watch sexy videos at nza-vids!

Bộ Lão Thử

score
Đánh giá: 4.5/5, 1470 bình chọn
i lại thôi, làm cho những nếp nhăn trên mặt y lại càng hằn sâu thêm.

“Có thật sự nghiêm trọng như truyền ngôn hay không?”.

“Ít nhất cũng đã kinh động đến Tứ Đại Danh Bộ”.

Vừa nói, “nam tử” vừa không khỏi nức nở nghẹn nào, hay tay ôm mặt, lệ châu lã chã tuôn rơi:

“Đường Thiết Tiêu, Đường Thất Kinh, Du Trấn Lan, Nhạc Quân … bọn họ đều hi sinh cả rồi”.

Sau đó nàng khóc òa lên, nói không thành tiếng:

“Muội đã khuyên cha … ngày này thế nào cũng sẽ đến … nhưng người không chịu nghe …giờ nó đã …”.

Trang Hoài Phi muốn đưa tay ra ôm lấy nàng, nhưng lại rụt tay lại, khẽ liếm môi nói:

“Là đến sớm hơn một chút, nhanh hơn một chút …”.

“Li Li” đau xót nói:

“Binh bại như núi đổ, tất cả đã mất hết rồi”.

“Lão nhân gia người …”. Trang Hoài Phi cảm thấy câu hỏi này nặng tựa ngàn cân, nhưng y lại không thể chọn lựa, không thể không hỏi:

” … vẫn khỏe chứ?”.

“Vẫn khỏe”.

Li Li gượng cười.

Trên mặt vẫn còn dấu lệ.

Nụ cười trong nước mắt, có lẽ còn quyến rũ hơn nụ cười hoan hỉ bội phần.

“Chỉ là đã thọ thương …”.

“Người nói:

nếu như vừa gặp mặt, trong năm câu nói, Trang đại ca vẫn hỏi xem người có bình yên không”. Nàng nói, mắt ngân ngấn lệ:

“Thì huynh không thay đổi”.

“Ta không thay đổi”.

Trang Hoài Phi cười.

Gần đây rất hiếm khi thấy y cười.

Từ khi nghe được tin “Ngô Thiết Dực có chuyện”, y rất ít cười.

Sau khi biết tin có “hành động bộ lão thử”, hầu như y chưa từng cười.

Mặc kệ.

Chuyện đã xảy ra rồi, hơn nữa đã đến, thì cứ để nó đến đi.

“Xưa nay ta không hề thay đổi”.

“Cha cũng nói rồi”. Li Li không hân hoan như người lạc đường trong đêm tối nhìn thấy ánh đèn, người đang lênh đênh trên biển gặp được thuyền đi qua:

“Dù là lúc có trăm ngàn bộ hạ hay lúc ngộ nạn gặp nguy, người cũng chỉ có thể tin được Vương, Phi hai người”.

Trang Hoài Phi không hề động dung, có điều khi nghe đến hai ch

chữ “Vương, Phi”.

không hiểu sao trong lòng y lại nói đau.

“Ta cũng từng mấy lần ngộ nạn …”. Y nói:

“Cha muội đã giúp ta …”.

“Những người được cha muội giúp có đến cả trăm cả ngàn”. Li Li thở dài nói:

“Nhưng bọn họ đều không phải là người có thể nhờ vả lúc khó khăn”.

“Cha muội cũng đâu chỉ giết vài người”. Trang Hoài Phi không hề khách khí:

“Nhưng bọn họ đều không có cơ hội báo cừu”.

“Cha muội khó thoát khỏi kiếp nạn này”. Li Li đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Trang Hoài Phi, nhãn thần đẹp nhưng lạnh lùng dứt khoát:

“Nhưng muội không thể để người chết. Người chỉ là một kẻ trèo lên cây được, nhưng không xuống được mà thôi”.

“Bất luận thế nào, người cũng là cha muội”.

Khi nói câu này, ánh mắt kiên quyết của nàng trở nên càng quyết liệt hơn.

“Cha muội đáng chết”. Trang Hoài Phi đồng ý:

“Nhưng ta cũng không muốn lão nhân gia phải chết, càng không muốn nhìn thấy người từ trên cao ngã xuống mà chết như vậy”.

“Người là ân sư của ta, đã dạy cho ta không ít điều hay”. Môi Trang Hoài Phi bặm lại. Giờ đây, biểu tình của hai người, một kiên quyết, một quật cường, đều có vẻ như coi cái chết như không. “Người cũng là ân công của ta, cứu mạng của ta và gia mẫu”.

“Vậy thì muội tìm huynh là không sai”.

Li Li hân hoan tựa như đóa hoa sau cơn mưa.

“Nhưng muội đã mặc nhầm y phục”. Trang Hoài Phi nhìn nàng nở một nụ cười giễu cợt. “Cho dù để che tai mắt người khác, cũng không cần phải ăn mặc xấu như vậy.

Nam không ra nam, nữ chẳng ra nữ”.

Li Li bật cười khúc khích.

Tuy gương mặt đã dị dung, nhưng vẫn có thể thấy sắc ửng hồng.

“Muội sợ huynh trở mặt không nhận người”.

“Không phải ta không nhận người, mà thực sự ta không nhận ra là muội”. Trang Hoài Phi cố gắng làm không khí bớt căng thẳng, xem ra Li Li đến đây đã vất vả lắm rồi.

“Trên đường có người tiếp ứng không?”.

“Không, ai cũng trở mặt không nhận người hết cả!” Ngữ điệu của Li Li cực kỳ bình tĩnh:

“Mà giờ đây, bọn muội đã là lũ chuột qua đường, người người đều muốn đuổi giết, nếu không, muội đâu cần cải trang xấu xí như vậy cho huynh trêu chọc chứ?”.

Trang Hoài Phi lui lại một bước nhỏ, mỉm cười nói:

“Giật thật đấy à?”.

Li Li cười cười:

“Làm gì có”.

Trang Hoài Phi khẽ le le lưỡi:

“Cũng may là hồi đó ta không theo đuổi muội”.

Li Li tròn mắt lên nhìn:

“Tại sao?”.

“Thì ra muội đóng giả nam nhân lại khó coi như vậy!”.

“Phì!” Li Li không hề chịu thiệt:

“Đến lúc làm vợ huynh cả ngày muội sẽ đóng giả làm nam nhân!”.

Hai người đều có ý phá vỡ bầu không khí ngột ngạt, cố ý tìm những lời nói đùa làm cho đối phương bật cười.

Không ngờ, bên ngoài lại có một bóng người. Nghe tới đây, người đó lặng lẽ nuốt lệ, quay người bỏ đi.

Luyến Luyến.

Hữu Tác Vi Phường có mật đạo, có thể thông thẳng đến Hoàng Kim Ốc.

Ngoại trừ Trang Hoài Phi ra, chỉ còn có Hồng Miêu, Hà Nhĩ Mông biết sự tồn tại của mật đạo này.

Tạ Luyến Luyến đương nhiên là một ngoại lệ.

Trước khi được Tạ Mộng Sơn tán thành, nàng thường dùng mật đạo này để đến gặp Trang Hoài Phi.

Có một người phát hiện ngoài cửa có người, cũng phát hiện đó là Luyến Luyến, phát hiện ra nàng bỏ đi.

Tiểu Khứ.

Tiểu Khứ không lên tiếng.

Ả chỉ nhìn tiểu thư của mình và Tra...

« Trước1...2122232425...27Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bộ Lão Thử
» Đông Phương Nhất Chiến
» Hoàn Kiếm Kỳ Tình Lục
» Hồi Tâm Chưởng
» Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm
» Nữ Thần Bộ - Tiêu Hồn
» Phi Ưng Chưởng
» Vũ Điểm Cô Thiên
Tags:
bạn đang xem

Bộ Lão Thử

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Bộ Lão Thử v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk