watch sexy videos at nza-vids!

Băng Tiểu Thư

score
Đánh giá: 4.5/5, 2960 bình chọn
bảo bối

muốn của tôi nằm trên giường bệnh chịu khổ? Là cô, tuyệt đối là cô nguyền rủa Ấu Lâm, cô

từ nhỏ đã là cái đồ xấu xa……”

“Cô đừng tưởng rằng tôi không biết, cô ở sau lưng em gái mình làm chuyện gì, cô hận nó

đoạt đi Phương Mộc Thụ…… Ha ha, cái loại đàn ông này chỉ có cô để ý, Ấu Lâm căn bản là

không cần hắn, không cần hắn! Cô là đồ xấu xa, tính kế đầy mình thật đáng sợ……”

“Vì sao người chết không phải cô, không phải Cung Diệc Hân cơ trí âm độc, mà là Ấu Lâm

thiện lương hồn nhiên? Không công bằng!”

Uông Gia Nghi mất hết lý trí, một lòng một dạ muốn phát tiết, bà xuống tay không chút lưu

tình, bà hận ý đầy mình.

Đều là tại cô, hai mươi sáu năm trước hại chết con trai của bà, hai mươi sáu năm sau lại hại

con gái bà, Cung Diệc Hân là ác ma đầu thai, là thuộc hạ của ma quỷ, ngày ngày đêm đêm tra

tấn bà, bà lúc nào cũng hà khắc nguyền rủa oán hận cô.

Cung Diệc Hân không chút kích động, cô bình tĩnh bị đánh, bình tĩnh nghe mẹ mắng chửi. Từ

nhỏ đến lớn, đã nghe bà lặp đi lặp lại vô số lần, mẹ làm sao có thể khờ khạo cho rằng, cô

chưa từng hoài nghi về thân thế của mình?

Cho dù đứa nhỏ ngu ngốc, chỉ cần thường xuyên gặp chuyện này, cũng sẽ không nhịn được

khóc hỏi: “Mẹ rốt cuộc có phải là mẹ của con hay không? Vì sao mẹ có thể đối với con tàn

nhẫn như vậy?”

Mà cô không ngu ngốc cũng không ngớ ngẩn, năm cô tuổi năm đã bắt đầu hoài nghi.

Vì hoài nghi mà cô thường xuyên áp tai lên vách tường nghe lén người lớn nói chuyện,

nhưng đứa nhỏ năm tuổi, sáu tuổi hoặc bảy tám tuổi, việc nghe trộm không có kinh nghiệm,

thường xuyên bị túm gáy, kết cục thường là bị nhốt trong toilet tối đen như mực, một người

một mình ở trong đó vài giờ, nhưng cô cũng không khóc, chỉ cắn chặt răng, lẳng lặng chờ đợi

cửa toilet mở ra.

Mà khi cửa mở ra, mẹ phát hiện trên mặt cô không hề có sợ hãi hoặc nước mắt, phản ứng đầu

tiên sẽ là bàn tay túm chặt cô, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đứa nhỏ âm trầm, mày tuyệt đối

là vu bà đầu thai.”

Cô âm trầm sao? Cô không biết, nhưng thời gian dài bị giáo huấn như vậy, cô dần dần tin

tưởng mình là cô gái âm trầm.

“Mẹ, được rồi! Mẹ vì sao đối xử với chị ấy như vậy? Chẳng lẽ mẹ nghĩ đánh chết chị, con sẽ

không sinh bệnh sao?” Cung Ấu Lâm quát to một tiếng, dùng sức kéo từng chút, bước nhanh

đứng giữa hai người, dùng lưng che chở cô, rống giận với mẹ.

“Con…… Mẹ đều là vì con……” Uông Gia Nghi không dám tin con gái. Ấu Lâm luôn luôn

nhu thuận nghe lời, làm sao có thể rống to với bà?

“Đúng, đều là vì con, vì con, chèn ép chị; Vì con, khi dễ chị, con thật không rõ, đều là con gái

mình, mẹ vì sao có thể bất công thiên vị quá mức như vậy……

“Mẹ, mẹ chưa bao giờ biết, con rất kiêu ngạo vì có chị gái như vậy, con sùng bái chị ấy như

thế nào, nếu có thể, con thật muốn đi khoe với bạn bè, nhìn đi, người đứng hạng nhất Cung

Diệc Hân chính là chị gái mình; Ha, chị tớ lại diễn thuyết đứng đầu, mọi người nhìn xem,

người MC xinh đẹp đứng trên đài chính là chị của mình……

“Nhưng mẹ lại đối xử với chị như vậy, những lời này con làm sao nói ra khỏi miệng? Chị làm

sao có thể không vì vậy chán ghét con? Làm sao có thể nguyện ý để ý đến con? Bao nhiêu lần,

con nghĩ muốn bày tỏ ý tốt, nhưng chị ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn con, con thậm chí

cảm thấy chị ấy hận mình.”

“Mẹ, mẹ vì sao bất công như vậy, vì sao không thương chị? Con thực sự chán ghét, thực chán

ghét mẹ thế này.” Cô khóc la hét.

Những lời này, Ấu Lâm chưa từng nói qua, nhưng cô đúng là cảm giác, chính mình xác thực

hận cô, hận đứa em gái này.

“Ấu Lâm, mẹ thương con như vậy, con vì sao có thể nói như vậy……” Uông Gia Nghi nghe

nghe những gì con gái nói mà cảm thấy bị thương.Cácbạnđangđọctruyệntạihttp:

“Đúng vậy, rất thương con, ba ba rất sủng con, con là công chúa nhỏ của ba mẹ, vậy chị thì

sao? Vì sao ba ba nhìn mẹ đối xử với chị như thế lại có thể làm như không thấy? Vì sao việc

mẹ khi dễ chị như một việc đương nhiên? Chị rõ ràng xuất sắc, tốt hơn con.”

“Sự bất công của hai người, làm cho con mất đi sự yêu thương của chị giành cho mình, trước

kia con rất muốn chị ấy dạy mình quốc ngữ, toán học; Nghĩ đến khi mình đạt thành tích

không tốt, sẽ được chị ôm vào lòng an ủi…… Con chưa bao giờ nghĩ chị là đối thủ cạnh tranh

của mình, nhưng là các người như vậy…… Các người lại như vậy……” Cung Ấu Lâm không

nói được nữa, cô đập phá cúi đầu khóc rống.

Cung Diệc Hân thở dài. Xem ra, cô cần chuyển nhà sớm hơn dự định.

Rút ra hai tờ khăn giấy đưa cho Ấu Lâm, cô chưa bao giờ biểu hiện quá ôn nhu.

“Chị.” Cung Ấu Lâm thấp giọng gọi cô một tiếng.

“Ngoan, cô trước hết nằm xuống giường, không cần kích động.”

Cô thân thiết hiền lành nói làm cho Cung Ấu Lâm kinh ngạc, ngoan ngoãn nghe lời.

Cung Diệc Hân không để ý Uông Gia Nghi vẫn ngồi một bên khóc nức nở không thôi, ấn bộ

đàm, gọi y tá đưa thuốc tới, tự mình giúp em gái tiêm, dặn y tá xử lý tốt đống hỗn loạn, tiếp

theo cô ngồi ở mép giường, không để ý đến vẻ mặt trách móc của mẹ mà an ủi, nhẹ giọng nói

chuyện với em gái.

“Cô đáng yêu, thiện lương, ở trong mắt cô, trên đời này mọi người đều tốt đẹp, cô là công

chúa trời sinh, cô giống thiên sứ, người người đều vui vẻ khi ở cạnh cô, cho nên cha mẹ sủng

ái cô, là chuyện đương nhiên, không thể nghi ngờ. Về phần cô chất vấn, vì sao ba ba nhìn mẹ

thương tổn của tôi làm như không thấy……”

Cô châm chọ...

« Trước1...1213141516...44Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Ác Bá Cửu Vương Gia
» Băng Tiểu Thư
» Bồi Gả Tiểu Nha Hoàn
» Chân Trời Góc Bể
» Chặt Đứt Đường Đào Hoa
» Giấc Mộng Xuân
» Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc
» Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Vương Phi Thần Trộm
Tags:
bạn đang xem

Băng Tiểu Thư

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Băng Tiểu Thư v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk