Ly Tâm thấy trên bia tập bắn có đúng một lỗ đạn, sáu viên đạn cùng bắn trúng vào một điểm trên hồng tâm. Ly Tâm bất giác lườm Hoàng Ưng, cô biết anh ta bắn súng giỏi từ lâu, không cần anh ta trổ tài.
Hoàng Ưng quay đầu nhìn Ly Tâm và tung khẩu súng cho cô: "Nếu cô bắn không trúng thì sẽ bị nhốt ở nơi này. Đến khi nào bắn trúng mới được phép ra ngoài". Nói xong, anh ta sải bước rộng đi tới cửa phòng.
Ly Tâm còn chưa biết phải làm sao, Hoàng Ưng đến cửa phòng đột nhiên quay đầu nói: "Tôi quên không báo cho cô biết, quy định ở đây là không có nước uống, không có cơm ăn. Cô cứ tha hồ dây dưa lề mề đi". Nói xong Hoàng Ưng lập tức biến mất. Chỉ nghe một tiếc cắc vọng đến, cánh cửa đã bị khóa chặt.
Ly Tâm sa sầm mặt khi nghe Hoàng Ưng nói không có nước uống và cơm ăn. Nhìn xuống khẩu súng trong tay và bia tập bắn ở phía đối diện, cô nghiến răng kèn kẹt: "Không cho tôi ăn cơm? Đừng mơ, Ly Tâm tôi không phải đồ vô dụng". Nói xong Ly Tâm bắt đầu tấn công bia tập bắn tới tấp.
Pằng pằng pằng, tiếng súng nổ trong không gian yên tĩnh khiến căn phòng dưới tầng ngầm tràn đầy sức sống.
"Đáng chết thật, rốt cuộc đây là trò gì?" Bắn cho đến khi cánh tay tê liệt, Ly Tâm dừng lại trừng mắt nhìn bia tập bắn, không có một viên đạn nào trúng hồng tâm. Cô đã bắn không biết bao nhiêu lâu, nhả không biết bao nhiêu viên đạn mà không trúng. Nếu không phải Hoàng Ưng thị phạm trước, chắc chắn Ly Tâm sẽ cho rằng súng của cô có vấn đề.
Bắn súng nhìn bề ngoài không phải là trò tốn thể lực, nhưng khi thửqua mới biết khó khăn đến mức nào. Cánh tay Ly Tâm lúc này vừa đau nhức vừa tê liệt, cô đứng tựa vào bờ tường điều hòa hơi thở.
Cơ thể Ly Tâm vẫn chưa khỏi hẳn nên không có sức. Bây giờ cô lại phải đứng một thời gian dài, thực hiện cùng một động tác, gương mặt cô dần trở nên trắng bệch, từng giọt mồ hôi từ trán nhỏ xuống.
"Đói bụng quá. Tề Mặc, anh không phải là người tốt". Ly Tâm nghiến răng, lại bắt đầu tập bắn. Bụng trống rỗng kêu ùng ục khiến cô vô cùng khó chịu. Ly Tâm coi bia đạn ở phía đối diện là Tề Mặc, phẫn nộ nhả đạn vào "người hắn".
Ly Tâm vốn tưởng Tề Mặc không trừng phạt cô. Trước đây hắn chưa từng phạt nặng cô bao giờ, mặc dù hắn rất hà khắc nhưng cô đều có thể lấy công chuộc tội. Lần này, Ly Tâm cũng tưởng cô có công cứu hắn nên sẽ tha cho cô. Không biết Tề Mặc tự dưng đứt sợi dây thần kinh nào, lôi cô đến đây xử phạt.
Xử phạt không nói làm gì, tại sao còn không cho cô ăn cơm, đây là điều cô ghét nhất. Chuyện gì cũng có thể thương lượng ngoài việc ăn uống, càng nghĩ Ly Tâm càng tức giận. Cô chỉ biết trút giận vào bia đạn trước mặt.
Ở phòng trên cùng của tầng ngầm, Hồng Ưng lắc đầu khi chứng kiến cảnh tượng ở bên dưới qua màn hình giám sát: "Có phải lão đại nghiêm khắc quá không? Cô ấy vẫn chưa khỏi bệnh, lại chưa học bắn súng bao giờ".
Hoàng Ưng ngồi ở bên cạnh nhún vai: "Lão đại dặn dò như vậy, tôi làm sao dám không nghe. Tôi đã chỉnh bia đạn ở khoảng cách ngắn nhất rồi, hơn nữa sáng nay tôi cũng cho cô ấy ăn nhiều rồi mới đưa cô ấy đi. Mà anh đừng quên, năm đó chúng ta cũng chưa từng học bắn súng, bị lão đại quăng ở đó ba ngày ba đêm. Lúc đó chúng ta mới bao nhiêu tuổi, có tám tuổi thôi". Sắc mặt Hoàng Ưng trở nên u ám khi nhớ lại chuyện bị bỏ đói, phải bán sống bán chết bắn trúng đích mới được thả ra ngoài.
Trên màn hình hiển thị, Ly Tâm một tay sờ bụng, một tay bắn súng, mồ hôi chảy ròng ròng xuống má cô. Hồng Ưng lên tiếng: "Thuộc hạ của lão đại không phải dễ làm. Chuyện này thoạt nhìn qua tưởng là trừng phạt nhưng đến lúc cần dùng đến mới biết dụng ý của lão đại. Ly Tâm hình như vẫn chưa hiểu ra".
Hoàng Ưng không rời mắt khỏi Ly Tâm trên màn hình: "Cũng có thể cô ấy hiểu, nhưng thật sự không có tư chất".
Nghe Hoàng Ưng nói vậy, Hồng Ưng bất giác nhíu mày. Có lẽ Hoàng Ưng nói đúng, Ly Tâm vốn là người thông minh giảo hoạt, cô ấy chắc hiểu được ý nghĩa của vụ xử phạt lần này. Về việc Ly Tâm bắn mãi không trúng, có lẽ là xuất phát từ tư chất của cô.
Thật ra Hồng Ưng và Hoàng Ưng không biết, Ly Tâm một khi bụng đói là đầu óc mơ hồ lẫn lộn, cô làm sao có thể nghĩ sâu sa như vậy. Ly Tâm chỉ muốn bắn trúng hai phát rồi đi ra ngoài giải quyết cái bụng mà thôi. Không thể không thừa nhận, ở những phương diện khác Ly Tâm rất thông minh nhưng về mặt này, cô tương đối chậm hiểu.
Pằng pằng pằng, tiếng súng vẫn liên tục vang vọng khắp tầng ngầm. Ban đầu là những loạt đạn không ngừng nghỉ, sau đó từng viên từng viên một được bắn ra, cuối cùng mãi mới thấy một tiếng súng nổ, lúc này đã một ngày trôi qua.
Gió đêm thổi nhè nhẹ mang mùi hương thảo mộc, cả thành phố New York được thắp sáng bởi ánh đèn điện đủ loại màu sắc.
Ở dưới tầng hầm, Ly Tâm không nhấc nổi cánh tay. Mặt cô trắng bệch, một tay ôm bụng ngồi bệt xuống đất. Mệt quá, mệt đến mức toàn thân cô không còn chút sức lực, cánh tay bắn súng cứng đờ như không phải tay của cô. Ly Tâm rõ ràng đã tập trung hết sức lực và tinh thần, tại sao cô vẫn không bắn trúng dù chỉ một phát đạn. Nếu cứ tiếp tục như vậy, có lẽ cô sẽ bị chết đói ở nơi này.
Ly Tâm bất giác đưa mắt nhìn cánh cửa bị khóa chặt. Cánh cửa đó đối với cô vô cùng đơn giản, chỉ động một ngón tay là có thể mở ra. Nhưng chắc chắn người của Tề Mặc ở bên ngoài sẽ lại ném cô vào trong này. Mất mặt quá, sống đến bây giờ cô bao giờ không hoàn thành việc huấn luyện.
Ly Tâm muốn đứng dậy, nhưng cơ thể mất hết sức lực của cô không nhúc nhích nổi.
Ly Tâm biết Tề Mặc nói một là một hai là hai. Nếu cô không bắn trúng, cô đừng mong ra ngoài. Vì vậy Ly Tâm không dám thả lỏng, nhưng cô đã cố gắng hết sức mà vẫn không trúng....