Đám Tề Mặc không có sở trường về phương diện này. Nếu là vật thể sống, Tề Mặc chắc chắn sẽ là người ngửi ra mùi nguy hiểm đầu tiên. Nhưng đây là vật tĩnh, hắn chỉ còn cách giơ tay đầu hàng.
Ly Tâm vừa xoa lưng vừa cười hihi với Hoàng Ưng. Hoàng Ưng lại buông một câu: "Đó cũng là bản lĩnh của cô".
Phía trước là lối cụt nên chỉ còn cách quay lại đường cũ. Tề Mặc kéo Ly Tâm nói lạnh lùng: "Quay về".
Ly Tâm đột nhiên chộp lấy cổ tay Tề Mặc, hắn quay đầu nhìn cô. Ly Tâm nhíu mày sờ ra đằng sau lưng: "Trên lưng tôi hình như có thứ gì đó".
Tề Mặc túm Ly Tâm và xoay người cô lại. Bên ngoài áo Ly Tâm không có gì, trong khi đó Ly Tâm không ngừng sờ tay vào trong áo, như trên da thịt cô có gì đó. Tề Mặc liền giơ hai tay nắm lấy áo Ly Tâm.
"Lão đại". Ly Tâm vội gắt lên. Trước mặt bao nhiêu người như vậy dù hắn không ngại thì cô cũng thấy ngượng ngùng. Đám Hoàng Ưng liền tự giác quay đi chỗ khác.
Ly Tâm giữ tay Tề Mặc, không cho hắn xé áo cô. Cô vừa sờ sờ lên lưng, vừa do dự nói: "Hình như là con dấu gì đó". Nói xong, Ly Tâm kéo Tề Mặc đi vào ngách cụt ban nãy.
Trên tường nhô ra một hình bầu dục vẽ thần mặt trời. Hình vẽ không có gì khác biệt so với cả bức tường đá. Nếu không phải vừa rồi Tề Mặc ép người Ly Tâm lên đúng hình bầu dục đó, cô cũng sẽ không phát hiện ra điều bất thường. Cả đám người nhìn hình bầu dục nhô ra, không ai lên tiếng vì tất cả đều không hiểu nó có ý nghĩa gì.
Ly Tâm ngó nghiêng một hồi rồi thở dài: "Chúng ta nên đưa một nhà khảo cổ đi cùng". Tuy cô nghiên cứu qua về lịch sử Ai Cập và cấu tạo Kim tự tháp nhưng cô không biết những hình vẽ này có ý nghĩa như thế nào. Nhìn quá nhiều hình vẽ nên đầu óc cô hơi choáng váng, vì vậy cô nhận ra ở đây có vấn đề nhưng không thể nói rõ mấu chốt của vấn đề.
Thấy Ly Tâm mãi không có phản ứng, Tề Mặc kéo Ly Tâm vào lòng: "Kiểu gì cũng có đường đi". Nếu không có đường, hắn sẽ cho nổ tung, xem có thể tìm ra lối thoát? Tuy nhiên Tề Mặc cũng biết đá ở nơi này có tảng nặng hai trăm sáu mươi tấn, không hiểu dùng loại thuốc nổ nào mới thích hợp.
Thấy Tề Mặc và Ly Tâm quay người rời khỏi ngách cụt, Hoàng Ưng tung cước đá vào hình bầu dục, anh ta ghét nhất mấy thứ không rõ ràng như thế này.
Ầm, ầm, ầm. Hoàng Ưng vừa đi vài bước, đằng sau đột nhiên vọng đến tiếng động lớn. Hoàng Ưng giật mình, vừa chạy về phía trước vừa quay đầu nhìn.
Trong lúc chạy, do không nhìn đường nên Hoàng Ưng đâm trúng Tề Mặc vừa dừng bước. Tề Mặc giơ tay giữ chặt người Hoàng Ưng. Hoàng Ưng quay lại thấy mọi người chăm chú nhìn cảnh tượng ở đằng sau lưng anh ta, anh ta ngượng ngùng đứng thẳng người.
Từ chỗ có hình bầu dục, bức tường đá tách làm đôi, từ từ mở ra và nhấc lên cao, sau đó một ánh sáng mờ mờ chiếu hắt ra. Khi bức tường đá dần biến khỏi tầm mắt, cảnh tượng ở bên trong khiến Ly Tâm sững sờ.
Chương 84 - Cung điện dưới lòng đất
Rầm, tiếng bức tường đá dừng lại trên không trung khiến Ly Tâm giật mình đồng thời định thần trở lại, bên trong hắt ra thứ ánh sáng mờ mờ u ám thu hút sự chú ý của tất cả những người ở ngoài.
Đằng sau bức tường đá là một hành lang rất dài và rộng. Hành lang không phải là mặt thô ráp như tường đá mà trơn bóng được phủ một lớp màu vàng, trên có những hoa văn sống động, tất nhiên vẫn là thần mặt trời được tôn kính nhất thời Ai Cập cổ làm chủ đạo. Lớp màu vàng đó không quá rực rỡ mà ngược lại khiến cho cảnh tượng càng thâm trầm thần bí.
"Là vàng". Hồng Ưng thận trọng tiến lên phía trước, sờ lên bức tường trên hành lang rồi đưa ra kết luận.
Cả hành lang được phủ một lớp vàng ròng, khiến những người chứng kiến chỉ có một suy nghĩ duy nhất là quá xa xỉ. Tuy nhiên đối với các pháp lão, những người có vị trí cao nhất của tầng lớp thống trị ở xã hội nô lệ, chuyện này không phải ghê gớm gì.
Ly Tâm hoàn toàn hưng phấn, lập tức đi vào bên trong với một sự hứng thú khó kìm chế. Bức tường ở hai bên hành lang cứ một đoạn lại thò ra thụt vào. Chỗ thụt vào có một bức tượng thị vệ trông rất oai phong đứng canh. Những người thị vệ mặc áo giáp làm bằng vàng, cầm khiên tròn và cây giáo rất dài.
Trên chóp mũ của mỗi thị vệ có một viên đá phát ánh sáng mờ mờ. Nếu Ly Tâm đoán không nhầm, đây là viên Dạ minh châu cô đã được nghe rất nhiều trong truyền thuyết nhưng chưa thấy bao giờ. Viên Dạ minh châu to bằng nắm đấm, tỏa ánh sáng mờ ảo, tuy nhiên do có nhiều viên tập trung ở một nơi nên cả hành lang được chiếu sáng.
"Những thứ này là gì vậy?" Hoàng Ưng nhíu mày hỏi.
Ly Tâm không quay đầu, cô không rời mắt khỏi bức tượng không phải làm bằng sắt hay đồ nhựa ở bên trong bộ áo giáp. Gương mặt cô rạng ngời: "Là xác ướp".
Chỉ ba từ khiến mọi người đều dừng bước, Tề Mặc hơi cau mày, còn đám Hoàng Ưng lùi lại phía sau, gương mặt lộ rõ sự kinh tởm. Từ xác ướp có vẻ dễ nghe, trên thực tế chỉ là một đống xác chết, xác chết từ mấy ngàn năm trước. Trước một đống thi thể, những người luôn phải đối diện với cái chết như đám Hồng Ưng và Hoàng Ưng không cảm thấy sợ hãi mà chỉ có chán ghét.
"Lão đại, có vết máu". Rắn đầu đất đột nhiên chỉ vào một góc trên hành lang.
Tề Mặc lạnh lùng đảo mắt qua nơi đó, rồi ôm eo Ly Tâm kéo cô tiến về phía trước không cho cô cơ hội từ chối cùng như mặc kệ ánh mắt sùng bái của cô trước đống xác ướp....