chịu hương khói được người cúng bái? Bởi vì các cô dùng thân thể giúp những người phụ nữ
khác chứng minh, người đàn ông của mình không thể yêu.
Cung Diệc Hân chậm rãi lắc đầu. Có thể dùng ngôn ngữ lật ngược phải trái trắng đen đến loại
trình độ này, hắn thật sự là đại nhân vật.
“Mặc kệ như thế nào, đó đều là chuyện quá khứ, canh cánh trong lòng đối với ai đều không
có lợi.”
“Anh dựa vào cái gì cho rằng tất cả chuyện này đều đã『đi qua』?”
Nếu cừu hận có thể “Đi qua”, vậy vì sao cô đã được hai mươi sáu tuổi, còn phải chịu đựng
mẹ đánh chửi?
“Nếu thật sự không thể đi qua, nguyên nhân chỉ có một, là vì — cô không chịu để cho nó 『 đi
qua 』.” Hắn đáp chắc như đinh đóng cột.
Một câu đâm trúng hồng tâm, hít thật sâu, cô nghiến răng nghiến lợi. Người đàn ông này rất
có bản lĩnh, thật lâu, đã thật lâu không ai có thể chọc tức cô, kể cả là mẹ nhục mạ ra sức đánh
chửi cũng không thể.
Nhưng là hắn chọc tới, hoàn toàn làm cô tức giận.
Cô căm tức hắn, nửa câu cũng không nói, không khống chế được cởi từng hạt nút trước ngực.
Cô muốn làm cái gì? Khương Tuệ Kình bị hành động của cô dọa, trực giác muốn lui về sau
hai bước, nhưng vẻ mặt khiêu khích của cô làm cho hắn cắn răng. Cô còn không sợ, hắn
đường đường một người đàn ông thì sợ cái gì?
Đứng thẳng lưng, hắn duy trì khí thế.
Chỉ hai giây ngắn ngủn đã khôi phục trấn định? Hắn không phải loại đàn ông đơn giản.
Cung Diệc Hân nhìn thẳng vào mắt hắn, một giây không rời, động tác của ngón tay vẫn
không dừng lại, sau khi cởi có nút thứ ba, trước mặt hắn kéo quần áo xuống.
Đập vào mắt hắn là lớp da thịt bên dưới quần áo, hắn nghẹn họng nhìn trân trối nói không
nên lời.
Trước ngực cô là một mảng những dấu xanh đen, hồng, tím, dấu vết nông nông sâu sâu, vì
sao lại có?
Khương Tuệ Kình không lùi mà tiến tới, vươn tay, một hơi kéo tuột toàn bộ quần áo của cô,
vừa lột xuống, làm cho những vết thương trên cánh tay, bả vai, lưng cô toàn lộ ra.
“Là ai?!” Hắn nắm chặt tay cô giận dữ hỏi.
Hắn không hiểu được chính mình vì sao kích động như vậy? Hắn muốn tìm ra đã tạo ra
những vết thương này, hung hăng đánh một trận.
Cô lạnh lùng đẩy tay hắn ra, chậm rãi cài lại nút áo, tựa tiếu phi tiếu hỏi: “Anh bây giờ còn
cho rằng mọi chuyện đã qua đi, tôi nên 『 tha thứ 』 dù là ai?” Cô đã nhượng bộ trước, bảo
trì khoảng cách, dựa vào cái gì họ không nhận sai trước rồi buông tha cho cô, mà muốn cô tha
thứ trước?!
“Nói cho tôi, là ai đã đánh cô?” Hắn lại lần nữa chế trụ cổ tay cô, giận dữ hỏi.
Cô không dự tính trả lời vấn đề của hắn, chỉ nói: “Tôi không rõ anh từ đâu tới đây mà tự tin,
tùy tiện nghe xong mấy câu liền tự mình bình luận người khác. Anh thực sự hiểu rõ gia đình
của tôi sao? Anh thực sự cho rằng mỗi câu của Ấu Lâm đều là thật tình thực lòng sao? Anh
dựa vào cái gì cho rằng chính mình có thể tham gia vào vệc nhà của người khác?
“Khương tiên sinh, nếu anh liên tục tìm tôi vài ngày, là muốn cùng tôi bàn chuyện này, như
vậy thực xin lỗi, tôi nghĩ anh không đủ tư cách cùng tôi nói chuyện này!”
Xoay người, cô không chút nghĩ ngợi đã chạm vào tay nắm cửa, nhưng tay hắn so với cô còn
nhanh hơn, hắn đặt tay trên mu bàn tay cô, lạnh giọng hỏi lại: “Nói cho tôi, là ai thương tổn
cô?”
“Khương tiên sinh nếu có nhiều thời gian rảnh rỗi, mời anh đi quan tâm đến cô bạn gái bé
nhỏ của mình, không cần quấy rầy tôi, tôi bề bộn nhiều việc.”
Bỏ tay hắn ra, cô dự tính xoay tay mở cửa.
Hắn lại không để cô thành công, giây tiếp theo, lòng bàn tay hắn lại cầm chặt mu bàn tay cô.
“Nói với tôi, là kiệt tác của ai.” Hắn nói như mệnh lệnh, giống như với nhân viên của mình hạ
lệnh.
Cung Diệc Hân hít thật sâu. Hắn thực sự, thực sự rất có bản lĩnh chọc cô tức giận.
“Cùng Khương tiên sinh có quan hệ gì sao? Gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ sao?
Không cần, Khương tiên sinh muốn làm anh hùng, có thể đi tìm một cô gái, về phần tôi,
không cần ngài dư thừa đồng cảm.” Cô cười lạnh.
“Tôi chỉ là muốn giúp cô.”
Cô ngoài cười nhưng trong không cười hỏi: “Khương tiên sinh thực sự muốn giúp tôi?”
“Đúng.” Vết thương trên người cô đã kích thích hắn.
“Vậy hãy giúp tôi nâng cao thành tích, đến chỗ đăng ký đăng ký đi.”
Đẩy hắn ra, Cung Diệc Hân dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi phòng nghỉ.
Cô bước nhanh như bay, cố ý xem nhẹ độ ấm của lòng bàn tay hắn còn lưu lại trên mu bàn
tay cô, tận lực lãng quên vẻ mặt nghiêm túc của hắn, tận lực đem người đàn ông nhiều
chuyện này hung hăng quăng ra sau đầu.
Cắn chặt môi dưới, cô thống hận chính mình yếu đuối, thống hận kiên trì của hắn làm cho
nháy mắt đáy lòng cô như có độ ấm, thống hận hắn làm cô nghĩ lầm có người có thể chống
đỡ chính mình, có thể dựa vào.
Dùng sức lắc đầu, cô ép chính mình đem hình ảnh hắn tống ra khỏi đầu, quên hắn!
Nhìn cô bước nhanh, trong vài giây trái tim Khương Tuệ Kình đập mạnh và loạn nhịp.
Hắn đang làm cái gì? Cô mỗi câu đều là, việc nhà rối rắm, hắn dựa vào cái gì chỉ nghe Ấu
Lâm nói mấy câu, liền tự mình thổi phồng lên, cho rằng chính mình có quyền giải quyết tất
cả?
Hơn nữa hắn là anh hùng của Tuệ Thanh, căn cứ vào tình nghĩa bạn bè mà làm anh hùng của
Ấu Lâm, còn cô, một cô gái không tính quen thuộc, hắn có cái quyền gì hỗ trợ?
Chính là…… Đáy lòng hắn nảy sinh cảm giác rất lạ? Đau lòng sao? Vì một cô gái không quen
thuộc……
Không có đạo lý, nhưng hắn không thể giải thích đư...

