chịu thiệt thòi, nếu tôi không tồn tại, có lẽ ba ba sẽ không vất vả như vậy, nhưng tôi vẫn tồn
tại, hơn nữa còn sống một cách quang minh chính đại, làm cho vợ chồng nhiều năm đau khổ
vì mâu thuẫn lúc đầu.”
“Chị, đây là ý tứ gì? Em không hiểu.”
Cung Diệc Hân quay đầu liếc liếc mắt nhìn Uông Gia Nghi. Vẻ mặt mẹ kinh ngạc làm cho cô
cảm thấy khoái trá vì trả thù thành công, mấy năm nay mẹ chắc chắn chưa từng nghĩ tới đáp
án này, trong lòng cô đã biết rõ ràng.
Cô cũng không có trả lời Ấu Lâm, lại nói sang một đề tài khác.
“Cô không nên trách mẹ, tôi xuất sắc đối với mẹ mà nói là một loại trừng phạt, trừ bỏ dùng
cách đánh chửi, bà không còn cách nào khác để phát tiết lòng oán hận của mình.”
Mấy năm nay, cô cùng mẹ tìm cách ngược đãi nhau, cô cố ý trở nên xuất sắc để được ba chú
ý và khen ngợi, ba mặc dù không dám ở nhà quang minh chính đại gia khích lệ cô, lại ở bên
ngoài hào phóng giới thiệu với mọi người cô — Cung Diệc Hân, tương lai sẽ trở thành trưởng
khoa tim, cô là con gái mà Cung Tịch Duệ rất tự hào.
Lần đầu tiên những lời này truyền đến tai mẹ, khi cô về nhà, mẹ không khống chế được phẫn
nỗ đã tát cô, cách một ngày sau cô đến bệnh viện, dấu tát vẫn cứ chưa mờ.
Cô hiểu được mẹ vì sao không khống chế được.
Cô từng hạ bút ký vào một tờ cam kết, đồng ý khi công tác tại bệnh viện của ba tuyệt đối
không để lộ thân phận mình, sau đó ba biết việc này, cùng mẹ tranh chấp, đó là lần đầu tiên,
ba vì cô mà động thân.
Cô thường xuyên nghĩ, nếu liều mạng thêm một chút, lại tiến bộ thật nhiều, làm cho mọi
người nhìn thấy cô càng nhiều, thành tích lại rất tốt. Cô liền có thể trả thù người mẹ từ nhỏ
đến lớn luôn khắt khe với mình.
Nhìn xem, nữ ca sĩ ti tiện lại sinh ra con gái xuất sắc như vậy, mà một giáo sư âm nhạc cao
cao tại thượng, cũng chỉ bồi dưỡng ra một cái bình hoa đẹp mắt……
Chỉ cần nghĩ đến những lời bình luận như vậy, cô đã cảm thấy rất tốt rất vui vẻ rồi.
Cô từng nghĩ tới, tiếp tục thêm nữa, tiếp tục ở lại cái nhà này, sống trong hoàn cảnh tràn đầy
cừu hận, cùng mẹ tra tấn lẫn nhau, dùng sức chống chọi.
Cô từ từ học được không sợ hãi, học được chống lại, học được đánh trả, cuối cùng có một
ngày, cô sẽ càng ngày càng mạnh, mẹ càng ngày càng già, đến lúc đó, cô từ mẹ mà hiểu
được…… Khắt khe với con gái người khác, là phạm vào tội ác tày trời.
“Chị, chị nói lại rõ ràng, em không hiểu gì cả.”
Cô đưa tay, vì Ấu Lâm đẩy ra màn phân cách, nhẹ giọng thở dài nói: “Đó là một câu chuyện
rất dài, nếu cô muốn nghe, để ba mẹ chậm rãi kể cho cô. Cô quan sát rất đúng, tôi hận cô,
cũng hận ba ba và mẹ, tôi hận toàn bộ nhà họ Cung……”
Cô không nói hết câu, mà điều chưa nói là — nhưng cô hôm nay bảo vệ tôi, làm cho tôi quyết
định học cách buông cừu hận, ngưng hẳn trò chơi người nhà tra tấn lẫn nhau.
“Bất quá dù hận thế nào cũng không thể phủ nhận, tôi là ăn cơm nhà họ Cung mà lớn.”
Cung Diệc Hân giúp cô đem chăn kéo lên, nhẹ nhàng mà vì cô lau đi nước mắt đầy mặt.
“Về phần cô bị bệnh, nếu cô vẫn giống như trước kia sùng bái tôi, vậy tin tưởng tôi, bệnh của
cô phát hiện thật sự rất sớm, có thể trị liệu tốt, có lẽ tương lai sẽ rất vất vả, có lẽ cô gặp phải
tình huống không như ý, nhưng hãy tiếp tục phát huy tính cách thiên sứ của mình, không cần
sợ hãi, không phải sợ, nghĩ mọi việc theo chiều hướng tốt, tôi tin tưởng cô sẽ vượt qua cửa ải
khó khăn này.”
Sau này vẫn nên duy trì khoảng cách như thế này, không xa, không gần, không bức bách
người, cũng không quá xa lạ, trên mức bằng hữu, lại dưới mức người thân, các cô như vậy, có
thể ở chung hòa hợp, không còn cơ hội thương tổn nhau.
“Chị……”
Cung Ấu Lâm gọi cô, muốn cùng cô nói chuyện, nhưng Cung Diệc Hân trên người như là có
một lớp màng bảo hộ, đối cô khách khí mà xa lạ.
“Tối hôm nay, ngủ một giấc thật ngon, ngày mai bác sĩ Lâm sẽ nói cho cô, trình trạng bệnh
của mình, hắn khẳng định đã lên kế hoạch trị liệu rất tốt cho cô, không cần lo lắng, chỉ cần
phối hợp tốt với bác sĩ Lâm, quá trình trị liệu sẽ có chút mệt, nhưng vì tính mệnh, có chút vất
vả, là chuyện không thể tránh khỏi.”
“Chị con nói rất đúng, không cần sợ hãi, có ba ba cùng chị ở……” Cung Tịch Duệ vào phòng,
tiếp lời của cô.
Ông nhìn Diệc Hân rồi liếc mắt nhìn vợ mình một cái, nhìn Diệc Hân đầu tóc hỗn độn cùng
quần áo chật vật, không khó tưởng tượng mới vừa rồi phát sinh chuyện gì.
Ông cho rằng Diệc Hân đã lớn rồi, loại sự tình này không đến mức lại phát sinh, không nghĩ
tới, sự hận thù của vợ mình vẫn liên tục tăng chứ không giảm, ông cho rằng chuyện không
phát sinh lần nữa, nguyên lai chính là Diệc Hân che giấu tốt, làm cho ông không thể nào biết
được.
Cảm giác tội ác dâng trào, chẳng qua lần này cảm giác tội ác không phải với vợ mình, mà là
đối với con gái, ông bạc đãi cô.
Hai mươi sáu năm, ông cho rằng quang âm đã tẩy đi cừu hận, không nghĩ tới…… Trong lòng
dâng lên một chút không kiên nhẫn, ông quay đầu, không muốn để ý tới nước mắt trên mặt
vợ.
“Diệc Hân, con hôm nay bận cả một ngày, trước về nghỉ ngơi.” Cung Tịch Duệ nói.
“Được, ba, mẹ, tôi về.”
Cô rời khỏi chiến trường, đi ra phía trước phòng bệnh, chưa từng quên phải vào phòng tắm
sửa tóc lại, chỉnh quần áo, cô là người máy, không nên ở trước mặt người ngoài lộ ra dáng vẻ
chật vật.
Cung Diệc Hân...

