi được sao?
– Lão đại nói đưa cậu trở về
– Không dễ thế đâu
– Vậy tôi đành phải làm vậy?
Khi hạ thủ người trong tổ chức, người bị hạ thủ sẽ biết được mình bị số bao nhiêu tiêu diệt. Tay cô ta để lộ ra là A6. “Hừ. Chỉ là đội A mà muốn đấu với tôi sao. Lão đại. Ông coi thường tôi thế sao” – Mình nghĩ trong đầu.
– Hổ Vương. Tôi muốn thấy hổ quyền của cậu thắng sao hổ quyền của tôi
– Hừ
Với hổ quyền của cô ta cũng khá phết lắm. Các đòn dáng tay rất uy lực. Nhưng đối với Hổ Vương thì … chi là miêu quyền thôi. Tránh né các đòn của cô ta chán mình lùi lại hẳn 5 bước....

