Bị Tề Mặc đào tạo quen rồi, Ly Tâm không có suy nghĩ khác, Tề Mặc nói sao thì vậy. Cảm thấy Tề Mặc đã bôi thuốc xong, Ly Tâm liền nhổm người dậy. Bên ngoài bỗng tiếng nói của Lập Hộ vọng vào: "Jiaowen lão đại, đây là Tề Gia. Anh không thể xông vào trong lúc lão đại của chúng tôi nghỉ ngơi".
Jiaowen cất giọng lạnh lùng, có phần mất kiên nhẫn: "Lúc tôi và Tề cùng vào sinh ra tử, các chú không biết đang ở nơi nào. Bây giờ lại dám cản đường tôi, tránh ra đi!". Vừa nói, Jiaowen vừa đẩy cửa phòng.
Tề Mặc hơi cau mày, đưa tay kéo tấm vải trên ghế sofa cuộn vào tấm thân trần của Ly Tâm, đồng thời một tay nhanh chóng mặc áo, che đi những nốt đỏ trên người. Vừa vặn hắn làm xong cũng là lúc Jiaowen bước vào.
Lập Hộ đi sau Jiaowen, cúi đầu nói: "Lão đại, Jiaowen lão đại cố ý xông vào đây".
Thấy vẻ mặt cười cười của Jiaowen, Tề Mặc đưa mắt ra hiệu Lập Hộ lui ra ngoài. Một khi Jiaowen cố tình xông vào, nếu cả đám Hồng Ưng Hoàng Ưng hợp sức ngăn cản thì một mình Lập Hộ không phải là đối thủ của Jiaowen.
Thật ra Jiaowen là người đầu tiên huấn luyện Tề Mặc. Jiaowen đã vô tư huấn luyện hắn trong nhiều năm, thậm chí truyền cho hắn một số chiêu đặc biệt của Mafia mà chỉ lưu truyền nội bộ. Những tinh hoa Kungfu Tề Mặc tích lũy bao nhiêu năm đều là do Jiaowen dạy. Tuy hiện tại Tề Mặc có thể thắng Jiaowen, nhưng với bản lĩnh của Jiaowen, không một người nào trong đám Hồng Ưng có thể đơn độc đối phó.
Lập Hộ thấy Tề Mặc không có biểu hiện gì đặc biệt, cũng không có ý trách móc anh ta, anh ta liền nháy mắt với Ly Tâm rồi quay người lui ra ngoài. Đám Hồng Ưng không thể ngăn cản Jiaowen do địa vị và thân phận của Jiaowen, cũng như mối quan hệ thân thiết giữa anh ta và Tề Mặc. Lập Hộ cũng chỉ dám lên tiếng ngăn cản chứ không dám manh động, sợ Jiaowen phát hiện ra tình trạng bất thường của Tề Mặc. Sức khỏe của Tề Mặc tốt nhất không để người ngoài biết, dù người đó là Jiaowen, nhân vật gần gũi với lão đại của bọn họ nhất.
Jiaowen đi tới ghế sofa ngồi xuống, tươi cười nhìn Tề Mặc rồi lại nhìn Ly Tâm đang được bọc kỹ trong tấm vải. Đưa mắt xuống nền nhà thấy mảnh áo rách tơi tả, Jiaowen cười hề hề: "Tôi biết ngay mà, không hiểu Lập Hộ hôm nay đứt sợi dây thần kinh nào mà dám ngăn cản tôi. Hóa ra ở đây đang diễn trò...Hey hey...Tề, cuối cùng anh cũng ra tay rồi".
Nghe những lời không đứng đắn và nụ cười trêu chọc của Jiaowen, Ly Tâm lườm Jiaowen một cái rõ dài. Sau đó, Ly Tâm bất chấp hai người đàn ông, đi sang góc bên cạnh mặc áo. Tuy cảnh tượng vừa rồi tương đối mờ ám, dễ gây sự hiểu nhầm nhưng cô không làm gì hổ thẹn với lương tâm nên chẳng phải e ngại ai hết. Từ trước đến nay, Ly Tâm không bao giờ để ý đến sắc mặt người khác.
Thấy vẻ mặt không vui của Ly Tâm, Jiaowen bất giác cười ha hả: "Có phải cô oán trách tôi phá hỏng chuyện tốt của cô và Tề? Cô không hoan nghênh tôi sao, Tiểu Ly Tâm của tôi?". Ly Tâm lập tức cầm khẩu súng bày trên bàn ném thẳng vào mặt Jiaowen, khiến anh ta càng cười đắc ý hơn.
Tề Mặc cất giọng trầm trầm: "Anh không đi làm công việc của anh, chạy đến chỗ tôi làm gì? Vẫn còn cần tôi dọn đường cho anh?" Nói đến đây, sắc mặt hắn lạnh lẽo như không thể lạnh lẽo hơn.
Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Tề Mặc, Jiaowen tắt nụ cười và ho vài tiếng. Anh ta chưa quên Tề Mặc bảo vệ Ly Tâm đến mức nào. Lần trước chỉ vì cô mà anh ta bị đuổi đi châu Phi đào mỏ, nhưng vẫn chưa có thời gian đi. Bây giờ lại trêu chọc Ly Tâm, nếu anh ta bị Tề Mặc phạt nặng hơn thì sống làm sao nổi.
Jiaowen liền mở miệng, bộ dạng tỏ ra đáng thương: "Tề! Anh cũng biết tôi đến đây thương lượng với anh chuyện gì. Mấy ngày nay tôi bận giải quyết thế lực của Feiyusi trong nội bộ Mafia. Bên châu Phi anh có thể cử người khác đi không. Anh cũng biết bên đó chẳng có việc đại sự, chỉ là chuyện nhỏ thôi, cần gì tôi phải đích thân xuất mã chứ".
Tề Mặc nói lãnh đạm: "Chuyện nhỏ?"
Jiaowen gật lấy gật để: "Là chuyện nhỏ. Tề, cử người khác đi là được rồi. Công việc bên tôi quan trọng hơn nhiều".
Châu Phi có nhiều nguồn tài nguyên than, vàng, kim cương...Tuy hiện tại bọn họ đang tranh chấp quyền kinh doanh mỏ kim cương với chính quyền địa phương và một số công ty khai thác kim cương lớn trên giới, nhưng đối với Jiaowen, đó chỉ là chuyện vặt. Chỉ vì một nhúm kim cương và một chút than cũng bắt anh ta xuất đầu lộ diện thì mất mặt quá. Chuyện nhỏ như vậy giải quyết không xong, làm sao có thể tự xưng hắc đạo hào môn?
Ly Tâm thay áo xong đi tới, vừa vặn chứng kiến vẻ mặt và ngữ khí nũng nịu của Jiaowen. Cô bất giác nổi da gà, trừng mắt với Jiaowen: "Xin anh, anh nói chuyện nghiêm chỉnh hơn được không?"
Thấy vẻ mặt chán ghét và bộ dạng không chịu đựng nổi của Ly Tâm, Jiaowen trừng mặt nhìn lại cô. Ly Tâm biết gì chứ? Tề Mặc ác cảm nhất chính là bộ dạng này. Càng làm nũng, Tề Mặc sẽ càng đuổi đi nhanh, mọi chuyện tự nhiên cũng được giải quyết. Bây giờ, thần kinh của anh ta mới bình thường, chấp nhận đi châu Phi tuyệt đối không phải hành vi bình thường.
Không nằm ngoài dự đoán, Tề Mặc nhìn Jiaowen bằng ánh mắt đáng sợ, đôi lông mày nhíu chặt vào nhau: "Mau đi giải quyết công việc của anh. Tôi không muốn gặp anh nữa".
Jiaowen nghe nói vậy liền tươi cười đứng dậy, bước về phía trước hai bước đồng thời lên tiếng: "Tôi biết Tề là người tốt mà...Vậy tôi đi xử lý công việc của tôi...". Còn chưa dứt câu, Jiaowen đột nhột lao về phía Tề Mặc, bàn tay nhanh như tia chớp chụp xuống người hắn.
Tề Mặc không thay đổi sắc mặt, như đã có sự chuẩn bị từ trước. Tay trái hắn nhanh chóng nhấc lên, chỉ nghe tiếng bắp thịt chạm vào nhau, tay Jiaowen trượt trong không khí. Nhưng anh ta liền cuộn chặt bàn tay, tung nắm đấm về phía Tề Mặc....