Y nói như vậy, chẳng những đã chứng thực những điều Đường Thiên Hải nói là sự thật, mà còn nhận lấy một nửa trách nhiệm.
Cao Dương Nhất Đắc nheo nheo mắt, song thủ xoa xoa vào nhau, ôn hòa nói:
“Các vị và y đều là danh sĩ, cao thủ, quan phụ mẫu, từng có qua lại tuyệt đối không phải là chuyện gì bất ngờ. Nghe nói, chỉ trong hai năm, tên chuột già này đã cùng với Trang bộ đầu của quý huyện và mấy vị bộ đầu khác cùng lên Thái Bạch Sơn tới bảy lần phải không?”.
“Hạ quan nghĩ chắc Cao Dương đại nhân đã rõ như lòng bàn tay từ lâu rồi,” Tạ Mộng Sơn thở dài nói:
“Lúc ấy đích thực hạ quan tưởng rằng Ngô Thiết Dực là danh quan trung quân ái quốc, lấy thân đền đáp ơn vua, đâu ngờ hắn là loại hung đồ vô sỉ, tang tận thiên lương đến vậy!”.
Sau đó y nói:
“Giờ đây, mọi người phán đoán lộ tuyến đào vong của họ Ngô, đã vạch vùng Thái Bạch Sơn làm trọng điểm, có thể là đã nghĩ đến chuyện mấy năm gần đây hắn hay tới đây, nói không chừng là đã có bố trí chôn giấu bảo tàng hay lộ tuyến đào tẩu từ trước đúng không?”.
“Tên lão hồ ly Ngô Thiết Dực này cực kỳ giảo hoạt, tự nhiên là phải an bài đường lui và chỗ cất giấu tài vật từ trước, y mới dám ngông cuồng như vậy”. Ngữ khí của Thượng Phong Vân lạnh lùng đến độ gần như tàn khốc. “Nhưng mà cho dù chúng ta biết Đường tướng quân rất quen mặt họ Ngô, nhưng làm sao có thể khẳng định là Đường tướng quân không vì mối thù sát đệ mà nhất thời nóng nẩy …? phải biết rằng con lão thử này có ở vùng này hay không có liên quan rất lớn đến toàn bộ vụ án này đó!”.
Đường Thiên Hải nghe xong, cả người như muốn nhảy dựng lên, chỉ thẳng vào mặt Thượng Phong Vân nói:
“Ngài … ngài cho rằng Đường mỗ vì báo tư cừu mà nói bừa hay sao?”.
“Đường tướng quân không nói bừa”.
Chỉ nghe có người thở dài, chầm chậm lên tiếng:
“Tên đại ác nhân đó cố ý tổ chức hỉ sự trên thuyền khoa trương thanh thế để che đậy tai mắt của người khác. Chuyện này ta đã điều tra rồi, đích thực là có. Hình dáng của những kẻ này, rất giống với đồng đảng của họ Ngô, thời gian và địa điểm xuất hiện của chúng cũng rất khớp với thời gian và địa điểm Ngô Thiết Dực thất tung, vì vậy có thể khẳng định Đường tướng quân nói đúng”.
Người vừa lên tiếng là Đỗ Tiệm.
Giọng nói của y rất ôn hòa.
Nhưng rất có phân lượng.
Bởi vì xưa nay y luôn điều tra mọi việc rất kỹ càng.
Hơn nữa còn rất cẩn thận. Hơn nữa, y đã tra rõ từ lâu, và cũng thập phần tỉ mỉ.
Sau đó Đỗ Tiệm chỉ hỏi một câu.
Một câu duy nhất.
“Nhưng tại sao Đường đại nhân không đem chuyện này báo thẳng lên thượng cấp trực tiếp của mình trước, mà phải tốn công lặn lội sang Mi huyện mật cáo với Cao Dương đại nhân?”.
Vấn đề của y, chỉ một câu là đã đủ rồi.
Một câu hỏi trúng trọng tâm.
Nhất kiếm kiến huyết.
Hơn nữa còn vào tận xương.
. .. Sao khônânâng ho namêmêmê tttrrramêmêmê caiùiùiù cho rrroiàiàià ???
Mọi người đều quay sang nhìn Đường Thiên Hải, đến nỗi cái cổ của y (không, cằm, bởi vì y đã béo đến mức cổ và đầu liền sát vào nhau, không phân biệt được đoạn nào với đoạn nào nữa rồi) cũng bạnh ra, tím lại.
Tạ Mộng Sơn khẽ ho một tiếng.
Y đang đợi câu trả lời của Đường Thiên Hải.
“Tại hạ …”. Đường Thiên Hải cuối cùng cũng chịu lên tiếng:
“Tại hạ sợ …”.
“Nói đến chữ “sợ”, vì quá xấu hổ, nên y ngập ngừng giây lát rồi mới nói một mạch:
“Tại hạ sợ Tạ đại nhân trở mặt không nhận người, không tin lời Đường mỗ”.
Tạ Mộng Sơn vẫn ho khan.
Đỗ Tiệm chậm rãi hỏi:
“Tại sao Đường tướng quân cho rằng Tạ đại nhân là người như vậy?”.
Lại là một câu hỏi.
Mỗi câu của y đều như một mũi tên, đã thốt ra là phải trúng hồng tâm.
“Tạ đại nhân không phải hạng người ấy!” Đường Thiên Hải nói lớn. “Nhưng ông ấy cũng khó tránh khỏi bảo vệ nữ tế của mình!”.
“Nữ tế?”.
Mọi người đều không rõ Đường Thiên Hải muốn nói đến ai.
“Lão đệ muốn nói tới Trang Hoài Phi? Trang đại bộ đầu?” Cao Dương Nhất Đắc thử thăm dò.
“Bởi vì khi tại hạ nhìn thấy Ngô Thiết Dực ở bến đò Vị Thủy, bên cạnh y còn có một người khác nữa”. Đường Thiên Hải có vẻ đã nói quá nhiều, giọng lạc đi, nhưng không hề vấp váp:
“Y chính là Trang Hoài Phi”.
Sau đó y còn không quên bổ sung thêm một câu:
“Ai cũng biết Trang đại bổ đầu sắp trở thành nữ tế của Tạ đại nhân tới nơi”.
Tạ Mộng Sơn vẫn cứ ho khan.
Mọi người đều nhìn về phía y.
Thượng Phong Vân nhìn Tạ Mộng Sơn hỏi:
“Tạ đại nhân có điều muốn nói?”.
Tạ Mộng Sơn lại ho khan mấy tiếng.
Đỗ Tiệm nói:
“Tạ đại nhân có bệnh viêm phế quản thì cứ ho một lúc năm trăm cái cho thống khoái đi, chẳng lẽ cứ thẽ thọt thẽ thọt thế này cho qua chuyện được hay sao?”.
Y và Tạ Mộng Sơn quen biết đã nhiều năm, có thể xem là lão bằng hữu, cùng trải qua không ít chuyện, vậy mà lúc này vẫn lạnh lùng như băng, truy vấn không chút lưu tình.
“Tạ mỗ không hề hay biết chuyện Ngô Thiết Dực đã tới đây,” Tạ Mộng Sơn gượng cười nói:
“cũng không biết Trang bộ đầu lại đi cùng với hắn”.
Y ngưng lại một chút rồi lại nói:
“Tạ Mộng Sơ...

