watch sexy videos at nza-vids!

Yêu Em Rồi Đấy #1

score
Đánh giá: 4.5/5, 3911 bình chọn


Giờ đây mọi thứ với Trúc Chi đều hỗn độn cả lên, cô vẫn chưa thể tin được con người đó không phải là Thanh Phong. Đông Quân gần như sở hữu toàn bộ những đặc điểm của Phong, họ giống nhau đến từng chi tiết nhỏ. Đứng trước gương mặt ấy Trúc Chi trở nên ngu muội, biết rõ là Đông Quân nhưng lòng vẫn cứ hét tên Phong.

Trúc Chi càng rối loạn hơn khi Đông Quân bảo lần ở canteen là lần đầu tiên anh gặp cô ở Học viện này và anh đã rời phòng y tế khi biết cô vẫn ổn. Nếu không phải là anh thì ai đã cứu cô khỏi lần bị bóng ném trúng? Ai đã dúi vào tay cô bộ đồng phục mới? Ai đã khoác áo và đặt thức ăn lên bàn khi cô đang ngủ? Người đó là ai mà lại có mùi hương quen thuộc? Người đó là ai mà lại dịu dàng gọi cô bằng biệt danh "Cua"?

Cô gái nhỏ quay cuồng trong trò chơi tìm người bí ẩn - một trò chơi quái ác cô tình làm cô phát điên giữa hiện thực và ảo ảnh.Trong khu vườn xanh mát thoảng hương thơm của những cành hồng đỏ thắm gió quyện vào cô gái nhỏ và thả trôi những cung bậc trầm lắng từ chiếc đàn vioiln. Bản nhạc Romeo and Juliet lắng đọng vào không gian một nỗi buồn thương vô tận. Nắng nhạt màu đi để nâng niu gương mặt buồn cùng hai dòng nước mặt từ khóe mi.

Chuyện tình Romeo và Juliet - một chuyện tình buồn, dù kết cuộc của cả hai đều là cái chết nhưng ở bên kia thế giới họ đã được ở cạnh nhau. Họ không phải chịu cảnh mỗi người một thế giới, họ hạnh phúc hơn cô gấp bội lần. Đột nhiên Trúc Chi lại cảm thấy ganh tỵ đến ghen ghét, bản nhạc này cô ghét.

"Bộp"

Cây đàn va mạnh vào thành hồ vỡ ra thành nhiều mảnh. Trúc Chi đứng lặng người nhìn những mảnh vụn mà nghe lòng nhói đau.

- Chơi tệ rồi đập đàn cho bỏ tức à? - Thiên Vương đột ngột xuất hiện.

Trúc Chi lau vội nước mắt rồi gắt lên.

- Liên quan gì đến anh?

- Một mạng người chỉ đổi được sự hèn nhát thế này thôi sao? Phí!

Như bị đánh trúng nhược điểm Trúc Chi lặng người đi. Anh đang châm chọc cô hay đang kéo cô ra khỏi hố sâu kí ức?

- Đừng xen vào cuộc sống của tôi. Anh chẳng là gì cả.

Trúc Chi vừa dứt câu thì ầm một tiếng mặt hồ tĩnh lặng bị khuấy động mạnh.

Nằm trên bãi cỏ Trúc Chi thở dốc, toàn thân ướt sũng nên mỗi khi gió thổi qua là cô lại tái người đi. Chợt Trúc Chi nhớ lại lúc toàn thân anh đầy máu nhưng vẫn ôm lấy cô và không ngừng trấn an "Đừng sợ có anh đây!".

- Trời ơi! Cậu sao vậy nè? Sao ướt nhem thế này?

An An hốt hoảng chạy đến đỡ Trúc Chi ngồi dậy tựa vào thân cây rồi cởi áo khoác của mình đắp lên người cô.

- Bị ném xuống hồ. - Trúc Chi cười nhạt.

- Ai lại làm thế?

- D.A boy, anh ta ném tớ xuống hồ rồi lại vớt tớ lên.

- Hả? - An An nhăn mặt khó hiểu.

- Chỗ này còn tác dụng không?

Trúc Chi chỉ tay vào vai An An. Sau thoáng ngỡ ngàng An An cười hiền "Vẫn còn". Trúc Chi thấy mệt mỏi tự dưng cô muốn chia sẻ nỗi niềm bấy lâu nay cô luôn chôn giấu. Tựa đầu vào vai An An, Trúc Chi thở hắt ra và nhỏ giọng.

- Năm lên tám tuổi tờ và mẹ bị bắt cóc, bọn chúng đánh đập rất dã man tàn bạo, mỗi lần như thế mẹ luôn ôm chặt tớ vào cắn răng hứng chịu tất cả đòn roi. Sau đó mẹ con tớ may mắn trốn thoát. Tớ thực sự rất sợkhi bọ chúng đuổi theo, tớ chẳng biết làm gì ngoài việc cắm cuối chạy, chạy càng nhanh càng tốt. Ra đến đường lớn mẹ tớ nhìn thấy mấy chú cảnh sát ở gần đó. Mừng quá mẹ kéo tớ chạy băng qua đường nhưng lúc ấy có một chiếc xe tải vừa lao đến. Mọi thứ diễn ra quá nhanh tớ chỉ biết là mình bị mẹ hất mạnh vào lề đường, còn mẹ thì...

Trúc Chi bậc khóc, giọng cô lạc đi và đứt quãng. An An choàng tay ôm lấy vai Trúc Chi, lúc này nước mắt cô cũng đang rơi.

- Tớ...tớ đã thực sự rất sốc mỗi đêm tớ đều nằm mơ thấy ác mộng. Quá kinh hoàng và sợ hãi từ đó tớ thay đổi tính tình, tớ...t..tớ trở nên cáu gắt, ương bướng và ngang tàn. Tớ đã sống như vậy cho đến khi Thanh Phong xuất hiện, chẳng biết từ khi nào mà anh đã trở thành một phần trong tớ. Anh khắc chế cái tính ương bướng của tớ và cũng trị luôn những cái nết khó ưa của tớ.

Trúc Chi quẹt nước mắt cười buồn khi nhớ lại những ngày tháng ấy.

- Thanh Phong đã đưa Trúc Chi tinh nghịch vui vẻ trở về. Anh hay cùng tớ lang thang dạo quanh các nẻo đường thành phố, anh dạy tớ chơi đàn, dạy tớ yêu quý những người xung quanh. Năm rồi chúng tớ chính thức hẹn hò với nhau. Anh rất hiểu và cũng rất thương tớ. Anh cho tớ rất nhiều từ niềm tin đến nụ cười và hạnh phúc nhưng chỉ trừ một thứ là thời gian, chuỗi ngày hạnh phúc ấy nhanh chóng trôi qua.

Trong một lần anh đưa tớ về nhà ngoại ở Tây Nguyên thì có một băng sát thủ tìm giết tớ. Lúc đó anh thừa sức trốn thoát nhưng anh lại chọn ở lại để bảo vệ tớ và cũng vì bảo vệ tớ nên anh bị thương rất nặng. Nhìn anh bị đánh tớ điên cuồng bất chấp mọi thứ lao vào đám người kia rồi thì cả tớ cũng thương tích đầy mình. Khi tớ loạng choạng sắp ngã thì có một tên lao đến, hắn nhắm thẳng đầu tớ mà vung gậy.

Cậu biết không,lúc Phong lao đến chắn trước mặt tớ và khi anh gục xuống máu chạy ra rất nhiều tớ đau như có ai đó siết chặt lồng ngực mình, cổ họng nghẹn ứ, tớ đau đến không thở được tớ đã nôn ra máu và ngất lịnh đi. Bọn chúng tưởng chúng tớ đã chết nên bỏ đi.

Tớ khi biết mình đã ngất đi bao lâu, khi tỉnh dậy thì thấy Phong đã nằm cạnh. Lúc ấy trời lất phất mưa. Dù bị thương nặng mất nhiều máu gương mặt đã nhợt nhạt đi nhưng Phong vẫn mỉm cười với tớ. Bọn tớ không còn sức để đi nên cứ thế nằm cạnh nhau trong mưa....
« Trước1...1011121314...28Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu thầm em gái bạn thân
» Yêu Em Rồi Đấy #2
» Yêu Em Rồi Đấy #1
» XIN LỖI E CHỈ LÀ CON ĐĨ
» VỢ ƠI ANH BIẾT LỖI RỒI
» VỊ TÌNH ĐẦU #3 End
» VỊ TÌNH ĐẦU #2
» VỊ TÌNH ĐẦU #1
» VÀ NẾU...ANH YÊU EM
» ƯỚC THÀNH KHỐN NẠN
123456»
Tags:
bạn đang xem

Yêu Em Rồi Đấy #1

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Yêu Em Rồi Đấy #1 v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk