Sức lực tuy không phải lớn nhưng vẫn cảm thấy hơi đau rát, khiến hắn kinh ngạc trong chốc lát.
Bọn lâu la trong phòng cùng với giọng nói nũng nịu tức giận của hai vị mỹ nữ kia nhất thời thét một tiếng chói tai:” Trời ơi! Kỳ thiếu.!”
Đoạn Cửu Ngân vung quyền trong nháy mắt, cho dù cả người suy yếu vô lực nhưng vừa nhớ tới một quyền vừa rồi khiến nàng giải không ít hận.
Gương mặt Phượng Kỳ lúc đầu trêu chọc thì bây giờ nét mặt cực kỳ nghiêm nghị, bộ dạng quay về đứng đắn vốn có, cặp mắt nguy hiểm lạnh lẽo nhìn tiểu nha đầu dám cả gan.
Ưu nhã giơ lên tay phải nhẹ nhàng vuốt ve đau đớn tê dại dưới cằm, trong phòng nhất thời lâm vào một khoảng tĩnh mịch, giờ phút này Đoạn Cửu Ngân bị hắn nhìn chằm chằm toàn thân khiến nàng không được tự nhiên.
Bộ dạng côn đồ tức giận của tên thủ lĩnh này rõ ràng làm cho người ta ấn tượng đây là một kẻ cà lơ phất phơ, nhưng vì sao lúc này nàng cảm nhận được một cỗ hơi thở đáng sợ khiến người ta sợ hãi.
Mọi người đều nín thở im lặng, đúng lúc này tấm màn cửa bị vén lên, từ bên ngoài bước vào là một vị nam tử trẻ tuổi cao gầy.
Đối phương mặt mũi lịch sự, toàn thân toát lên vẻ phong độ của một người trí thức, nếu không phải xuất hiện trên thuyền hải tặc thì nói hắn là phú gia công tử con nhà giàu cũng không quá đáng.
“Kỳ Thiếu, xảy ra chuyện gì vậy.” Việt Phong vẻ mặt ung dung, ánh mắt chỉ liếc nhìn Đoạn Cửu Ngân đánh giá một chút rồi bước nhanh đến bên cạnh Phượng Kỳ ghé tai thì thầm mấy câu.
Sắc mặt của hắn hơi biến sắc sau đó lại nở một nụ cười lạnh châm chọc.
“Chuyện này ngược lại càng ngày càng thú vị, đi, chúng ta đi xem một chút.” Nói xong, hắn đứng dậy đi ra cửa, bỗng nghĩ ra chuyện gì đó liền bất chợt xoay người, nhìn chằm chằm Đoạn Cửu Ngân một lúc lâu mới mở miệng:” Đem nàng giam lại cho ta, chờ xử trí sau.”
*****************************
Khi Đoạn Cửu Ngân gặp lại Phượng Kỳ cũng đã là ba ngày sau.
Trong khoảng thời gian này, nàng rốt cuộc cũng chấp nhận mình đã trở thành tù nhân thật sự, mấy ngày nay, nàng cũng tính kế nên chạy trốn như thế nào, đồng thời giải cứu thuộc hạ đang bị đám hải tặc giam giữ.
Đáng tiếc là nàng bị nhốt cách ly, đừng nói là bàn kế sách, từ lúc bị bắt đến đây nàng còn chưa từng một lần nhìn thấy thuộc hạ của mình, không biết tình huống của bọn họ bây giờ ra sao. Khi nàng bị đưa đến gặp Phượng Kỳ thì hắn cùng Việt Phong đang nâng cốc nói cười tán gẫu rất hăng say, nụ cười trên mặt nói rõ cuộc sống của hắn trôi qua so với nàng tốt gấp bao nhiêu lần.
Chỉ thấy ngón tay thon dài của hắn đang cầm là một ly rượu làm từ bạch ngọc xa xỉ, thức ăn trên bàn cùng với ba bữa cơm mỗi ngày nàng ăn quả thực khác nhau một trời một vực.
Từ lần trước nàng thành công đánh hắn một quyền, niềm vui cũng không có mang đến cho nàng điều tốt, ngược lại còn bị đám lâu la ức hiếp.
Có lẽ nàng cả gan đánh chủ tử của bọn họ cho nên đám lâu la kia mới tìm thời cơ trả thù, thức ăn mỗi ngày cố ý chuẩn bị cực ít.
Khi Phượng Kỳ lại lần nữa nhìn thấy Đoạn Cửu Ngân mới đột nhiên phát hiện nha đầu này so với lần gặp mặt trước, toàn thân đã gầy đi một vòng.
Vốn là nhìn ra được một gương mặt xinh đẹp thì giờ phút này hốc mắt quầng thâm, đôi môi khô nứt nẻ, trong ánh mắt cũng không còn sự kiêu ngạo như trước khiến trái tim hắn hơi chấn động một chút.
“Mấy ngày không thấy, nha đầu hạt tiêu nàng ngược lại càng gầy.” Hắn thu lại rung động yếu mềm trong nội tâm, trong mắt đều là trêu chọc:” Có phải mấy ngày không được gặp bản thiếu gia mới khiến cho nàng tiều tụy như này? cái này đều tại ta mấy ngày nay không hảo hảo thương nàng.”
Dứt lời, hắn một tay kéo Đoạn Cửu Ngân ngồi lên đùi mình, nắm chặt cằm nàng, cúi người vừa hôn như muốn cố ý chọc nàng nổi giận, vừa giống như tìm được chuyện vui muốn chỉnh đối phương, không để ý đến ánh mắt của người khác, càng chơi lại càng thấy cao hứng.
Ngồi đối diện hắn là Việt Phong cùng các lão thần đều đang nhấm nháp thưởng thức rượu, đối với hành động càn rỡ của chủ tử đã sớm quen mắt.
Đoạn Cửu Ngân bị ép buộc ngồi trên đùi Phượng Kỳ. Không nghĩ tới tên ghê tởm này vẫn tiếp tục dám trêu chọc nàng, cặp mắt nàng nhất thời bốc hỏa, theo bản năng giờ nắm đấm lên nhưng lần này lại bị hắn kịp thời bắt được.
Hắn cười vô lại, cố ý trêu cợt một con mèo nhỏ đang la lối om sòm:” Tiểu Lạt Tiêu, lần thứ nhất là ta chịu thiệt thòi nhưng nàng cho rằng ta có thể cho nàng có cơ hội thành công lần thứ hai sao?”
Nàng ở trong lòng hắn giãy giụa nhưng do nhiều ngày bị nhốt, hơn nữa mấy ngày này ăn uống cực khổ, sức khỏe đương nhiên không còn được như trước, nàng biết điều, không hề giãy giụa vô ích nữa.
Khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lẽo, nàng căm hận trừng mắt nhìn kẻ có nụ cười rất đáng đánh đòn trước mặt mình: ” Phượng Kỳ, mặc dù ta không hiểu ngươi vì sao nhiều lần trêu cợt ta, nếu lần trước ngươi có thể thả phụ thân ta, cho thấy ngươi là người biết rõ phải trái. Ta không biết rốt cuộc giữa người cùng triều đình có thâm thù đại hận gì nhưng người nào làm, người đó chịu. Lần này ra biển tướng lĩnh là ta, nếu như ngươi có thâm thù đại hận gì cứ nhằm hết vào ta, hãy thả những huynh đệ vô tội của ta ra.”
Cây Tiểu Lạt Tiêu chẳng những không lễ phép ra điều kiện mà còn có bộ mặt thẳng thắn nói ra những lời nằm ngoài dự đoán của hắn.
Phượng Kỳ cười cợt xoa xoa cằm, trong mắt tất cả đều là tính toán:” Lần trước cha nàng cùng v...

