watch sexy videos at nza-vids!

Chân Trời Góc Bể

score
Đánh giá: 4.5/5, 3979 bình chọn
cô một công việc ổn định, muốn cô không phải liên tục thay đổi công việc vì vấn đề cá nhân, không phải ở bên rìa những giao dich tình tiền.”

Tôi lặng lẽ nghe anh ta nói. Tôi thừa nhận Lâm Quân Dật rất tốt với tôi, một ông chủ tốt hiếm có.

“Nhưng những cử chỉ gợi tình của cô từng giờ, từng phút làm lòng tôi rung động, khiến tôi mê loạn, nhưng tôi luôn kìm nén. Không có bất cứ quan hệ thân mật nào với cô, không muốn phá hoại gia đình cô, tôi muốn cô làm thư ký lâu dài cho tôi, cũng muốn duy trì quan hệ công việc thuần túy. Nhưng cô vẫn thử thách sức chịu đựng của tôi, ánh mắt âu yếm của cô khiến tôi có cảm giác cô muốn đi xa hơn trong mối quan hệ với tôi…”

“ Ý anh là tất cả là lỗi của tôi?”

Lâm Quân Dật ngẩng đầu, lắc cổ tay, xương ngón tay kêu răng rắc, gằn giọng nói mấy từ: “ Diêu Băng Vũ, cô cho là mình đúng?”

Mặc dù không biết tại sao bỗng dưng anh ta lại phẫn nộ, nhưng tôi hoàn toàn có thể cảm nhận sự phẫn nộ anh ta cố nén.

Anh ta hít sâu nhiều lần, cuối cùng bình tĩnh trở lại: “Thôi, chuyện đã qua, ai đúng, ai sai thì có nghĩa gì? Tôi mệt rồi, cô muốn thế nào tùy ý.”

Tôi muốn thế nào?

Tôi không biết những người phụ nữ khác gặp tình huống thế này sẽ làm gì, có lẽ sẽ kêu gào đòi giết anh ta, kiện anh ta ra tòa, hoặc đòi bồi thường món tiền lớn, đương nhiên cũng có thể có người đòi anh ta chịu trách nhiệm.

Còn tôi, ngoài ra đi, không thể làm gì được…

Thực ra, tôi chit là một phụ nữ bề ngoài có vẻ kiên cường, nhưng bên trong rất yếu đuối. Mỗi khi gặp vấn đề không thể đối diện, tôi chỉ biết chạy trốn, buộc mình quên chuyện đã qua.

Tôi vội vàng bước đến bên chiếc đi văng, cầm túi của mình, đi ra cửa.

Tôi vừa mở cửa thì cánh tay đầy thương tích lại bị anh ta giữ lại.

“Diêu Băng Vũ, muốn đi thì cô cũng phải nói rõ với tôi!”

“Tôi không có gì để nói với kẻ điên khùng như anh.”

“Cô không, nhưng tôi có!” Anh ta nắm tay tôi, giữ chặt, ngực phập phồng rất lâu, mới cất giọng khàn khàn: “Tôi hỏi cô lần cuối… Làm nhân tình được không? Không can dự vào cuộc sống của nhau, không để bất kì ai biết?”

“Anh!!” Anh ta lại phát điên, xem ra không phải là vấn đề ban ngày hay ban đêm mà là đối diện với tôi, anh ta trở nên bất thường.

“Mỗi người đều có cái giá của mình, tôi tin là cô có… Bất luận điều kiện gì, tôi cũng chấp nhận.”

Tôi giật bàn tay bị anh ta siết đến đau điếng. “Đời này anh đừng mơ, tôi tuyệt đối không chà đạp bản thân mình mà đi làm tình nhân của anh.”

“Vậy cô phô ra cái vẻ phong tình để kiếm sống thì không phải là chà đạp bản thân? Hay là cô cảm thấy khoe nhan sắc trước mặt nhiều người đàn ông hãnh diện hơn trước một người đàn ông?”

Tôi căm hận tát vào mặt anh ta, vốn muốn nhìn thấy bộ dạng nhục nhã của anh ta, kết quả lại thấy mắt mình mờ ướt…

Luc này tôi rất muốn kiêu hãnh ngẩng đầu, nhưng tôi không làm được, lời nói của anh ta đâm vào vết thương vẫn rỉ máu ở sâu trong lòng tôi.

Bốn năm nay, tôi tự cho mình là sạch sẽ, đoan chính, nhưng chẳng qua tôi chỉ là món đồ chơi trong mắt đàn ông, điều này tôi rõ hơn ai hết.

Còn tôi rốt cuộc là vì cái gì?

Tôi mồ côi, không nơi nương tựa, không chấp nhận bất cứ người đàn ông nào, duy trì cuộc sống tự ti, kham khổ.

Bao nhọc nhằm cũng một mình gắng gỏi, chẳng qua vì người đàn ông lòng mình oán hận nhưng không thể quên…

Cuối cùng vẫn không dám nhìn thẳng vào hiện thực.

Biết rõ là không thể, không nên nhưng vẫn lặng lẽ thầm mong một ngày nào đó Trần Lăng bất ngờ xuất hiện, nắm tay tôi và hỏi: “Em có bạn trai chưa?”

Tôi khuỵu xuống sàn, cắn chặt răng không để mình bật khóc….

Trần Lăng , nghĩ tới cái tên đó, lòng tôi lại quặn thắt như bốn năm trước.

Được ai đó ôm vào lòng ấm áp.

Tôi ngước mắt, không nhìn rõ nét mặt, chỉ nghe trái tim anh ta đập từng tiếng nặng nề.

“Buông ra, tôi xin anh!”

“Tôi đưa cô về, sau này cô muốn thề nào thì sẽ là như thế, tôi sẽ không ép cô…”

Trở về nhà, tôi giở cuốn sổ lưu liệm đã ngả màu vàng, nét chữ cứng cáp của Trần Lăng tuy hơi mờ nhưng vẫn xuyên thấu hồn tôi, đâm nát trái tim tôi…

Tuổi thơ của tôi trôi qua trong cô nhi viện.

Những đứa trẻ mồ côi không được ai bảo vệ, thương yêu tính cách đều ngang bướng. Bạn bè xung quanh đa phần lầm lì, ít nói, chỉ có tôi hay nói hay cười.

Cho nên lúc chín tuổi, tôi được nhận làm con nuôi, mẹ nuôi tôi gần năm mươi tuổi, không quá già nhưng cuộc đời nhiều bất hạnh.

Bà không hay nói, nhưng hay nhìn vào bức ảnh nói một mình.

Bà không hay cười, nhưng hay nhìn vào bức ảnh cười ngây ngô.

Năm mười bốn tuổi, tôi mới biết người đàn ông trong ảnh là chồng bà, qua đời vì một tai nạn xe hơi hai mươi năm trước.

Còn bà nhận nuôi tôi là để cuộc sống bớt cô đơn.

Một cô bé mười bốn tuổi không thể hiểu chờ đợi vô vọng nghĩa là gì, nhưng tôi vô cùng khao khát tình cảm đó, luôn cảm thấy đó là thứ có thể giúp mình thoát khỏi cô đơn.

Năm mười bốn tuổi, tôi thực sự đã gặp…

Đó là một buổi tối, trên đường về nhà, tôi nhìn thấy một đám con trai từ trong ngõ chạy ra, trong đó có một người tay giữ vai trái lết trên mặt đất, nghiến răng lau vết máu trên mặt.

Tôi biết anh, có lẽ nên nói, nữ sinh trường tôi không ai không biết anh.

Anh là Trần Lăng, trong bảng xếp hạng thành tích cuối năm, tên anh luôn ở vị trí nổi bật nhất, trong những trận thi đấu bóng rổ, anh luôn di chuyển một cách đẹp mắt nhất…

Tôi nhớ rất rõ, lần đầu gặp anh trong trường, mắt anh long lanh dưới ánh mặt trời, sống mũi thẳng, làn môi mỏng, khuôn mặt thanh tú, đẹp đến sững sờ.

Người anh hơi gầy, không thật hài hòa với chiều cao một mét tám nhưng bộ đồng phục trên người giống một kiệt tác h...

« Trước1...2324252627...61Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
bạn đang xem

Chân Trời Góc Bể

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Chân Trời Góc Bể v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk