watch sexy videos at nza-vids!

Chân Trời Góc Bể

score
Đánh giá: 4.5/5, 3983 bình chọn
oàn mỹ của nhà thết kế thời trang danh tiếng.

Tôi nhìn thấy Trần Lăng gắng đứng dậy rồi loạng choạng ngã xuống, không nén được chạy đến đỡ.

“Anh có sao không ?”

Anh ngước nhìn tôi, cắn môi không nói.

“Sao bọn chúng đánh anh?”

“Không biết!” Lần này còn không ngẩng đầu.

Bình thường thấy anh hay cười, sao giờ lại lầm lì như vậy?

“Em đưa anh đi viện nhé?”

“Không …” Anh đứng lên, chữ “cần” còn chưa kịp nói, đã lại ngã nhào.

Nhìn anh đau đớn, cắn môi đến bật máu, tôi không đành, vội dìu anh đến bệnh viện. Đưa anh vào viện rồi, tôi lại không yên tâm ra về, liền hỏi: “Điện thoại nhà anh thế nào, để em báo với người nhà một tiếng.”

Anh kinh ngạc nhìn tôi như nhìn một con ngốc.

Tôi hỏi: “Sao thế?”

Trần Lăng nói nhỏ: “Không sao!”

Không rõ vì lẽ gì, ánh mắt và vẻ gan lì của anh lại in sâu vào lòng tôi.

Hôm đó, tôi cùng Trần Lăng đợi rất lâu ở phòng khám, mùi thuốc sát trùng nồng nặc cũng không cảm thấy khó chịu…

Tình yêu thầm lặng thời thiếu nữ luôn trong trắng, đẹp như thơ, được yêu Trần Lăng, người tình trong mơ của bao nữ sinh, chắc chắn sẽ rất ngọt ngào nhưng cũng có phần vô vọng.

Tuổi mười lăm của tôi trôi qua như vậy…

Mỗi ngày tôi đều dậy rất sớm, chuẩn bị xong xuôi, đợi đến đúng bảy giờ là ra khỏi cửa bởi Trần Lăng luôn đúng bảy rưỡi đi đến cổng trường. Về sau tôi mới biết đó là do tôi luôn xuất hiện ở đó lúc bảy rưỡi.

Ngày nào tôi cũng đến lớp anh rủ cô bạn Na Na đi ăn trưa, có điều, ngay Na Na cũng biết, tôi tìm cô ấy chỉ là cái cớ.

Mỗi chiều tan học, khi chúng tôi đi ngang qua nhau ở cổng trường, tim tôi luôn đập mạnh.

Mỗi lần chúng tôi vô tình bắt gặp ánh mắt nhau, tôi cứ ngơ ngẩn mãi, thầm nghĩ anh có nhớ mùi thuốc sát trùng nồng nặc ở phòng khám trong bệnh viện không, nhưng lại lập tức phủ định ý nghĩ đó bởi vì Trần Lăng chưa bao giờ nhìn thẳng vào tôi, cho dù có lúc ánh mắt vô tình gặp nhau, anh cũng lập tức nhìn đi chỗ khác…

Cho nên, tôi chưa bao giờ ảo tưởng, chỉ âm thầm viết tình cảm đó vào nhật ký, để nó trở thành một hồi ức ngọt ngào đượm buồn…

Tình yêu thường bắt đầu từ những cuộc gặp gỡ tình cờ đẹp đẽ rồi lớn dần trong sự tình cờ như vậy.

Hôm đó tan học, tôi định rủ Na Na cùng về. Dến lớp của anh, tôi mới phát hiện bên trong chỉ có một mình anh đang chăm chú làm bài.

Tim tôi loạn nhịp, không khí xung quanh dường như bị rút hết, tôi cố gắng thế nào cũng không thể xua đi cảm giác nghẹt thở.

Đang định bỏ chạy, nhưng không kịp, anh đã ngẩng đầu. Tôi đành gắng trấn tĩnh, nén xúc động, tỏ vẻ bình thường hỏi: “Dương Na có đây không?”

Bàn tay tôi để sau lưng vẫn run run, mặt nóng bừng bừng, tôi tưởng mình đã thảm hại, nhưng phản ứng của Trần Lăng còn thảm hại hơn.

Anh đứng bật dậy, nói nhanh: “Dương Na đi rồi.”

Do đứng lên quá vội, Trần Lăng vô ý làm rơi cuốn sách trên bàn. Vội cúi nhặt, cánh tay va vào cạnh bàn, khuôn mặt đẹp nhăn nhó, đỏ lựng vì đau…

Lúc đó, tôi cảm thấy cánh tay mình cũng đau.

“Cám ơn!” Tôi nấn ná không muốn bỏ đi, cũng không dám mở miệng.

Khi tôi không tìm ra được câu nào để nói, quay người đi ra thì nghe thấy Trần Lăng gọi tên tôi.

“Diêu Băng Vũ.”

Đó là lần đâu tiên tôi nhận ra tên mình hay như thế, nghe như tiếng suối reo, chim hót, gió thổi.

Anh biết tên tôi, nghĩa là anh cũng để ý đến tôi.

“Anh là Trần Lăng.”

Tôi ngỡ ngàng… Anh không biết ở trường này, anh là nhân vật hot thế nào ư, lại còn phải tự giới thiệu?

Anh không biết trong bảng thành tích cuối năm luôn xuất hiện tên anh?

Có lẽ tất cả nữ sinh trong trường đều biết anh là Trần Lăng, thậm chí cô chủ quán cơm bụi cũng biết.

Thấy tôi hoàn toàn không hiểu ý, Trần Lăng thất vọng cúi đầu, bối rồi mân mê bìa cuốn sách: “Anh tưởng em vẫn còn nhớ anh, hồi nhỏ chúng ta cùng sống trong cô nhi viện… về sau em được nhận làm con nuôi.”

“Anh cũng là trẻ mồ côi sao?”

Thì ra anh là trẻ mồ côi, thảo nào trong bệnh viện, khi tôi hỏi số điện thoại nhà riêng, anh lại nhìn tôi với ánh mắt kỳ dị như vậy.

Thảo nào tính anh gan lì như vậy.

“Em có nhớ anh không ?” Anh cười rất tươi, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ngoài kia.

Trần Lăng ? Tôi cố nhớ tên các bạn trong cô nhi viện. Ngoài một “anh trai” người thấp, hơi béo tôi nhớ láng máng, những bạn khác tôi không có ấn tượng gì.

Tôi ngây người lắc đầu rồi gật đầu thật mạnh. Ngốc quá, không nhớ thì không thể giả vờ nhớ hay sao?

“Hồi đó chúng ta thường hay chơi với nhau.” Trần Lăng thấy tôi ngây ra, nụ cười vụt tắt, cắn môi nói: “Hồi đó anh hơi thấp bé, có lẽ em không để ý…”

“Có…có!” Tôi vội nhấn mạnh, mặc dù quả thật tôi không nhớ chút nào. Tôi biết rằng những đứa trẻ từ nhỏ không có bố mẹ thường rất yếu đuối, có khi chỉ một chút sơ suất cũng làm chúng bị tổn thương. “ Em vẫn nhớ, anh thay đổi nhiều quá!”

“Đúng!” Giọng anh bỗng cao lên như một nốt nhạc lay động dây đàn lòng tôi.

“Sau này nếu có thời gian thì đến chơi nhé!”

“Vâng!”

Lúc đó tâm hồn chúng tôi sao mà gần gũi, tôi nhìn sau vẻ ưu tú của anh là một tâm hồn nhạy cảm, dễ có cảm giác tự ti như tôi, nụ cười như ánh mặt trời che giấu trái tim dễ vỡ như thủy tinh.

Tôi hiểu sự thông cảm, quan tâm mà anh khao khát, cũng nhìn thấy nỗi lo sợ bị tổn thương của anh.

Những đứa trẻ mồ côi có lẽ đều như thế, luôn muốn giấu tất cả, nỗi đau khổ dù lớn đến đâu cũng dấu kín đến giữa nát trong lòng, không thích thổ lộ với ai.

Tôi khao khát có một người để gửi gắm tình cảm, lại lo sợ mình thật lòng trao gửi, người ta lại thờ ơ…

Sau hôm đó, quan hệ của chúng tôi có bước tiến triển lớn, đã đến giai đoạn nhìn thấy nhau là cười, ...

« Trước1...2425262728...61Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Ác Bá Cửu Vương Gia
» Bắt cóc em đem về làm vợ
» Chân Trời Góc Bể
» Giấc Mộng Xuân
» Hạnh phúc ước hẹn
» Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc
» Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Quá Khứ Lầm Lỗi Và Bài Học Cuộc Đời
» Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm
» Tôi Làm Điều Đó...Vì Cậu!
12»
Tags:
bạn đang xem

Chân Trời Góc Bể

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Chân Trời Góc Bể v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk