thoại mình, lại ở trên hai di động ấn nhập gì đó, vì thế lần thứ ba gặp mặt, bọn họ đã có
phương thức liên lạc với nhau.
“Gọi điện thoại cho tôi, bằng không tôi sẽ đi đăng ký khám ở phòng khám bệnh của cô.”
Cô là băng trụ, nhưng cô lại nở nụ cười, bởi vì lời nói của hắn.
“Tôi sẽ gọi cho anh, xin anh không cần phá hư quyền lợi của những bệnh nhân khác.” Hiếm
khi cô hài hước nói.
“Cô tốt nhất nói được thì làm được.”
“Tôi biết rồi, cám ơn anh, lần sau gặp.” Cô gật đầu, lùi lại. Miệng vẫn là khách khách khí khí,
nhưng là cô đối với hắn, đã không còn cư xử xa lạ như với những người khác.
Chương 3
Đứng ngoài phòng bệnh, nghe thấy tiếng mẹ khóc la, Cung Diệc Hân theo bản năng nuốt
nước miếng, sau đó hít sâu vài lần, mới có dũng khí bước vào phòng bệnh.
Bác sĩ Lâm thấy cô, thở phào nhẹ nhõm, bay nhanh về phía cô.
“Bác sĩ Cung, thực xin lỗi, tôi không liên lạc được viện trưởng, đành phải tìm cô.”
Cô hơi gật đầu hỏi: “Mẹ tôi……”
“Phu nhân viện trưởng đã biết bệnh tình của nhị tiểu thư, thực xin lỗi, tôi không thể không trả
lời bà.”
Đúng vậy, hắn nên chọn thời điểm thích hợp.
Tuy vậy cô có thể tưởng tượng ra tình huống khi đó, bác sĩ Lâm chính là có ý tốt trước khi
hết ca trực vòng lại đây xem Ấu Lâm, không nghĩ tới sẽ gặp phải mẹ, mà cô tin rằng trên thế
giới này không đến vài người có thể thoát khỏi chất vấn của mẹ.
“Không sao, tôi sẽ xử trí.” Cô cố gắng biểu hiện trầm ổn.
“Cám ơn cô, nơi này……”
“Giao cho tôi, nếu có thể, xin tiếp tục giúp tôi liên lạc viện trưởng.”
Khẩu khí cùng biểu cảm của cô đều thực bình tĩnh, không có người nào biết, kỳ thực trong
lòng cô đang hoảng sợ. Đối mặt với mẹ lúc không khống chế được cảm xúc cô đương nhiên
có rất nhiều kinh nghiệm, chỉ là tích lũy từ những trải nghiệm này, không phải là cách xử lý
vấn đề, mà là sợ hãi.
“Tôi biết, tôi lập tức đi làm.”
“Phiền toái anh.”
Cô nhìn bác sĩ Lâm rời khỏi phòng bệnh, thời khắc cửa phòng vừa đóng đó, cô biết được
chính mình sắp phải đối mặt với điều gì.
Xoay người, cô nhìn mẹ cùng Ấu Lâm ôm nhau, khóc lóc nức nở.
Cô thở dài, có chút khổ sở, không ai có thể đủ can đảm tiếp nhận chuyện mình mắc bệnh máu
trắng, sợ hãi bi thương như vậy phải khuyên như thế nào, an ủi thế nào, một chút cô cũng
không biết.
Dè dặt cẩn trọng đi đến bên giường bệnh, cô định tìm một câu thích hợp để nói, nhưng trong
đầu lại trống rỗng, không nghĩ ra được chút gì.
Rất nhiều người nói cô giống máy móc, cô không thừa nhận những lời này là phê bình chính
mình không đủ nhân tính, ngược lại còn cảm thấy là tán thưởng cô chưa bao giờ biểu hiện lỗi
lầm gì, thái độ bình tĩnh đối với một bác sĩ khoa tim mà nói, là rất quan trọng, bởi vì ở trên
bàn mổ, không cho phép có sai lầm.
Nhưng không người nào hiểu được, loại tính cách này là do trong hoàn cảnh động một tí là
phạm lỗi huấn luyện mà có, nói thêm một câu, làm một việc gì, đều sẽ bị soi mói, bị chỉ trích,
dần dà, tự nhiên trở nên dè dặt cẩn thận, không cho phép chính mình phạm lỗi.
Cô đã bị huấn luyện mà thành, do chính “Mẹ” của mình.
Cô đứng bên giường bệnh thật lâu, rốt cục quyết định mở miệng, cô thử dùng giọng điệu của
bác sĩ khuyên giải an ủi, không pha trộn nhiều cảm xúc, dù sao trong phòng này, không phải
cảm xúc đã nhiều đến tràn đầy.
“Mấy ngày nay, đồng nghiệp khoa máu thường xuyên họp nghiên cứu bệnh án của Ấu Lâm,
cùng nhau thảo luận phương pháp điều trị, mọi người đều muốn tìm một loại phương thức tốt
nhất để giúp đỡ Ấu Lâm.”
Kỳ thực loại bệnh này không cần họp, bác sĩ khoa máu đã có rất nhiều kinh nghiệm, nguyên
nhân cuộc họp, đơn giản vì thân phận của bệnh nhân là “Con gái viện trưởng”.
Bỗng nhiên, mẹ ngẩng đầu, hung tợn trừng mắt nhìn cô.
Cô nói gì sai sao! Cung Diệc Hân nghĩ.
“Mấy ngày nay? Có nghĩa là các người đã sớm biết? Đã biết, vì sao không ai nói gì với tôi, vì
sao?!” Uông Gia Nghi hướng Cung Diệc Hân rít gào.
Theo bản năng lùi lại hai bước, tuy rằng lý trí hiểu được, lui lại cũng không lui đến được
phạm vi an toàn, cô vẫn là lui bước, mỗi dây thần kinh đều căng như dây đàn.
“Chúng ta cần xem xét lại số liệu để đi đến kết quả cuối cùng.” Lại nuốt nước miếng, cô cố
gắng giữ giọng điệu trấn định.
“Số liệu, số liệu? Ấu Lâm đối với cô mà nói chính là một đống chữ số? Cô không nhận ra cô
gái nằm trên giường bệnh kia là em gái cô sao? Cô lại có thể nói ra những lời lãnh huyết vô
tình như thế, Cung Diệc Hân, cô có phải con người hay không?!”
Uông Gia Nghi trợn mắt tiến lên, cùng với chỉ trích là dùng sức đánh lên người cô.
Cô sớm đã có chuẩn bị tâm lý, khi nhận được thông báo của bác sĩ Lâm, cô đã rất rõ ràng mẹ
cần một cái thùng để xả giận, mà cô tự động đưa tới cửa, vừa vặn.
Dù vậy, khi bị mẹ dùng túi xách đập vào ngực, cô vẫn giật nảy mình, không nghĩ tới mới nói
hai câu, mẹ liền ra tay.
Kế tiếp là màn đánh người, giống cuồng phong thổi quét, làm cho cô không kịp tự cứu lấy
mình.
Mẹ đấm cô, đánh cô, nhéo cô, cào cô, đá cô, hơn nữa kinh nghiệm phong phú không hề lưu
lại dấu vết trên mặt cô.
Ngực lưng gáy bị đánh dồn dập, hai chân truyền đến từng đợt đau đớn, lại chưa từng quên
giấu hai bàn tay mình xa nơi mẹ đánh, ngày mai còn có một cuộc phẫu thuật, cô phải chịu
trách nhiệm đối với bệnh nhân.
“Cô dựa vào cái gì đứng ở chỗ này giảng số liệu cho tôi, dựa vào cái gì mà tâm can...

