- “Nhìn vậy mà còn nói không sao ư?”
Tôi nhẹ giọng và chẳng nói chẳng rằng khoác luôn tay QC vào phía sau cổ của mình rồi từ từ đỡ cô bé đứng dậy. Đi được vài ba bước, nhận thấy QC không thể bước được nhiều hơn, tôi đành nhờ nhỏ L đỡ QC lên phía lưng để tôi cõng.
- “Nhìn thì cũng mi nhon mà sao nặng thế hở giời”, tôi cố gắng pha trò.
QC cười hắt phả hơi nóng vào một bên cổ khiến tôi có cảm giác nhột nhột, khẽ rùng mình. Em để hai tay quàng ra phía trước, cằm tựa lên vai tôi, còn đôi mắt thì nhắm nghiền.
Người QC nóng ran, cõng cô bé mà tôi có cảm giác trên lưng mình như có một cục than khổng lồ. Cũng may lúc này trời vẫn còn nắng nhẹ, chứ chờ thêm lúc nữa chắc tôi bỏ của chạy lấy người quá… Đùa vậy thôi, dù trời có 40 độ C chăng nữa, tôi cũng chẳng bao giờ bỏ rơi QC …
Cõng QC ra đến cổng trường tôi gặp bác bảo vệ.
- “Bạn con bị trúng gió bác ạ. Con xin cô giáo rồi. Chở bạn con về rồi con quay lại”
- “Ừ bác biết rồi. Đi cẩn thận nhé”
- “Dạ con cảm ơn bác”
Dứt lời tôi tiếp tục cõng QC ra ngoài cổng và đứng đợi nhỏ L lấy xe ra. Từ lúc tôi đưa xuống, em chẳng nói lời nào có lẽ tại em đang quá mệt. Tôi nhớ tiếng ríu ra ríu rít của QC lúc tôi và em tranh luận về một vấn đề nào đó. Tôi khẽ mỉm cười với dòng suy nghĩ “lúc này QC nữ tính biết chừng nào…”
Bất giác, tôi quay đầu lại nhìn QC… Em đang chăm chú nhìn tôi với đôi mắt biết cười nhưng hơi mệt mỏi.
- “Giở trò làm nũng anh phải không?”, tôi trêu nhỏ.
- “Em… muốn… anh cõng em hoài như bây giờ”, em nói vừa buồn nhưng lại vừa vui.
- “Nặng lắm! Anh sắp gãy lưng rồi”
- “Hì hì”
- “…”
- “Trong cái rủi lại có cái may anh nhỉ!?”, QC thều thào.
- “Có muốn rủi toàn tập không? Anh quăng xuống đất ngay bây giờ đây này”, tôi vừa cười vừa nói.
- “Thách đó…”
Tôi giả bộ buông tay, QC la lên, tôi đưa tay giữ lại, em lấy tay đấm vào vai tôi thùm thụp trong tiếng cười không ngớt của tôi. Trêu cô bé lúc nào cũng khiến lòng tôi vui râm ran…
*****
Nhỏ L lấy xe ra. Tôi chở, QC ngồi giữa và nhỏ L ngồi sau cùng. Tôi cẩn thận bảo nhỏ L mặc áo khoác của tôi vào cho em. Lúc tôi chở, QC dựa hẳn đầu vào lưng tôi, tóc em thơm gì đâu… Cầm tay lái mà đầu óc cứ lâng lâng như ở trên mây bởi vì cái hương rất con gái đó. Sự thật là cái mùi đó tự nhiên nó chui vào mũi nên tôi tranh thủ hít được bao nhiêu thì hít chứ tôi không hề làm điều gì có lỗi với lương tâm nhé. Mà các bạn nữ cũng đừng đánh giá đàn ông con trai chỉ vì người ta ngẩn ngơ trước mùi nước hoa nhẹ nhàng của các bạn nhé. Bản năng thôi! Con trai yêu bằng mắt và thích bằng mũi mà…
Về đến nhà, tôi lấy điện thoại gọi cho chị Hà để nhờ chị đến chăm QC.
- “Chị ơi! QC bị ốm rồi! Chị đến sớm chăm dùm em với”
- “QC LÀM SAO?”, chị Hà hét lên trong điện thoại.
- “Bị trúng gió thì phải”, tôi điềm tĩnh trả lời.
- “CHỊ ĐẾN NGAY! EM LUỘC NGAY CHO CHỊ QUẢ TRỨNG”, chị Hà hét tiếp.
- “Rồi”
Tôi chưa kịp dứt câu đã nghe tiếng chị dập máy đánh cạch. “Hay thật! Mình bị ốm không biết chị Hà có lo cho như thế này không?”, tôi vừa đi xuống bếp vừa lầm bầm…Chờ nước sôi, tôi thả quả trứng vào rồi lấy vung đậy lại. Xong xuôi, tôi lên phòng mẹ. QC đang nằm trên giường thiu thiu ngủ, còn nhỏ L thì đang ngồi cuối giường lấy dầu gió xoa vào lòng bàn chân em.
- “QC sao rồi?”, tôi ngồi xuống đầu giường trong khi tay đưa lên trán cô bé.
- “Mới ngủ thôi. Trúng gió chắc là không sao đâu. Đừng có lo”, nhỏ L trấn an tôi.
- “Ừm”, tôi cũng đỡ lo khi thấy trán cô bé bớt nóng. “Sao mày không cởi áo khoác của tao ra cho QC. Giúp tao thay quần áo ở nhà cho em nó đi”, tôi nhìn con L ra lệnh.
- “Ờ nhỉ! Tao quên khuấy mất… Mày lấy quần áo của QC đưa cho tao rồi ra ngoài đi”
- “Ra ngoài làm gì?”, tự nhiên não tôi phẳng đột xuất.
- “Thế muốn nhìn à?”, nhỏ L cố nén cười.
- “À… không”, tôi trả lời không nhưng đầu gật như cái máy.
- “Thôi lẹ đi ông tướng”, nhỏ L cười phá lên.
Tôi tìm một cái váy dài màu nho pha màu lam đưa cho nhỏ L. Thấy tôi cứ đứng lì, nhỏ L ra dấu.
- “Làm gì đó? Ra ngoài! Mauuu”
- “Ờ ờ”, tôi quay đầu bước đi mà tim đập thình thịch.
Đi được 4-5 bước, tôi bất thình lình quay đầu lại. Nhỏ L vẫn nhìn theo tôi. Con này nó khôn quá thể. Tôi chữa cháy.
- “Tao muốn nói với mày là nếu có chuyện gì bất trắc mày phải hét lên để tao xông vào liền, biết chưa?”
- “Thay quần áo thì có chuyện gì được?”, nó xoắn tôi bằng một câu hỏi khó như lên trời.
- “Biết đã giàu. Ơ đời còn có chữ ngờ mà”, tôi đáp bằng bộ mặt nghiêm trọng.
- “Rồi, giờ thì ra ngoài đóng cửa lại”, nhỏ L chống nạnh.
Tôi cum cúp làm theo lời nó. Khi cánh cửa vừa đóng lại được tầm 5 giây, tôi nghe tiếng hét từ bên trong
- “Áaaaaaaa”.
- “Chuyện gì?”, nhanh như thoắt, tôi đẩy cửa vào.
- “QC bảo tao hét lên để xem phản ứng của mày nhanh thế nào!?”, con nhỏ vừa nói vừa cười trong khi bên cạnh QC, không biết tỉnh từ lúc nào, đang cười rũ cả lên.
- “Mày rảnh lắm đúng không?”, rồi tôi quay sang nhìn QC “em hay lắm, ốm kiểu gì mà vẫn còn trêu chọc người khác được cơ mà”
Tôi nói cứng trong khi đang buồn cười muốn chết. Đáp lại, nhỏ L thè lưỡi, còn QC lấy cái gối che mặt lại… cười tiếp. Ghét vãi…
- “Đùa thôi! Ra đi”
Nhỏ L đứng dậy đẩy vai tôi ra ngoài rồi bấm chốt cái cạch. Tim tôi muốn tan ra theo tiếng “cạch” đấy. Vậy là tôi không có cơ hội được… [mọi người tự điền dùm cái, khó quá">....