Hoàng Ưng và Rắn đầu đất dẫn đầu, đi giữa là Tề Mặc và Ly Tâm, Hồng Ưng cùng một vài thuộc hạ đi sau cùng. Thông đạo yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng bước chân, không biết một làn gió thổi từ đâu, mang đến cảm giác khô rát và lạnh lẽo, càng khiến bầu không khí u ám hơn.
Tề Mặc giơ tay ôm eo Ly Tâm, bàn tay to lớn của hắn khiến cô cảm thấy ấm áp hẳn. Ly Tâm bất giác ngẩng đầu nhìn Tề Mặc, sắc mặt hắn vẫn không hề thay đổi, nhưng dáng vẻ cương nghị và khí chất của hắn, vô hình chung mang đến cho Ly Tâm cảm giác an toàn đáng tin cậy.
Bắt gặp bộ dạng căng thẳng của Hoàng Ưng, Ly Tâm đột nhiên cười phá lên: "Anh đừng khẩn trương như vậy, không một ai biết được nguyên lý cấu tạo Kim tự tháp. Ở bên trong Kim tự tháp, độ ẩm và không khí được khống chế rất tốt, có thể bảo đảm thông gió và khô ráo quanh năm. Mặc dù nhìn sơ qua, lòng Kim tự tháp kín mít nhưng thật ra rất thoáng. Đây không phải là chuyện ly kỳ gì hết.
Hoàng Ưng nghe nói vậy lập tức thả lỏng toàn thân, trạng thái căng thẳng không phải là chuyện hay ho gì. Mặc dù Ly Tâm tuyệt đối tin tưởng đám Hồng Ưng có thể đối phó bất trắc, nhưng căng thẳng quá mức không phải là hành vi tốt.
Lại là lối cụt, đám Tề Mặc đi đến tận cùng thông đạo, gặp phải một cái động trống rỗng. Bởi vì không có đèn chiếu sáng nên cái động có vẻ rất sâu.
"Không còn đường, xem ra chúng ta đi nhầm rồi". Nhìn hang động lớn trước mặt, Rắn đầu đất bực mình đá mạnh vào một tảng đá nhỏ ở dưới chân.
"Ai bảo ông đá nó hả?" Ly Tâm thét lên phẫn nộ, rồi cô kéo Tề Mặc quay người chạy ngược lại đường cũ. Đám Hồng Ưng và Hoàng Ưng thấy vậy lập tức chạy theo Tề Mặc và Ly Tâm.
Phập, phập, phập., đằng sau có tiếng động dị thường. Hoàng Ưng và Rắn đầu đất chạy sau cùng quay đầu nhìn, thấy hai bên tường đá chỗ bọn họ vừa đứng phóng ra vô số mũi tên đá theo ba chiều. Một số mũi tên giao nhau, bay qua bay lại đúng chỗ họ vừa đứng rồi cắm phập lên hai bên tường.
Còn dưới mặt đất vốn bằng phẳng giờ đây bật lên những đầu mũi tên sắc nhọn. Hoàng Ưng và Rắn đầu đất đưa mắt nhìn nhau rồi tăng tốc độ. Một số mũi tên bay theo chiều bọn họ đang chạy do không có tường đá ngăn cản nên lao theo đám Tề Mặc với tốc độ rất nhanh.
Trong chốc lát cả nhóm người chạy như điên, những mũi tên sắc nhọn vẫn bay về phía bọn họ. Tiếng mũi tên vút vút trong không khí khiến sắc mặt cả đám nghiêm túc như không thể nghiêm túc hơn, họ cũng chạy với tốc độ nhanh kinh hồn.
"Qua bên này". Ly Tâm lúc đầu kéo Tề Mặc chạy, sau đó đổi lại thành Tề Mặc kéo cô. Thấy bên cạnh có một ngách cụt, Ly Tâm vừa hét lên với Tề Mặc vừa giơ tay chỉ.
Tề Mặc lập tức nhào về ngách cụt. Lúc đi qua đây, không chỉ Ly Tâm mà cả Tề Mặc đều lưu ý đến ngách cụt này. Một người là kẻ trộm, một người là cường đạo nên họ đều có khả năng quan sát. Tề Mặc kéo tay Ly Tâm chạy vào lối rẽ. Đám Hồng Ưng và Hoàng Ưng bất chấp quan hệ cấp bậc, chen chúc nhau chui vào ngách cụt.
Hoàng Ưng là người cuối cùng nép mình vào lối rẽ. Nghe tiếng phập phập ở đằng sau, Hoàng Ưng bất giác quay đầu nhìn, thấy một loạt mũi tên bay qua người anh ta, cắm vào bức tường đá như cắm vào miếng đậu phụ, tiếng va chạm sắc nhọn đến mức toát mồ hôi lạnh.
"Đáng sợ thật". Thấy không còn mũi tên bay tới, Hoàng Ưng mới thả lỏng toàn thân, đi ra ngoài nhìn bức tường đá cắm đầy mũi tên.
Lúc này, trong ngách cụt, mọi người mới bắt đầu tản mát ra bên ngoài. Tề Mặc đứng ở phía trong cùng, hắn ôm chặt Ly Tâm vào lòng. Ly Tâm há miệng hít thở, mặt đỏ phừng phừng. Vừa rồi nhiều người chen chúc trong ngách chật hẹp nên cô bị ép đến mức không thở nổi.
Ly Tâm vừa điều hòa hơi thở vừa đưa tay bóp nắn sống lưng. Vừa rồi cô bị ép mạnh người trên tường đá nên sống lưng hơi đau. Tề Mặc cũng không có phản ứng, ở tình huống đó chỉ cần một vị trí nhỏ cũng có thể cứu người, vì vậy hắn cố gắng đứng càng vào trong càng tốt.
Nhìn những mũi tên lạnh lẽo cắm trên tường đá, Ly Tâm cứng đờ người. Nếu không phải vừa rồi cô phản ứng nhanh, chắc sẽ bỏ mạng sống ở nơi này. Đối diện với bức tường đá chi chít mũi tên, Ly Tâm cảm thấy đầu óc choáng váng.
"Khiếp thật". Rắn đầu đất bất giác lắc đầu khi chứng kiến cảnh tượng trước mặt. Những người có mặt ở đây chưa bao giờ nghĩ, họ cũng có lúc phải chạy trốn khỏi vũ khí của người cổ đại. Thời kỳ cổ đại cách đây mấy ngàn năm là thời kỳ lạc hậu, thật không ngờ vũ khí ở thời nguyên thủy lại có thể uy hiếp mạng sống của người hiện đại. Thật ra bọn họ quên mất, Kim tự tháp vốn là sự tồn tại của một nền văn minh siêu việt, phản ánh trí tuệ siêu việt của người xưa.
Hồng Ưng cười gượng gật đầu, thứ đồ chơi từ mấy ngàn năm trước khiến những người trang bị vũ khí tối tân như bọn họ phải chạy cong đít trốn tránh. Nghĩ lại cảnh tượng vừa rồi, súng ống đạn pháo cũng vô dụng thôi. Hồng Ưng đột nhiên có cảm giác bất lực, ai nói hiện đại tiên tiến hơn cổ đại, người đó thử đến đây xem nào?
"Ly Tâm, khâm phục". Hoàng Ưng chỉ thốt ra bốn từ bày tỏ sự tán thưởng và khâm phục Ly Tâm.
Ly Tâm cười ngại ngùng: "Tôi cũng không biết đâu. Tôi chỉ cảm thấy một nơi bằng phẳng như vậy đột nhiên xuất hiện vài tảng đá nhỏ, nhất định là có vấn đề".
Đây là kinh nghiệm thu lượm được lúc cô đi ăn trộm. Có những thứ nhìn qua tưởng là vô dụng nhưng lại có tác dụng rất lớn, vì vậy cô không bao giờ sờ vào những thứ không liên quan đến mục tiêu và nhiệm vụ của cô. Hơn nữa những tảng đá đó quá lộ liễu, không muốn nghi ngờ cũng khó. Chỉ có điều, Ly Tâm không biết có một trận thế đang chờ cô, cô hoàn toàn không hiểu kỹ thuật của người cổ đại từ năm ngàn năm trước. Nhân tố giúp cô thoát khỏi nguy hiểm chính là sự thận trọng và nhạy cảm mang tính nghề nghiệp....