watch sexy videos at nza-vids!

Băng Tiểu Thư

score
Đánh giá: 4.5/5, 2943 bình chọn
ầu đến cuối, cô coi tiếng “Yêu” của hắn như không khí.

Rời khỏi phòng bệnh, lại ngoài ý muốn ở cửa phòng bệnh gặp Khương Tuệ Kình tựa tiếu phi

tiếu, thân hình hắn tựa vào cạnh cửa, mắt nhìn cô dương dương tự đắc.

Bị đàn ông thế này bày tỏ tình yêu, còn có thể không có biểu hiện gì, gặp biến không sợ hãi,

hắn bội phục cô.

“Bác sĩ Cung thất hứa.”

Nhìn thấy Khương Tuệ Kình, cô mới nhớ đã từng có giao hẹn với hắn. Mấy ngày nay bận

quá, cô đang vội vàng chuyển nhà.

“Thật xin lỗi, tôi quên gọi điện thoại cho anh.”

“Tô muốn đi đăng ký, nhưng chỗ đăng ký nói lịch khám bệnh của cô đã kín, ít nhất phải đợi

hơn một tháng nữa, cho nên……” Hắn nhìn cô, nhún nhún vai, biểu đạt nguyên nhân mình

xuất hiện tại nơi này.

Cung Diệc Hân nhìn đồng hồ đeo tay nói: “Chờ tôi 10 phút, bác sĩ Trần, phiền toái anh đưa

Khương tiên sinh đến phòng nghỉ của bác sĩ chờ tôi.”

“Vâng.” Bác sĩ thực tập gật đầu, ý bảo Khương Tuệ Kình cùng hắn rời đi.

Khương Tuệ Kình vừa đi, cô liền bước vào một gian phòng bệnh khác.

Lần này cô thực đúng giờ, 10 phút sau liền bước vào phòng nghỉ.

Cung Diệc Hân liếc mắt một cái nhìn Khương Tuệ Kình, cô đến gần kéo một cái ghế, ngồi

xuống cùng hắn mặt đối mặt.

“Khương tiên sinh, anh muốn cùng tôi nói chuyện gì?” Cô đi thẳng vào vấn đề, hỏi thẳng.

“Cô có thể yêu cầu tôi mời cô ăn cơm, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.”

Hắn biết, tuy rằng đã qua hai giờ, nhưng cô vẫn chưa ăn cơm trưa, nếu cô cứ ép buộc chính

mình như vậy, trước khi cô kịp trở thành bác sĩ trưởng khoa tim, đã trở thành bệnh nhân khoa

tiêu hóa.

Cô khẽ nhếch môi, cũng không tính là đang cười.

“Buổi chiều hôm nay tôi không có lịch phẫu thuật, cùng anh nói chuyện xong, tôi đương

nhiên sẽ đi ăn cơm. Khương tiên sinh, có chuyện gì xin nói thẳng đi, tôi đã thực sự thấy đói.”

Loại phụ nữ này vẫn là lần đầu tiên hắn tiếp xúc, nhớ tới thái độ của cô đối vớ

với việc bệnh

nhân bày tỏ tình yêu, không nhịn được lại lần nữa bật cười, nhưng hắn rất nhanh khôi phục

bình thường, nói thẳng: “Tôi cùng Ấu Lâm là bạn tốt.”

Chính là bạn bè? Cô không cho là đúng nhếch môi.

Mẹ đã khoe rất nhiều lần, cho dù không phải nói trực tiếp với cô, cô cũng nghe rõ ràng.

Khương Tuệ Kình, đời thứ ba kế thừa xí nghiệp lớn, không lâu sau khi tiếp nhận chức vụ chủ

tịch đã mở rộng sự nghiệp, hắn là người có năng lực, có quyết đoán, là thanh niên tài tuấn đến

nỗi làm cho người ta động lòng.

Được người như vậy theo đuổi, mặc dù là ai cũng sẽ cảm thấy may mắn, so với hắn, Phương

Mộc Thụ quả thực chính là một tai họa.

Nhưng cô không dự tính vạch trần lời hắn, hỏi lại: “Sau đó thì sao?”

“Thời gian trước, tôi cùng cô ấy nói chuyện.”

Lòi rồi, thậm chí đã nói chuyện, làm sao có thể chỉ là bằng hữu? Cô khoanh hai tay ngang

ngực, chờ đợi hắn nói tiếp.

“Ấu Lâm sinh bệnh, bệnh tình không nhẹ, nhưng cô lo lắng không phải bệnh của mình, cô ấy

lo lắng cô không tha thứ cho mình.”

Dưới đáy lòng cô khẽ cười nhạo một tiếng. Ngay cả “Việc xấu trong nhà” đều nói với hắn,

xem ra giao tình giữa hai người không phải là ít.

“Những chuyện phát sinh giữa hai người, cô ấy đã nhắc đến với tôi, cũng từng vì thế mà nói

xin lỗi với cô, nhưng là biểu hiện của cô…… Không giống một người chị.”

Phê phán cô? Một người cái gì cũng không rõ, dựa vào cái gì lớn tiếng nói như vậy với cô?!

“Anh cho rằng tôi phải có biểu hiện như thế nào?”

“Chuyện này đã qua thật lâu, mà người nhà dù sao cũng là người nhà, cho dù cô ấy trẻ người

non dạ, đã từng làm rất nhiều chuyện sai, cô không thể vì cô ấy sinh bệnh mà cao thượng bỏ

qua cho cô ấy sao?”

Bỏ qua cho Ấu Lâm? Cô thật sự là dở khóc dở cười. Ai dám không buông tha công chúa, chỉ

có công chúa không buông tha nô tỳ thôi?

“Tôi biết, có lẽ cô đối với việc bạn trai bị cướp đi không thể quên được, nhưng lúc ấy Ấu

Lâm cũng mới mười lăm tuổi, tuổi còn nhỏ nên không biết suy xét, cô ấy chỉ đơn thuần muốn

cùng cô cạnh tranh, cũng không phải thực sự yêu thương người đàn ông kia.”

“Sau đó?” Tốt lắm, hắn không đề cập tới Phương Mộc Thụ, nhưng lời hắn nói ra, đạp trúng

nhược điểm cùng điểm mấu chốt của cô. Sắc mặt thay đổi, cô không thể tiếp tục không quan

tâm đến cảm xúc của chính mình.

Hắn nhìn thấy lại cho rằng, sự kiện kia thực sự đả thương cô rất sâu, mà Cung Diệc Hân

chính là cảm thấy, chính mình đã bị lột lớp màng bảo hộ, trần trụi ở trước mặt hắn, không hề

phòng bị.

“Chuyện này, cô không thể tha thứ cho Ấu Lâm sao? Tôi cho rằng, cho dù thực sự có sai, tên

đàn ông kia phải gánh vác nhiều hơn, là hắn đứng núi này trông núi nọ, theo đuổi chị lại truy

em.”

“Cho nên?” Nụ cười trên mặt cô ngày càng rộng. Nếu đã là như vậy, thì tính sao? Hắn dựa

vào cái gì cho rằng chính mình có năng lực hóa giải vướng mắc giữa cô cùng Ấu Lâm?

“Thật sự muốn truy cứu, ngọn nguồn của mọi việc là do cô sai. Cô coi trọng một người đàn

ông không có kiên định, hôm nay hắn không yêu thương Ấu Lâm cũng sẽ yêu người phụ nữ

khác, cô nếu nghiêm túc phân tích, sẽ phát hiện chính mình hẳn là nên cảm kích Ấu Lâm,

không có cô ấy thử, chờ cô thực sự rơi vào, mới phát giác bộ mặt thật của hắn mà nói, cô sẽ

bị thương càng sâu.”

Cô giận dữ mà cười. Tốt, hóa ra cô nên cảm kích vì Ấu Lâm đã xen vào, để cho cô nhìn rõ bộ

mặt thật của Phương Mộc Thụ, hóa ra cô không nên phẫn nộ ngược lại nên cảm động đến rơi

nước mắt?!……

Như vậy khắp thiên hạ tiểu tam có phải n...

« Trước1...1516171819...44Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Quá Khứ Lầm Lỗi Và Bài Học Cuộc Đời
» Truyện Nợ em một đời hạnh phúc
» Hạnh phúc ước hẹn
» Chặt Đứt Đường Đào Hoa
» Bồi Gả Tiểu Nha Hoàn
» Băng Tiểu Thư
» Vương Phi Thần Trộm
Tags:
bạn đang xem

Băng Tiểu Thư

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Băng Tiểu Thư v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk