watch sexy videos at nza-vids!

Bộ Lão Thử

score
Đánh giá: 4.5/5, 1474 bình chọn
n này cũng không tin Trang Hoài Phi là loại người đó”.

Thiết Thủ nói:

“Cho dù Trang Hoài Phi và Ngô Thiết Dực đi cùng nhau, cũng chưa chắc là hai người này có cấu kết … huống hồ, lúc đó chắc gì Trang bộ đầu đã biết Ngô Thiết Dực là khâm phạm của triều đình”.

Tạ Mộng Sơn nhìn Thiết Thủ với ánh mắt cảm kích, từ từ nói:

“Có điều, đến giờ ta mới hiểu tại sao Đường tướng quân lại có ý ngăn cản ta không nói mục đích chuyến đi này cho Trang Hoài Phi hay biết. Thì ra là vậy”.

Đường Thiên Hải lại đỏ bừng mặt nói:

“Đệ có lỗi với huynh, chúng ta là đồng liêu, xưa nay đều luôn hợp tác chặt chẽ, nhưng đây là công sự, lại quan hệ đến yếu phạm cùng hung cực ác, đệ không dám tiết lộ phong thanh, đợi đến khi Cao Dương đại nhân tụ hội mọi người về đây họp bàn nghị kế, đệ mới dám nói rõ. Mong huynh chớ trách!”.

Tạ Mộng Sơn thở dài một tiếng nói:

“Đường lão đệ hành sự theo phép công, đâu có lỗi gì với ta”.

Nói thì nói vậy, nhưng những người có mặt vẫn cảm nhận được vẻ không vui của y.

Y lại khẽ ho khan một tiếng rồi nói:

“Nếu Trang Hoài Phi là đồng đảng của Ngô Thiết Dực, ta cũng sẽ hành sự theo phép công, đại nghĩa diệt thân, quyết không bao che.

Chỉ có điều …”.

Y chậm rãi nhấn giọng:

“Ta vẫn không tin Trang Hoài Phi có thể làm vậy, nhưng vạn nhất y là đồng bọn với Ngô Thiết Dực thì con “lão thử” này không dễ đánh đâu. Nói thực lòng, tệ huyện thượng võ, cao thủ cũng không ít, nhưng so công phu cước pháp, chỉ sợ không ai địch nổi Trang Hoài Phi đâu”.

Thượng Phong Vân nghe xong, liền cười lên ha hả.

Tiêu Khê Vũ lần này vừa gật đầu, vừa cười khì khì hai tiếng, lúc đầu không gật nữa, y lại cười lên hai tiếng khục khục.

Cao Dương Nhất Đắc cười lớn ba tiếng, nói:

“Mộng Sơn huynh nói vậy, lẽ nào khinh thường dưới trướng ta không còn người nữa?”.

Tạ Mộng Sơn vội vàng nói liền mấy tiếng “không dám, không dám!” Chợt nghe Đỗ Tiệm nhấn giọng nói từng chữ một:

“Tạ đại nhân nói không sai, võ công của Trang bộ đầu thực sự rất cao, Đỗ mỗ tự thấy mình không phải là đối thủ của y. Nếu một chọi một, chỉ sợ mấy lão già chúng ta không ai địch nổi họ Trang. Cũng may là lần này có Thiết bộ đầu”.

Lời của y xưa nay đều rất có phân lượng.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Nghe y nói vậy, không ai dám lấy những lời Tạ Mộng Sơn vừa nói ra cười cợt nữa, cũng không dám tự đè bẹp uy phong của chính mình, bèn chuyển qua bàn vào chính sự.

Thiết Thủ đứng dậy nói:

“Hoài Phi huynh là

hảo hữu của tại hạ, bên trong chuyện này nhất định có nội tình. Xem ra chuyện không thể chậm trễ được nữa. Giờ tại hạ sẽ lập tức đến Võ Công huyện, hỏi rõ nguyên ủy, nói không chừng y có đầu mối gì đó cũng nên. Muốn bắt được tên “lão thử” Ngô Thiết Dực này, chúng ta còn phải nhờ nhiều đến đôi thần cước định giang sơn của Trang bộ đầu đó!”.

“Được lắm!” Tạ Mộng Sơn cũng đẩy ghế đứng lên:

“Chúng ta lập tức khởi trình!”.

Đường Thiên Hải cũng vội vàng đứng dậy, nhưng không biết nên nói gì mới phải.

Cao Dương Nhất Đắc nhìn y, rồi lại nhìn Thiết Thủ, sau đó nhìn Tạ Mộng Sơn rồi mới từ từ nói:

“Ta thấy, họ Ngô đó quá nửa là đã đến vùng này rồi, nếu y đã tới đây, tự nhiên sẽ đến Võ Công huyện trước. Đỗ huynh, Thượng bộ đầu, đành phiền hai vị đi cùng Tạ đại nhân và Thiết bộ gia một chuyến đến Thái Bạch Sơn vậy”.

Thượng Phong Vân vội đứng dậy ôm quyền nói:

“Đây là chức trách của tại hạ, nghĩa bất dung từ. Chuyện này phải lập tức tiến hành, để chậm chỉ e sinh biến”.

Đỗ Tiệm lạnh lùng nói:

“Hiện giờ triều đình đã giáng chỉ xuống, nhất thiết phải trừ họa tận gốc. Thượng lão tổng đả lão hổ, tróc lão thử, nhất định sẽ lãnh đại công, nếu làm cho thánh thượng vui lòng, thì áo gấm về quê, quang tông diệu tổ là chuyện không cần phải nói”.

Thượng Phong Vân vội xua tay:

“Đỗ huynh nói gì vậy. Thượng mỗ đây cúc cung tận tụy, phụng chỉ hành sự, chỉ biết tận lực mà làm, nào dám cầu công”.

Đỗ Tiệm nói:

“Đỗ mỗ cảm thấy chúng ta nên chia làm hai đường, lấy tịnh chế động, bàn mưu tính kế cho kỹ rồi mới hành động, không động thì thôi, đã động thì phải cầm tặc tiên cầm vương, trực đảo hoàng long. Trang lão đệ xưa nay đều tận tụy phá án, chính trực ngay thẳng, trách nhiệm nặng nề mà không kêu than lấy một lời, xem ra không đến nỗi là hạng người tự hạ thấp mình cấu kết với gian đảng đâu. Nếu y đứng về phía chúng ta thì việc tróc nã con “lão thử” Ngô Thiết Dực này sẽ mười phần chắc chín.

Tạ đại nhân và y có quan hệ không tầm thường, Thiết nhị gia và y cũng là bằng hữu thâm giao, chi bằng để hai vị đi tìm hiểu trước, không để người tốt bị oan, bức lên Lương Sơn. Nếu địch nhân có thêm một bằng hữu, tức là chúng ta có thêm một địch nhân.

Ngoài ra, chúng ta cần phải phái người đi tìm chiếc hoa thuyền của Ngô Thiết Dực, biết đâu có manh mối gì đó để tìm ra nơi giấu tang vật cướp đoạt được của hắn, đến lúc đó chúng ta hội binh lại, tung một đòn hốt trọn ổ lũ tặc nhân, lúc cần thiết có thể giết không tha. Nói không chừng, con “lão thử” đó vẫn còn ở trên thuyền đó!”.

Thiết Thủ gật đầu:

“Đỗ huynh nói rất phải!”.

Cao Dương Nhất Đắc vẫn hơi do dự:

“Chỉ sợ tặc nhân đã đi trước một bước, liên kết với các thế lực ở Võ Công huyện, mua chuộc được hạng cao thủ như Trang bộ đầu hiệp trợ. Lúc đó thì uy thế sẽ tăng gấp bội, càng khó đối phó hơn”.

“Chuyện đó thì không cần lo”. Đỗ Tiệm thần định khí nhàn nói:

“Đỗ mỗ sớm đã phái người giám thị động tĩnh ở Võ Công huyện rồi, một khi có dị biến, y sẽ đốt đài phong hỏa, dùng pháo hiệu thông báo”.

Lần này thì cả Tạ Mộng Sơn cũng phải tỏ vẻ ngạc nhiên:

“Nội ứng?”, y gượng cười hỏi:

“Không biết Đỗ tiên sinh đã phái ai đến vậy?”.

Đỗ Tiệm hỏi ngược lại:

“Tạ đại nhân biết để làm gì?”.

Tạ Mộng Sơn biết vị Thiết Diện Vô Tư Đỗ Tiệm này được nội giám đương quyền của của hoàng thượng là Mễ công công chống lưng, thân phận không phải tầm thường, nên chỉ đành cười xòa nói:

“Chỉ là muốn biết trước xem ai là người Đỗ tiên sinh an trí để tránh nhất thời thất thủ đắc tội mà thôi”.

Lần này Đỗ Tiệm chỉ nói ba chữ:

“Đỗ Lão Chí”.

Tạ Mộng Sơn “ồ” lên một tiếng. Lần này thì đến lượt Đường Thiên Hải không nén nổi ngạc nhiên thốt:

“Đỗ Lão Chí thường này lười nhác uể oải, lúc nào cũng tự xưng là “lão tử”, kiêu ngạo tự đại … thì ra là y … nhưng người này có thể tin tưởng không?”.

Ngữ khí không giấu nổi vẻ nghi ngờ.

Tiêu Khê Vũ vẫn không ngớt gật đầu, vừa gật đầu vừa nói:

“Đương nhiên là có thể tin. Đỗ tiên sinh còn không tin được, thử hỏi còn ai đáng tin nữa?”.

Đường Thiên Hải vẫn chưa hiểu:

“Tại sao?”.

“Đừng quên là y cũng họ Đỗ!” Tiêu Khê Vũ gật đầu nói:

“Cũng như Đường tướng quân tin tưởng lệnh đệ vậy. Tuyệt đối không thể sai”.

“Xem ra ở khắp tỉnh phủ châu huyện, đều sớm đã có không ít tai mắt của Đỗ tiên sinh rồi”. Cao Dương Nhất Đắc vui vẻ nói:

“Vì vậy mới có câu:

’nếu muốn Đỗ không biết, trừ phi là đừng làm!’, Đỗ tiên sinh thật không uổng công Mễ công công tài bồi”.

Nghe Cao Dương Nhất Đắc nói vậy, Đỗ Tiệm vội lật đật đứng dậy ôm quyền, hoảng hốt nói:

“Làm gì có chuyện đó, Cao Dương đại nhân nặng lời rồi, tiểu nhân chỉ là có hoàng mệnh bên mình, không dám sơ suất mà thôi”.

Cao Dương Nhất Đắc cười khì khì nói:

“Không cần phải nghiêm túc như vậy, ta cũng chỉ đùa một chút thôi. Tất cả đều vì ngoại hiệu “thiết diện” của Đỗ huynh. Xưa nay mọi người đều nói dù Thái Sơn đổ xuống trước mặt Đỗ Tiệm cũng không hề biến sắc hạ quan từng thử nghĩ:

không biết lúc đi tả sắc mặt Đỗ tiên sinh có bất biến hay không?

Vậy nên hôm nay mới thử dùng lời lẽ châm chọc xem thử nét mặt Đỗ huynh thế nào, mong Đỗ huynh thông cảm”.

Cao Dương Nhất Đắc chức cao quyền trọng lại buông lời trêu chọc như vậy, khiến Đỗ Tiệm nhất thời dở khóc dở cười, không biết phải làm sao.

Chỉ nghe Cao Dương Nhất Đắc phân phó:

“Thương nghị đã xong, Mộng Sơn huynh, nhờ huynh thay hạ quan cùng mọi người bàn tính kế hoạch, chia nhau hành động”.

Tạ Mộng Sơn lộ vẻ khó xử:

“Việc này …”.

Cao Dương Nhất Đắc nói:

“Huynh đừng khách khí làm gì!”.

Tạ Mộng Sơn khẽ đằng hắng một tiếng:

“Theo lý nên để Đỗ tiên sinh chủ trì đại cục …”.

Đỗ Tiệm vội vàng nói:

“Hổ thẹn, hổ thẹn, vừa rồi Đỗ mỗ vượt phận đã bị Cao Dương đại nhân nói cho một trận, đến giờ vẫn còn tự thấy xấu hổ, giờ đây nào dám tái phạm nữa. Tạ đại nhân chớ nên trêu đùa họ Đỗ này nữa”.

Tạ Mộng Sơn lại ho khẽ nói:

“Nếu luận danh phận, ngoại trừ Cao Dương đại nhân, thử hỏi còn ai bì kịp Thiết nhị bộ đầu? Chi bằng để Du Hạ huynh ra hiệu lệnh thì hơn …”.

Lần này thì Cao Dương Nhất Đắc nghiêm giọng ngắt lời:

“Mộng Sơn, huynh đừng đùn đẩy làm gì nữa. Việc gấp không thể khách sáo mãi như vậy được. Thiết bộ đầu tuy danh cao nghệ cả, nhưng lại không thông thuộc vùng này, để làm tiên phong, thuyết phục Trang Hoài Phi trước đã, những chuyện còn lại, huynh cứ theo ý mình mà an bài đi”.

Tạ Mộng Sơn vội vàng vâng dạ, không dám đùn đẩy nữa. Tiêu Khê Vũ vẫn không ngừng gật đầu, lẩm bẩm nói một mình:

“Hảo, hảo … lấy công việc làm trọng phải bắt cho được ác tặc …”.

Cao Dương Nhất Đắc cười cười thêm một câu:

“Một chuyện khác cũng rất quan trọng, là mang được tang vật về đây”.

Mọi người đều cười ồ lên.

Cười rất lớn.

Cũng rất thoải mái.

Chỉ là càng cười lớn, càng cười thoải mái, thì ánh mắt lại càng lộ vẻ trầm tư, như đang tìm kềm gì đó, che giấu gì đó.

Cuộc thương nghị lại tiếp tục....

« Trước1...1920212223...27Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
bạn đang xem

Bộ Lão Thử

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Bộ Lão Thử v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk