watch sexy videos at nza-vids!

Chân Trời Góc Bể

score
Đánh giá: 4.5/5, 3988 bình chọn
n thờ nhìn bảng đăng kí, nó giống như một bức thư tuyệt tình, cắt đứt tia hi vọng cuối cùng của tôi với Trần Lăng.

Tôi đương nhiên muốn thi cùng trường với anh, nhưng anh nhất định sẽ đăng kí vào trường số 1, còn tôi có đăng kí cũng vô ích, không thể thi đỗ, cho nên tôi đăng kí vào trường số 10 rồi đem nộp.

Tôi thật ngốc, rõ ràng biết là chuyện không thể nhưng vẫn ôm hi vọng, vẫn cố gắng một cách vô ích.

Bây giơg hãy để tất cả kết thúc, có niềm vui thầm kín trong lòng cũng tuyệt lắm rồi.

Lúc tan học, tôi đang xếp sách vở, bỗng Na Na phấn khởi xông vào lớp tôi, bất chấp lúc đó xung quanh có bao nhiêu người, hét lên: “Băng Vũ, có biết Trần Lăng đăng kí thi trường nào không ?”

“Trường số 1.” Tôi không cần nghĩ, có ngốc cũng biết điều đó.

“Không phải, là trường số 10, tớ đã nhìn thấy trên bảng đăng kí, xem ra rất có thể chúng mình lại được học cùng trường với anh ấy.”

Tôi vô cùng sửng sốt, trường số 10? Thành tích đứng đầu toàn trường luôn thuộc về anh, đỗ vào trường số 1 là chuyện trong tầm tay, tại sao anh lại chọn trường số 10?

Chương 11: Hành vi bệnh hoạn

Sau hôm đó, tôi không đến công ty nữa, cũng không xin nghỉ việc, bởi tôi không biết nếu lại nhìn thấy khuôn mặt kia, tôi sẽ làm chuyện gì!

Tạm thời tôi đi giúp việc theo giờ cho các gia đình, khi không đi làm, lại xem quảng cáo trên báo, đến các công ty dự tuyển.

Hôm nay, lại bị một công ty tế nhị từ chối, tôi ngồi trước cổng trường mẫu giáo ngước nhìn bầu trời xám xịt, đợi đón Tư Tư. Những vết bầm trên cổ tay cũng nhạt đi nhiều, nhìn kỹ mới nhận ra, tôi không phải à thiếu nữ mười mấy tuổi, không duy tình đến nỗi vì một lần sơ sẩy mà đau khổ, héo hon. Nhưng không hiểu sao, cơn ác mộng đó cứ quanh quẩn trong đầu tôi, không thể xua đi được, cảm giác bị anh ta chiếm đoạt, không thể nào quên. Tôi ôm đầu, vò rối mái tóc dài, cố nghĩ tới vẻ hớn hở của Tư Tư khi nhìn thấy tôi, lòng mới nhẹ đi đôi chút.

“Diêu Băng Vũ ?” Một giọng nói nghi hoặc từ phía sau vang lên. Tôi ngẩng đầu, bắt gặp gương mặt quen quen, khuôn mặt thanh tú, cặp kính trắng, có dáng thư sinh nhưng rất đĩnh đạc.

“Ngô Hàng phải không ? Lâu lắm không gặp!” Trông anh chín chắn hơn trước, nhưng bề ngoài không thay đổi nhiều.

“Em…. em ở đây… chờ đón con?”

“Con gái em, còn anh?”

Ngô Hàng đẩy cặp kính trên sống mũi, trong nụ cười như có chút gì đó hụt hẫng: “Anh đi ngang qua… nhìn thấy em nên xuống xe hỏi thăm.”

“À…”

“Lâu quá không gặp, em khỏe chứ?”

“Vẫn khỏe.” Tôi cười, hỏi: “Chắc anh bận lắm?”

Anh hiểu ý tôi, lúng túng chìa tay ra: “Ừ! Rất bận, vậy… tạm biệt!”

Tôi lịch sự bắt tay anh, nói: “Tạm biệt!”

Bỗng bàn tay nắm tay tôi cứng lại, anh nghi ngại nhìn tôi hỏi: “Em và cậu ta…”

“……….”

Tôi bối rối rút tay về, nhìn ngón áp út không đeo nhẫn của mình, vội co vào trong ống tay áo.

Tôi đang không biết nói gì thì giọng Tư Tư lanh lảnh cất lên từ phía sau: “Mẹ!”

Liền đó, một cơ thể bé bỏng, âm ấm lao vào lòng tôi…

Nhìn thấy đôi mắt ngây thơ của con, nỗi phiền muộn trong tôi chợt tan, tôi nhấc bổng Tư Tư , tươi cười hôn lên đôi má mềm mại của nó.

“Con gái em đáng yêu quá!” Ngô Hàng vuốt ve khuôn mặt bầu bĩnh của Tư Tư : “Hai mẹ con định đi đâu, anh đưa đi.”

“Không cần, em muốn đưa Tư Tư đi ăn chút gì đó ở gần đây.”

“Anh cũng chưa ăn, cùng đi nhé.”

Tôi đang định từ chối thì anh đã nói: “Bữa cơm này anh đã đợi rất nhiều năm, đến bây giờ em vẫn không cho anh cơ hội sao?”

Tôi nhìn vẻ mặt ngóng đợi của Tư Tư , liền gật đầu.

Hồi đại học, tôi có rất nhiều chàng trai theo đuổi, Ngô Hàng để lại ấn tượng sâu đậm nhất.

Chưa bao giờ anh nói thích tôi nhưng luôn xuất hiện những lúc tôi cần.

Còn nhớ hôm đó, sau khi gọi điện cho cô gái đó, tôi sụp khóc trước cửa ca bin điện thoại, Ngô Hàng vẫn đứng cạnh tôi.

Về sau, tôi đi lang thang suốt đêm, mặc cho tôi đuổi, mắng như thế nào, anh vẫn lặng lẽ đi theo.

Mãi đến khi tôi trở về căn nhà thuê của tôi và Trần Lăng, anh mới nói mấy câu an ủi rồi lặng lẽ quay đi.

Hôm nay, gặp lại Ngô Hàng, chuyện cũ lại ồ ạt kéo về trong tâm trí, tôi bàng hoàng nhận ra, cho dù cố né tránh, ký ức vẫn không hề phai mờ theo năm tháng.

Ngô Hàng đưa tôi và Tư Tư tới một tiệm ăn châu Âu yên tĩnh, lich sự, gọi rất nhiều đồ ăn ngọt trẻ con thích.

Hàn huyên một lát, anh đột nhiên hỏi: “Em ly hôn lâu chưa?”

Mười ngón tay tôi đột nhiên co quắp, nhìn ánh mắt chờ đợi của anh, tôi đành nói: “Rất lâu rồi, sao anh biết?”

“Anh biết hai người sẽ chia tay, người như cậu ta không thể làm chỗ dựa cả đời cho em.”

Tôi uống một ngụm nước ngọt để vị ngọt xua bớt vị đắng trong miệng.

“Nuôi con một mình chắc rất vất vả, em có dự định gì không ?”

“Em chưa nghĩ ra.”

Anh giơ tay, ấp lên tay tôi: “Hãy cho anh một cơ hội, nhất định anh sẽ chăm sóc hai mẹ con.”

Tôi ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, ánh mắt tự tin hơn nhiều so với mấy năm trước, tình cảm vẫn vẹn nguyên.

Tôi có thể không ? Tìm một người đàn ông tốt, dựa vào anh, sống cuộc sống bình yên?

Tôi đang băn khoăn thì vô tình chạm phải đôi mắt sâu, lạnh băng phía xa của Lâm Quân Dật.

Trên khóe miệng anh ta vẫn là nụ cười giễu cợt, cánh tay bị một cô gái có thân hình cực đẹp khoác chặt… Không biết là do cô gái bên cạnh anh ta quá đẹp hay do anh ta quá chói mắt, Lâm Quân Dật vừa bước vào, ánh đèn trong phòng như ngừng lấp lánh.

Tôi giật mình, hơi thở chợt ngưng lại, tim quên đập.

Lâm Quân Dật giả bộ không nhìn thấy tôi, vòng đến ngồi một góc khá xa.

Tôi cúi đầu, nhìn Tư Tư đang ăn vui vẻ, nhẹ nhàng lau vết sữa dính trên miệng con bé, tim đập mỗi lúc m...

« Trước1...2728293031...61Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
bạn đang xem

Chân Trời Góc Bể

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Chân Trời Góc Bể v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk