-Chuyện gì vậy
-Chuyện phiền phức rồi! Hôm đó cậu đi gặp hắn đã xảy ra chuyện gì vậy?
-Ko có gì!
-Sao hắn lại nói tớ sẽ đến nhà hắn?????
-Vậy à!_Nghe rồi Linh cúi xuống tính tiếp
-Linh, cậu nói gì đi chứ!_Kiều nhìn nhỏ
-Lần này tớ ko liên quan nữa! Hắn hẹn thì cậu đến nói rõ rồi về!
-Làm thế sao được, nếu cha mẹ tớ biết, họ sẽ lôi tớ về nhà, tuyệt đối ko được!
-Hết cách!
-Còn cậu mà! Giúp tớ đi!
-Đừng nhìn tớ như vậy! Vô ích thôi!
Kiều buồn bã định đi nhưng nhỏ bỗng nghĩ ra cái gì đó rồi quay lại:
-Nghe nói nhà anh ta rất đẹp!
-Thì sao?_Linh vẫn miệt mài tính toán
-Kiến trúc bên trong và cả cảnh nữa, hiếm ai được thăm quan ở đó lắm, đó là kiến trúc rất độc đáo đấy!
-Tớ ko quan tâm!
-Họ nói anh ta chỉ mất một tuần để nghĩ ra toàn bộ thiết kế cho khu đất đó! Cậu vẫn luôn quan âm đến kiến trúc còn gì!
-....
-Nếu ko vì phải trông cửa hàng này chắc cậu đã làm việc khác rồi, điều mà cậu muốn...
-Thôi đủ rồi, tớ muốn biết nhưng với anh ta thì ko đâu!
-Hả?Trên đời này ngoài Dương cậu còn đối xử với ai khác đặc biệt sao?
-Ko
-Làm vậy thật ko giống cậu!
Đúng vậy, sao phải chốn tránh hắn, sao lại ko dám đối mặt với hắn, thử xem rời xa mình hắn sống như thế nào, hình như cuộc sống của hắn rất tốt đẹp....
-Thôi được_Linh gật đầu, ko biết làm như vậy ổn ko nữa, có thể Linh sẽ đến nói sự thật, dù sao ngay từ đầu việc này đã thật điên rồ. Chủ nhật....Tại nhà Phong
-Đi lối này thưa cô!_Bà giúp việc tận tình chỉ đường cho Linh!
Nơi này rộng ngoài sức tưởng tượng và kiến trúc cũng độc đáo chưa từng thấy, những khối nhà kiểu dáng kì lạ, tuy nhiên màu sắc lại rất hài hòa, cảnh đẹp, nhỏ vẫn ko thể tin mình đang đi vào nhà Phong, đầu óc trống rỗng, lúc trước mình đã quen một tên như thế nào thực sự Linh ko dám chắc...
Linh được dẫn đến một ngôi nhà màu xanh lá kiến trúc hiện đại, phía sau vườn đã đặt sẵn một bàn tiệc và chỉ có hai chiếc ghế!
Bà giúp việc đi để lại Linh, nơi này rất yên tĩnh, chỉ có cảnh vật và gió. Dưới gốc cây liễu già đang rủ bóng Linh ngồi nhìn ngắm cảnh vật...đẹp quá! Buổi đêm ở đây thật đẹp!
....
9h
-Cậu vẫn chưa đi à, người ta đang đợi còn gì!_Chị Ánh mở cửa ló đầu vào (Đây là bác sĩ tâm lí nhưng thường xuyên đến nhà hắn, thật ra người này thân với hắn từ hồi nhỏ )
-Kệ cô ta!_Phong ngồi bên bàn đọc gì đó
-Sao lạnh lùng vậy, thích mà còn giả bộ
-Chị đừng tỏ ra hiểu người khác nữa!
-Cá gì đây, cậu yêu cô ta! À, hình như cô ta ko thích cậu!
-Cái gì!_Hắn cay mày ngẩng lên!
-Tôi nói trúng rồi hả!
-Nếu cô ta yêu tôi mà tôi ko yêu thì sao đây!
-Thì cậu bảo tôi làm gì cũng được nhưng nếu ngược lại thì...tôi sẽ...
-Chị có thể lấy bất kì thứ gì tôi có!
-Được, tôi lấy tất cả mô hình mà cậu đã làm, đó chẳng phải trò cậu thích chơi hồi nhỏ sao!
-Chi thật trẻ con, chị có thể lấy những thứ có giá trị hơn mà!
-Ko gì làm tôi vui bằng lấy đi tuổi thơ của cậu, nghe nói hồi nhỏ cậu suốt ngày ở nhà ghép chúng! Đừng nuốt lời đấy!
Thật bực mình khi gặp phải một người quá hiểu mình, đó là thứ quý giá nhất với hắn trong ngôi nhà này...
-Được, nhưng tôi sẽ ko thua đâu!
Cô ta đi ra cười như đắc thắng. Phong vẫn ngồi đó, trên tay hắn đang cầm là toàn bộ thông tin về Linh trong thời gian qua. Hắn ko tin là Dương và nhỏ ko gặp nhau, số phận thích trêu đùa người khác như vậy... Trong khu vườn, Linh vẫn đang chờ, nhỏ đã ngồi cả tiếng đồng hồ mà hắn vẫn ko xuất hiện...
Có bóng người đang tới, Linh chăm chú nhìn nhưng ko phải hắn, có gì đó hơi hụt hẫng trong lòng nhỏ
-Thưa cô, giám đốc hôm nay bận ko thể tiếp cô được mong cô thông cảm!
-Hả?
Nhưng nhỏ đã chuẩn bị từ chiều và ngồi chờ ở đây rất lâu, hắn định trêu đùa với nhỏ sao, Linh đứng dậy:
-Anh ta cố tình phải ko! Gọi đến rồi nói là bận, chẳng lẽ tôi ko có việc để làm sao!
-Thật tình xin lỗi...
Anh ta cúi đầu rất kính cẩn làm Linh hơi ngại:
-Tôi cũng xin lỗi, anh chẳng liên quan gì...Tôi sẽ đi gặp anh ta...
-Dạ, nhưng...
Nhỏ chẳng thèm nghe và đi ra khỏi đó
-Anh ta đang ở đâu vậy! À, ngôi nhà màu trắng, lúc nãy họ đã bảo tôi...
-Giám đốc thật sự có việc...._Anh ta cố chạy theo nhưng ko kịp nữa rồi nhỏ đã đi vào khu vực cấm, nơi mà ban đêm ko ai được đến. Anh ta chi còn biết đứng nhìn với khuôn mặt nhăn nhó:
-Thảm rồi!
Linh đi vào trong nhà, ko có ai, nhỏ đi tiếp lên tầng, qua các phòng, vẫn ko thấy bóng người...Phòng làm việc của hắn:
-Chà đẹp đấy!
Căn phòng làm nhỏ chú ý, ko biết trong này có gì...Nhỏ bước chân vào ngắm nghía bỗng chiếc điện thoại trê bàn kêu, tin nhắn. Linh lại đó và mở lên, giọng một cô gái:
-Anh à, em ko tin bọn mình chia tay! Em khác họ, em thật sự yêu anh mà. Hãy gọi điện lại cho em!
Thì ra hắn đã yêu ai đấy và đã chia tay, Nhỏ hơi buồn nhưng sao nhỏ lại buồn ai cũng cần yêu, hắn cũng thế mà nhỏ quá rõ hắn ko yêu mình. Bấm tiếp, lại là giọng một cô gái trẻ khác:
-Anh yêu, anh đá em để hẹn hò với con nhỏ nào thế, lần này em sẽ đến công ti anh và nói hết chuyện của chúng ta!
Linh nhìn qua rồi tròn mắt, ảnh một cô gái uốn **, khiêu gợi được dán ở một góc cửa kính
-Anh à, mai mang đồ trả em nhé! Em bỏ quên đồ hôm ngủ nhà anh rồi, tấm ảnh thì để lại nhé, để anh mãi nhớ em. Hôn anh, chụt chụt
Hả, ko phải cô kia mà người này mới là người yêu hắn à?????
Vẫn còn tin nhắn và hình như Linh đã phần nào phát hiện ra cuộc sống hiện tại của hắn
-Anh! Em và anh ấy đang ở Anh, em ko muốn gặp gia đình và cũng ko đủ can đảm nói trực tiếp. Em sẽ lấy anh ấy! Hãy chúng phúc cho em, đứa em họ đáng ghét của anh! ...