watch sexy videos at nza-vids!

Băng Tiểu Thư

score
Đánh giá: 4.5/5, 2930 bình chọn
vừa rời khỏi, Uông Gia Nghi khóc bước đến gần chồng, ôm eo ông, lên tiếng

khóc lớn. “Làm sao bây giờ? Ấu Lâm mắc bệnh này…… Em về sau phải làm sao bây giờ?”

“Bà thầm nghĩ bây giờ mình phải làm sao?”

Lãnh đạm nói một câu, làm cho Uông Gia Nghi nghe xong không khỏi toàn thân phát lạnh.

Ông không phải hẳn là xoay người, ôn nhu an ủi bà sao? Ông không phải nên nắm hai tay bà

nhẹ giọng an ủi: “Không sợ, chúng ta phải kiên cường đứng lên, Ấu Lâm cần của chúng ta

ủng hộ.” Nhưng mà…… Không đúng, thái độ của ông không đúng, mấy năm nay là ông thiếu

bà, ông đương nhiên sẽ đối với bà săn sóc cùng nhượng bộ……

Cung Tịch Duệ không nhìn vợ, khom người nói với con gái: “Ấu Lâm, ba ba sẽ dùng hết tất

cả biện pháp, làm cho con khôi phục khỏe mạnh, không cần lo lắng, điều duy nhất con phải

làm là, ăn no, ngủ ngon, để cho chính mình có đủ thể lực đối diện với bệnh tật, có biết hay

không?”

“Ba ơi, chị nói……”

Nhắc tới Cung Diệc Hân, Uông Gia Nghi vội vàng cầm tay chồng, cấp bách nói: “Tịch Duệ,

em đã sớm nói qua, Cung Diệc Hân thực âm hiểm, nó cố ý không đánh trả, cố ý để chính

mình trở nên đáng thương, anh biết không? Nó căn bản đã biết tất cả mọi chuyện, nó……”

Cung Tịch Duệ xoay người, giận dữ trừng mắt vợ, “Bà không thấy lúc này còn nói mấy

chuyện này là vô dụng sao?”

“Em?!” Bà bị chồng quát tô, sửng sốt. Ông làm sao có thể dùng thái độ như vậy đối với mình?

Chẳng lẽ ông…… Lại có người tình mới? Sợ hãi dần dần kéo đến, bà tự dọa chính mình.

“Nếu bà không muốn chăm sóc Ấu Lâm thì trở về đi, nơi này có tôi rồi.” Ông mệt mỏi xoa

xoa thái dương.

“Em……” Bà nhìn chồng mình, lại nhìn con gái. Đây là hai người bà yêu nhất, bọn họ làm sao

có thể đối xử lạnh lùng với bà như thế? “Em đương nhiên muốn chăm sóc, Ấu Lâm là con gái

của em. Bất quá, em có lời này hiện tại nhất định phải nói với anh cho rõ ràng.”

Cung Tịch Duệ trực tiếp nhìn bà, bà cũng nhìn lại, hai người dùng ánh mắt giằng co, sau một

lúc lâu, ông lắc đầu nói: “Đi thôi, ra bên ngoài rồi nói.”

Ông cũng không có nhiều thời

gian để nói với bà, nhưng Uông Gia Nghi rất nhanh đã nói cho

ông hiểu được, từ lâu Cung Diệc Hân đã biết thân thế của mình. Bà cho rằng như thế có thể

chứng minh, Cung Diệc Hân như bà đã nghĩ, là người âm hiểm giả dối, bụng dạ thâm sâu,

đứa nhỏ cơ mưu, cô ở lại bên người bọn họ căn bản không có ý tốt.

Cung Tịch Duệ vừa nghe xong thì khiếp sợ, ngày hôm sau lập tức đến văn phòng tìm cô, ông

mở miệng liền hỏi: “Con đã biết mọi chuyện?”

Một buổi tối, cũng đủ lâu để cô chuẩn bị tốt tâm lý. Cô gật đầu trả lời, “Đúng.”

“Từ khi nào?”

“Kỳ nghỉ đong năm thứ hai trung học, đêm giao thừa, con học bài, nghe ba cùng mẹ ầm ĩ rất

to, vì người đàn bà đã sinh ra con.”

“Vì sao cho tới bây giờ vẫn không nói ra?”

“Con cho rằng giả ngu, để cho mẹ phát tiết thêm vài năm, hận thù của bà đối với con cũng sẽ

phai nhạt, nhưng xem ra mọi thứ không đúng với ý nghĩ của con…… Ba, con nghĩ chuyển ra ở

riêng, không muốn làm cho xung đột giữa con và mẹ tiếp tục nặng nề.”

Lời Diệc Hân nói ra làm ông càng thêm hối hận, hối hận vì từ nhỏ đến lớn không có đối xử tử

tế với cô.

Ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào, căn phòng đầy ánh sáng làm cho thần kinh người ta

run lên, Cung Diệc Hân thích phòng bệnh như vậy, sáng sủa, thanh khiết, ấm áp, mà cô càng

thích nhìn nụ cười trên mặt bệnh nhân hơn, bởi vì việc này gián tiếp thể hiện, cô phẫu thuật

phi thường thành công.

“Bác sĩ Cung, tôi yêu em.” Bệnh nhân nam tay cầm một đóa hoa hồng, đưa đến trước mặt cô.

“Sau khi phẫu thuật có nơi nào cảm thấy không thoải mái hay không?”

Cô thích nhìn hắn cười, nhưng cũng không có đáp lại bằng khuôn mặt tươi cười, đã thành

thói quen lạnh mặt, mặt không chút biểu cảm nhìn kỹ bệnh án trên tay, thói quen đối với việc

đàn ông bày tỏ tình yêu nhìn như không thấy.

Nhưng bên cạnh cô có vài bác sĩ thực tập sớm không nhịn được cười trộm.

“Tôi yêu em, từ lần đầu tiên tôi nhìn thấy em.”

Bệnh nhân buông hoa hồng, từ bên giường lấy ra một thanh sôcôla, giấy gói tinh xảo và trên

đó còn gắn một chú gấu nhỏ đáng yêu.

“Để tôi kiểm tra miệng vết thương của anh.”

Cung Diệc Hân nói vừa hết lời, đã có bác sĩ thực tập tiếp nhận sôcôla của hắn, thay bệnh

nhân cởi bỏ nút áo.

“Tôi yêu em, yêu đến mỗi đêm ngủ không yên, yêu đến nỗi cảm thấy tim đập nhanh.” Bệnh

tật nam nằm ở trên giường bệnh, chưa từ bỏ ý định bày tỏ.

Cô vạch trần băng gạc, cẩn thận xem kỹ miệng vết thương, miệng vết thương không thành

vấn đề, cô động tay đổi thuốc cho bệnh nhân, sau đó băng lại kỹ càng, lần đầu tiên nhìn thẳng

vào bệnh nhân còn đang nói, cô hỏi: “Chung tiên sinh, tim anh có phải đập như muốn nhảy ra

ngoài hay không, sẽ đột nhiên cảm giác ngực có va chạm mãnh liệt?”

“Đúng, đó là bởi vì tôi yêu em.”

“Xin đừng lo lắng, đó là bởi vì trái tim không bình thường phóng điện, tôi kê đơn cho anh,

mấy ngày nay anh nghỉ ngơi tốt, sau đổi thuốc, bệnh trạng hẳn là sẽ chậm rãi giảm bớt.” Cô

ông nói gà bà nói vịt.

“Bác sĩ Cung, tôi yêu em.” Hắn tăng mạnh ngữ khí, mãnh liệt biểu đạt tâm ý yêu cô.

Cô xoay người đáp lại, đối diện một bác sĩ thực tập nói: “Chú ý một chút vấn đề tim Chung

tiên sinh đập nhanh, xem thử sau khi uống thuốc, tình trạng có cải thiện hay không.”

“Vâng, bác sĩ Cung.” Bác sĩ thực tập trả lời.

“Bác sĩ Cung, tôi thực sự thực sự thực yêu em.”

Hướng bệnh nhân gật đầu, từ ...

« Trước1...1415161718...44Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Vương Phi Thần Trộm
» Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Ác Bá Cửu Vương Gia
» Hải Vương
» Băng Tiểu Thư
» Giấc Mộng Xuân
» Hoàn Đồng
» Chân Trời Góc Bể
» Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc
» Bắt cóc em đem về làm vợ
12»
Tags:
bạn đang xem

Băng Tiểu Thư

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Băng Tiểu Thư v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk