“Thầy… thầy…”
“A ha! Lại không có cà vạt.” “Cẩu” hiệu phó nói.
“Thầy, chuyện là… chuyện là…”
“Lý Huệ Bân lớp 4 khối 12 phải không? Tôi nhớ mặt em rồi. Đi!”
“Thầy!”
Tiếng kêu oan của tôi vang khắp trường. Nhưng “Cẩu”hiệu phó chẳng đả động gì đến. Không chỉ la mắng, “Cẩu” hiệu phó còn phạt tôi rất nghêm khắc.
“Bắt đầu từ hôm nay, em phải dọn dẹp nhà vệ sinh lầu 1 dãy phía tây một tuần lễ!”
“Cẩu” hiệu phó quay đi. Tôi biết mìn không còn hy cọng gì nữa, đành phải nuốt cơn giận vào lòng, bước đi, miệng câm như hến. Sau đó, tôi cắn chặt môi dưới và đi qua sân tập. Lúc sắp bước vào lớp, Ngân Hách nắm chặt vai tôi và xoay tôi đứng đối mặt với hắn.
“Đồ khốn kiếp!” tôi gào lên.
“Giận rồi à?”
“Khốn kiếp! Cậu là tên mà trước khi ném xuống địa ngục phải cho nổ tung bộ não thì mới hả dạ! Thật là, trong 19 năm qua, lần đầu tiên tôi gặp phải người kỳ lạ cổ quái như cậu. Vì là lần đầu tiên , nên tôi không biết nên đối phó với cậu như thế nào! Cậu như thế còn gọi là bảo vệ sao? Bảo vệ suốt một ngày mà không làm việc gi, lại hành hạ con ông chủ mình như thế à? Cậu điên rồi phải không? Cậu phải nhận mấy cú đấm của tôi thì mới trở lại bình thường? Chọn đi chứ? Ở đâu lại có người khốn nạn như thế? Ta tức đến chết là không thể đánh chết ngươi!”
“Nói xong chưa?”
“Chưa! Chưa nói xong! Hôm nay, tôi cảnh cáo cậu, về nhà, nếu cậu không thể hóa giải sự hiểu lầm của dì, thì không cơm canh gì cả! Cậu nên chuẩn bị không có gì bỏ vào miệng cả. Đồ khốn, biết chưa? Lập tức trở về giải thích với dì cho tôi!”
Ngân Hách cứ mỉm cười. Đợi tôi nói xong rồi, hắn đặt cà vạt tôi vào tay tôi: “Hai đứa mình bị người ta hiểu lầm thành quan hệ như thế, cậu nên cảm thấy vinh hạnh mới đúng. Tính cậu như thế, tên con trai nào dám lại gần cậu chứ?”
chương 9
9 giờ 10 phút tối, học sinh lục đục rời khỏi lầu học. Chính lúc này, tiếng hét xé toạc đường chân trời của một nữ sinh vang dội cả dãy lầu phía tây.
“Á! Mùi này, tôi thật chịu không nổi!”
Tay xách thùng nước, không ai khác, chính là tôi. Mùi trong nhà vệ sinh tầng một của dãy phía tây đủ để giết chết một thiếu nữ 19 tuổi. Không dọn, về nhà? Không thể được! Còn dọn ư, thật cảm thấy có thể bị mùi này làm cho chết ngạt. Bình thường, khi tan học tôi liền về nhà tập thể dục đến 11 giờ, hôm nay, vì một cái cà vạt mà rơi vào tình cảnh này? Quy luật sống của tôi đều bị chiếc cà vạt phá hỏng rồi. Nếu cứ tiếp tục thế này, tôi bị mùi này làm cho không thể vận động nổi. Xem ra, “cẩu” hiệu phó không phải không suy nghĩ đã giao cho tôi nhiệm vụ này.
Huệ Bân… Huệ Bân…”
Bên đó phát ra tiếng của “nữ quỷ” gọi tôi, người thình lình thò đầu ra là Tú Nhi.
“Sao không giật mình? Lúc nãy, tớ đi đến mà không có tiếng động nào, không phải chuyện tức cười sao?”
“Tớ sợ gì chứ?”
“Cũng phải. Trước mặt cậu, nếu ma nói một câu Hello? Cậu chắc chắn sẽ trả lời: Chào Bạn?”
“Cậu biết rồi thì sau này đừng giở trò đùa, không có kết quả đâu. Phải rồi, cậu không học giờ tự học à?”
“Sao lại không? Là tớ lặng lẽ trốn ra! Ủa? Mình cậu thôi à? Bảo vệ của cậu đâu? Tớ đến thăm anh chàng bảo vệ của cậu. Huh u… anh chàng bảo vệ có thể sưởi ấm tâm hồn cô nữ sinh lớp 12 đang mệt lả đâu rồi?”
“À…không có, đi đâu rồi nhỉ?”
“Không biết à? Tiếc quá, làm sao đây, tớ rất muốn gặp cậu ấy.”
“Nó sẽ không muốn gặp cậu đâu.”
“Này! Cậu thật không biết cậu ta ở đâu sao?”
“Ừ, không biết.”
“Này, nhưng ở đây… Ôi! Cái mùi này không phải đùa đâu. Hôm nay, bọn chúng rốt cuộc ăn gì thế, nhà vệ sinh lại có mùi này? Này! Cậu xịt thêm chút nước lau sàn đi!”
“Xịt rồi ai rửa đây?”
“Lau ở đây chưa? Thật chịu không nổi. Ưm… Đây là dawy của học sinh lớp 10 phải không? Cũng phải. Cơ thể đang phát triển mà. Ăn nhiều, bài tiết nhiều, quá đáng thật. Ọe!” Tú nhi đứng bên cạnh cứ liên tục nôn ọe. Nha đầu này, vốn dĩ tôi đã cố chịu đựng, nó còn đứng bên cạnh nôn ọe gì chứ? Tớ sẽ nhốt cậu trong nhà vệ sinh này!
“Này, để rác qua một bên rồi đi thôi.”
“Cẩu” hiệu phó sẽ đánh tớ chết.”
“Này, cậu đã từng tuổi này rồi, thà bị đánh chết còn hơn chết ngạt ở đây.”
“Cũng có lý.”
“Này, bắt đầu ngay đi.”
“Được, cậu giúp tớ đi.”
“Điên à? Không được! Quần áo sẽ dính mùi này.”
Thật muốn lấy thùng nước nhét miệng cậu ta lại.
Tôi đá rác qua một bên rồi chạy ra khỏi nhà vệ sinh, cho dù bị thầy “cẩu” đánh chết, cũng không muốn hành hạ mũi mình nữa. Tôi đã chịu đựng đến mức không thể chịu được nữa, đầu tôi kêu o o. Tôi không khó khăn, bỏ lại được Tú Nhi ở đằng sau và vội vàng chạy đến cổng trường.
Cái tên mọi ngày đeo sát bên cạnh tôi không có ở đây. Tôi cảm thấy như bỏ quên cái gì vậy, giống như mất cái gì vậy. Thật kỳ lạ, lúc tôi đang muốn nhanh chóng về nhà.
“Bạn ơi! Bạn… cái này bạn xem cái này!” Không được mấy giây sau khi câu nói này lọt vào tai tôi, cùng với tiếng thở phù phù, có một nữ sinh đụng phải vai tôi và chạy đi mất. Bạn đã gặp chuyện xui xẻo thế này chưa? Một câu xin lỗi cũng chả có?
Nhìn một hồi lâu theo hướng cô gáo biến mất, tôi chợt quay lại và thấy có “cái gì” đó chắn ngay trước mắt. Hóa ra là Ngân Hách, anh ta đang cầm phong bì màu hồng phấn.
“Này, cậu đi đâu thế!”
Thật ra cũng không có lý do gì quan tâm đến vấn đề này, cũng không phải nhớ hắn, nhưng tôi cũng không biết tại sao lại hỏi Ngân Hách. Nếu đổi lại người khác, nghe tôi lớn tiếng như thế, anh ta chắc chắn sẽ nhíu mày hoặc trả lời bằng giọng điệu phiền chán. Nhưng biểu hiện của tên cổ quái ở nhà chúng tôi quả thật khác với người bình thường....