« 1 »Thiên Vương vừa quay đầu lại thì một màn nước màu cam bay lên không trung và đáp thẳng vào áo anh.Thiên Vương là người theo chủ nghĩa cực sạch anh ghét cay ghét đắng việc mình bị vây bẩn nên khi nhìn chiếc áo khoác bị vấy bẩn Thiên Vương gần như điên ánh mắt anh tối sầm lại phóng ra những tia nhìn giận dữ mang theo sự nguy hiểm đến lạnh người. Thiên Vương túm lấy cổ áo Trúc Chi, giọng nói lạnh rít qua từng kẽ răng.
- Muốn chết à?
- Được đấy...
Câu nói bị bỏ dở khi Thiên Vương bóp chặt cổ Trúc Chi, anh nhìn cô bằng ánh mắt hằn học. Phạm phải điều cấm kị đồng nghĩa với việc chọc giận ác quỷ. Dù rất đau nhưng Trúc Chi không hề nao núng sợ hãi thậm chí cô còn cảm thấy vui khi nghĩ đến việc mình sắp gặp lại Phong.
Nhếch môi cười Thiên Vương lại buông tay thả rơi Trúc Chi xuống đất bởi cô muốn chết nên anh bắt cô phải sống, đưa cô đến tận cửa tử như cô mong ước rồi đột ngột lôi cô trở về. Đó là cách anh trừng phạt.
Thiên Vương cởi chiếc áo khoác bẩn ra ném lên người Trúc Chi, anh gằn giọng.
- Giặt thật sạch ngày mai đem cả hai đến trả cho tôi. Nếu em dám chống đối thì cô bạn An An của em sẽ phải gánh chịu tất cả đấy!Canteen luôn là nơi ồn ào nhất Học viện nhưng hôm nay sự ồn ào đông đúc ấy tăng lên gấp bội phần vì sự có mặt của Thiên Vương nhưng chỉ với một cái cau mày thì chẳng một ai dám bén mảng đến gần.
- Cậu giỏi nhỉ! Đến rồi kìa.
Đăng Khoa hất mặt về phía cô gái nhỏ đang bê hai chiếc áo khoác trường được xếp gọn gàng.
Thiên Vương nhếch môi cười khi Trúc Chi đặt hai chiếc áo lên bàn.
- Giặt sạch rồi đó.
- Em! Đem cái kia đến cho tôi. - Thiên Vương hướng mắt về phía giỏ rác.
- Gì? Tôi à? - Trúc Chi nhăn mặt.
Đáp trả cô là cái nghiêng đầu mang nghĩa tất nhiên. Dù rất ấm ức nhưng Trúc Chi vẫn làm theo yêu cầu mang giỏ rác đến.
- Cậu lại định làm gì nữa đây? Chơi ác vừa thôi. - Đăng Khoa lắc đầu thấy tội nghiệp cho Trúc Chi.
Khi Trúc Chi vừa đặt giỏ rác xuống thì Thiên Vương cầm hai chiếc áo lên lạnh lùng vứt vào giỏ rác.
- Áo bẩn tôi không dùng.
- Anh....
Trúc Chi giận run lên, cô chỉ muốn xông đến bóp chết anh ngay lập tức.
- Anh ta không dùng thì thôi em đừng để tâm.
Một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau. Đông Quân bước đến kéo Trúc Chi về phía mình, anh nhìn cô dịu dàng rồi cởi áo khoác của mình đắp lên người cô.
- Em đang bị bệnh đừng đứng lâu ngoài gió, vào đây.
Đông Quân kéo Trúc Chi đi trước ánh nhìn quỷ dữ của D.A boy.
Mặc kệ những ánh nhìn ngạc nhiên lẫn căm giận Trúc Chi để tay mình nằm yên trong lòng bàn tay ấm của Đông Quân, vẻ mặt này lại làm cô dậy sóng. Có lẽ cô đang mượn hình ảnh này để thỏa nỗi nhớ mong.
Đông Quân đưa Trúc Chi đến chiếc bàn nhỏ nằm trong cùng canteen - nơi khuất gió và cũng là nơi mà mọi ánh nhìn đều có thể dễ dàng đổ dồn về. Anh gọi cho cô vài món ăn và ly cam ép.
- Em ăn đi, đây đều là những món không hành, không tỏi và không cay.
- Sao anh biết em không ăn được những thứ đó? - Trúc Chi tròn mắt nhìn anh.
- Ừm...Phong đã từng nói với anh như thế.
- Thật không?
- Thật. Ăn nhanh đi cô nương hỏi nhiều quá!
Đông Quân búng nhẹ vào mũi Trúc Chi, anh cười hiền với cô. Hành động này của Đông Quân không chỉ làm Trúc Chi lặng người đi mà còn làm cả canteen bỗng chốc yên tĩnh hẳn, hàng trăm ánh mắt dán vào đôi trai gái. Ai đó đã kinh ngạc đến độ làm rơi cả muỗng, nĩa và ai đó đã giận dữ ném vỡ tách cà phê. Âm thanh đáng sợ này như phủ lên bầu không khí sự nguy hiểm mọi người tái mặt đi chẳng dám nhìn ngó lung tung và tuyệt đối không dám bàn tán nửa lời. Duy chỉ có hai người không biết sợ là gì, họ vẫn đang vui vẻ trò chuyện với nhau.
- Em và cậu ấy đang quen nhau à? - Đông Quân lạnh giọng đi.
- Ai? Em với ai?
- Thiên Vương, người vừa ném tách cà phê đấy!
Nghe đến cái tên Thiên Vương Trúc Chi liền ho sặc sụa suýt chút nữa thì cô đã phun hết số nước cam mình đang uống, cô nhăn mặt nhăn mày.
- Trời! Làm gì có. Em đã mấy lần suýt chết dưới tay anh ta, yêu thương cái nỗi gì.
- Em nói thật?
- Em nói thật. Em với anh ta chẳng có quan hệ gì cả.
Trúc Chi đưa tay nắm lấy chiếc nhẫn trên sợi dây chuyền, cô dịu giọng.
- Người em yêu ở đây!
Nói rồi Trúc Chi vội cuối mặt xuống giả vờ ăn để nước mắt đừng rơi, cô không dám ngẩng mặt lên nhìn Đông Quân cô sợ mình sẽ lại vô thức xem đấy là Phong.
Đông Quân im lặng không nói gì thêm, anh nghĩ cô đang ăn nên sẽ không nhìn thấy những cử động khẽ từ ngón tay anh. Một dòng chữ nhỏ được viết lên.
"Cua, anh xin lỗi"Sau giờ thực hành hóa cả lớp trở về phòng học, Trúc Chi mệt mỏi nhấc từng bước chân, đầu nặng trĩu người thì nóng ran. Đôi mắt đờ đẫn bỗng chốc mở to khi cô nhìn thấy hộp quà lớn trên bàn mình - đó là một cây đàn violin mới, không có một lời nhắn gửi nào cả.
Một cảm giác ấm áp chợt trào dâng khiến Trúc Chi chẳng còn tâm trí nào để truy tìm chủ nhân món quà.
Giờ giải lao Trúc Chi liền ôm đàn ra góc khuất của bờ tường, cơ thể mệt mỏi của cô lúc này chỉ có một khao khát duy nhất là chơi đàn. Cô nhớ da diết những giai điệu trầm lắng.
Dây đàn khẽ rung lên điệu nhạc vang theo gió, từng nốt nhạc chầm chầm kéo miền kí ức trở về. Chợt mọi thứ trước mắt Trúc Chi dần nhòe đi và vụt tắt, cơ thể mềm nhũn ra thả mình theo gió. Giai điệu tắt lịm....