Những ngày vừa qua Ly Tâm cũng nghe nói, Hoàng Ưng có khả năng sử dụng súng tốt nhất trong Tứ Ưng. Anh ta đến dạy cô tập bắn, nghĩ thế nào cũng không giống xử phạt. Nghe Hoàng Ưng nói vậy, Ly Tâm bất giác cau mày.
Mấy ngày này không thấy Tề Mặc có mệnh lệnh khác, đến người giỏi quan sát sắc mặt như Ly tâm cũng không phát hiện hắn có vẻ gì lạ thường. Ly Tâm hoang mang không biết Tề Mặc nghĩ gì.
Thấy Ly Tâm không lên tiếng, Hoàng Ưng liếc qua thành tích trên bia tập bắn rồi gật nhẹ đầu: "Cô cũng chăm chỉ đấy chứ". Kể từ ngày đầu tiên Ly Tâm bắn trúng hai phát đạn, cô không còn vi phạm quy tắc để không được ăn cơm và uống nước. Lúc đầu Hoàng Ưng tưởng dựa vào tính cách của Ly Tâm, cô sẽ lười biếng không chịu tập luyện, nào ngờ Ly Tâm tương đối tự giác và chuyên cần hơn anh ta tưởng.
Nghe Hoàng Ưng nói vậy, Ly Tâm trừng mắt với anh ta: "Anh không phải nói mát mẻ tôi, tôi hiểu dụng ý của lão đại. Ly Tâm tôi không phải là người không có đầu óc, cũng không phải là người sợ cực khổ".
Tề Mặc không có mệnh lệnh nào khác ngoài việc bắt cô tập bắn súng, không ngừng luyện tập, không ngừng nâng cao tay nghề. Ly Tâm không biết võ công, thân thủ cũng không tốt, ở độ tuổi của cô tập luyện thân thủ không phải là việc dễ dàng. Chỉ có bắn súng, cách dùng đơn giản, cần dựa vào độ chuẩn xác và con mắt nhìn là thích hợp với cô hơn cả. Người nhanh tay nhanh mắt, phản ứng nhanh, muốn bắn súng giỏi cũng không thành vấn đề.
Do tập luyện từ nhỏ nên bàn tay Ly Tâm nhạy cảm hơn bất cứ người nào khác. Độ chuẩn xác và sức mạnh của bàn tay đều là phản xạ có điều kiện, vì vậy về việc Ly Tâm tiến bộ nhanh, chỉ có thể nói Tề Mặc có mắt nhìn.
Muốn làm thuộc hạ của Tề Mặc, muốn sống bên cạnh Tề Mặc, muốn vào sinh ra tử cùng hắn, tự bảo vệ là một việc làm vô cùng quan trọng. Tuy Ly Tâm từ nhỏ sống trong tổ chức, cô cũng là nhân vật có tiếng trong giới trộm đạo, nhưng ở giới hắc bang sự sống chết quyết định trong một giây, cô cần phải học cách tự bảo vệ mình. Súng là thứ cô có thể sử dụng nhanh nhất.
Ly Tâm không ngốc nghếch, khi Tề Mặc đến giúp cô bắn súng, cô đã hiểu ra dụng ý của hắn, vì vậy cô không phản kháng cũng không tỏ thái độ bất mãn. Tề Mặc sắp xếp người giỏi nhất làm thầy giáo của cô, để cô sử dụng vũ khí tiên tiến nhất. Ly Tâm hiểu, việc tập luyện này không phải trừng phạt cô mà giúp đỡ cô. Nếu đây là sự trừng phạt cô thì tốt biết mấy, nhưng tám chín phần không phải, cho nên trong lúc khổ luyện, Ly Tâm vẫn cảm thấy bất an, vì cô biết Tề Mặc không phải là người tốt.
Nghe Ly Tâm nói vậy, nụ cười trên miệng Hoàng Ưng càng sâu hơn. Anh ta đã sớm nhận ra Ly Tâm hiểu rõ ngọn nguồn, nên cô mới khổ luyện như vậy. Ly Tâm quả nhiên là người tinh ý, trừ một vài lúc đầu óc cô hơi hồ đồ.
"Nhiệm vụ của cô hôm nay là bắn trúng bảy phát trong một phút". Hoàng Ưng đứng trước mặt Ly Tâm, nhìn màn hình hiển thị trên bia tập bắn. Trúng bốn phát, không tồi, mới luyện mấy ngày mà Ly Tâm bắn trúng bốn phát liên tiếp, cô quả nhiên có khả năng thiên bẩm. Nhưng hôm nay Ly Tâm phải bắn bảy phát liên tiếp, chỉ người chơi súng mới biết độ khó của nó, và cũng chỉ người chuyên sử dụng súng để giết người như anh ta mới biết việc bắn bảy phát liền có tác dụng lớn như thế nào.
Ly Tâm nhíu chặt lông mày, nhưng cô không lên tiếng mà trực tiếp cầm súng bắt đầu tập luyện. Hoàng Ưng thấy vậy mỉm cười quay người đi ra ngoài.
Bắn súng chủ yếu dựa vào cảm giác của bàn tay và thiên phận. Hoàng Ưng thật ra cũng không biết dạy Ly Tâm kiểu gì. Tay cầm tay ư? Lão đại sẽ nổ bom anh ta mất. Hoàng Ưng không có gan làm vậy nên sau khi bố trí nhiệm vụ, anh ta lập tức chuồn mất.
Lập Hộ đứng ngoài cửa liền cười nói khi thấy Hoàng Ưng đi ra: "Bảy phát? Anh cũng dám đưa ra nhiệm vụ này?". Vừa nói Lập Hộ vừa sánh bước cùng Hoàng Ưng.
Hoàng Ưng cất giọng trầm trầm: "Không còn cách nào khác, muốn cô ấy tiến bộ vượt bậc trong thời gian ngắn, chỉ có thể không ngừng nâng cao độ khó. Lão đại nóng vội quá".
Lập Hộ thu lại nụ cười, gương mặt tỏ ra nghiêm túc: "Đúng là hết cách rồi. Muốn sau này có thể đối phó với tình huống nguy hiểm, bây giờ phải buộc phải khổ luyện thôi. Tôi nghĩ Ly Tâm chắc cũng hiểu điều đó".
Hoàng Ưng gật đầu: "Ai bảo cô ấy không có bản lĩnh, trong khi đó lão đại lại chọn đúng cô ấy. Cô ấy đành chịu cực thôi". Hai người đàn ông nhìn nhau lắc đầu rồi đi mất.
Ở dưới tầng hầm, Ly Tâm tiếp tục tập luyện, có quá nhiều đạo lý nên cô chẳng muốn nghĩ sâu xa. Cô chỉ biết một đạo lý đơn giản nhất là "lúc nhàn rỗi chảy ít mồ hôi, vào trận mạc sẽ càng đổ nhiều máu". Để bản thân không bị đổ máu thì cô càng phải nỗ lực hơn.
Pằng pằng pằng, bảy phát đạn bắn trúng hồng tâm. Ly Tâm hơi cong miệng rồi đặt khẩu súng xuống. Cô vặn cổ tay và cánh tay một vòng, mệt thì mệt nhưng chỉ cần thích ứng là được. Chỉ cần cơ thể còn sức lực, khổ đến mấy cô cũng không sợ. Hơn nữa tình hình bây giờ không đến nỗi nào, tốt hơn lúc cô còn nhỏ rất nhiều.
Ly Tâm thu dọn khẩu súng lục Tề Mặc đặt sản xuất riêng cho cô và vô ý thức nhét trên cánh tay. Mỗi người đều có một thói quen cất giữ đồ khác nhau, Ly Tâm thường để lên cánh tay, đây là thói quen trước đây của cô được duy trì đến ngày hôm nay.
Ra khỏi tầng hầm, Ly Tâm nhìn sắc trời ở bên ngoài, hóa ra bây giờ đã là lúc chiều tà, thảo nào cô cảm thấy đói bụng. Ly Tâm đưa tay bóp đầu rồi đi về phía ngôi biệt thự của Tề Mặc. Hoàng Ưng có thể thấy thành tích của cô qua màn hình giám sát nên cô được tự do đi lại....