Cô đang định cố lết đi tìm Dương Tôn Bảo thì gã đã trở về người ướt sũng nước, đầu tóc bù rối. Lan Nhi kêu lên:
- Tiểu tử, tiểu tử … ngươi đừng bỏ đi nữa nhé! Không có ngươi, ta … ta … lo sợ muốn chết đi được. Ngươi … ngươi có bình thường không đấy … Hãy lại đây ngồi xuống cạnh ta … ta nhất định không cho người đi đâu cả.
Dương Tôn Bảo cảm động vô cùng. Gã thấy mỗi lời nói của vị tiểu cô nương này đầy vẻ quan hoài đến gã. Gã kiếm lời giải thích nhưng thấy không biết nói thế nào cả. Gã ấp úng:
- Cô nương, cô nương đừng lo cho tiểu đệ, tiểu đệ nhất định sẽ ở bên …
Gã định nói ở bên cô nương suốt đời, song bỗng thấy người bỗng nóng rực lên nên buột miệng nói tiếp … “sẽ ở bên dòng suối …” gã vừa dứt câu, Lan Nhi đã thấy gã phóng mình mất dạng.
- Trời ơi! Gã … gã điên thật rồi.
Hai hàng nước mắt bắt đầu lăn trên gò má Lan Nhi, không có một người bình thường nào lại ăn nói lung tung như thế. Gã đâu có để ý gì đến ta, gã chỉ ở bên dòng suối suốt đời thôi. Không biết ở đó có cái gì mà gã thích thú đến thế. Lan Nhi đang suy nghĩ lan man thì “Vù” một cái Dương Tôn Bảo đã đứng trước mặt Lan Nhi sợ hãi. Cô nhìn gã từ đầu đến chân như nhìn một quái vật rồi run giọng hỏi:
- Ngươi … ngươi làm cái trò gì thế! Ta sợ quá đi mất, ngươi có lại bỏ đi nữa không?
- Không! Tiểu đệ sẽ không bỏ đi nữa đâu. Cô nương biết không? Vừa rồi chẳng hiểu sao, tiểu đệ thấy trong người nóng ran như lửa đốt vậy nên phải chạy đến dòng suối ngâm mình dưới nước mới cảm thấy dễ chịu. Bây giờ thì khá hơn rồi nhưng vẫn còn nhộn nhạo trong người lắm.
“À ra vậy!? Lan Nhi thở dài. “Ta cứ tưởng là ngươi mất trí rồi nên lo ngại quá.” – Tiểu đệ không còn nóng như trước nhưng người vẫn còn khó chịu lắm, đầu lại nhức buốt không thể chịu được.
- Đó là tại chân khí không lưu thông được nên mới sinh ra thế. Ngươi hãy theo phép vận công của sư phụ làm thử xem.
Dương Tôn Bảo ngồi xuống bắt đầu cho luồng kính khí chạy khắp cơ thể. Từ đốc mạch chạy theo xương sống lên huyệt Bách Hội xuống phía trước bụng rồi tụ lại ở huyệt Quan Nguyên. Rồi lại chạy vòng ra phía sau qua Hội Âm đến huyệt Trường Cường ở chót cụt. Cứ thế luân chuyển rồi lại theo một chu trình khác. Gã nghe bên tai Lan Nhi đang khe khẽ đọc khẩu quyết luyện công của bản phái cho gã. Giọng cô đều đều nghe êm ái lạ thường:
- Hãy tự nhiên, không gò ép, tâm phải sáng suốt. Vận truyền khí lực từ vai và tay phải.
“Hành công hoàn kình, khẩu cận cấp thiết.” Dương Tôn Bảo nhất nhất tuân theo. Chẳng mấy chốc gã thấy trong người thanh thoát nhẹ nhàng. Nội công tâm pháp của Mỹ Hoa Nương thật là tuyệt diệu. Gã vui sướng reo lên.
- Đa tạ cô nương, tại hạ … hiểu rồi.
Lan Nhi bảo gã:
- Ngươi đã vận khí xong, bây giờ hãy đi bài quyền đi.
Dương Tôn Bảo nghe lời. Gã bước chân trái ra trước thành thế Tán Bộ rồi lắng nghe giọng nhè nhẹ của Lan Nhi.
Tấn nhất trung bình dã tả biên, Tề thiên giáng hạ thích đơn tiên.
Tạ tả, tạ hữu Dư trung nhị, Phụng vĩ tề mi, phục võ Truyền.
Xà hành đích thủy song song dã, Lập bộ lôi công tấn bộ Truyền.
Giang khê tẩu mã qui lữ vọng, Tấn thích biên giang lập bộ Tiền.
Dương Tôn Bảo đi bài quyền nội lực gã sung mãn lạ thường nên kình phong rít lên veo véo. Chợt có tiếng khen:
- Khá lắm, trẻ tuổi như vậy mà công phu đã tiến chừng ấy thật thiên hạ không ai sánh bằng.
Dương Tôn Bảo giật mình. Nội lực gã gần đây rất thâm hậu nên thính lực không phải tầm thường thế mà kẻ nào đứng quan sát rất gần mà gã không biết. Gã ngước mắt nhìn lên:
Một lão già, tóc bạc trắng người khô đét như cây củi từ một tàng cây cao đáp mình nhẹ nhàng trước mặt gã. Dương Tôn Bảo vội vòng tay cung kính nói.
- Tiểu nhân là …
Gã chợt nghĩ không được nói tên thật của mình nên vội chữa:
- Tiểu nhân xin kính chào lão tiền bối, xin hỏi quý tính đại danh lão tiền bối là chi?
- Hà … Hà … ta không có tên. Ngươi cứ gọi ta là Vô Danh lão nhân cũng được.
Dương Tôn Bảo và Lan Nhi là hạng tiểu bối làm sao mà biết được lai lịch của lão.
Vô Danh lão nhân nói tiếp:
- Ta biết ngươi đã trúng độc rất nặng mà vẫn còn sống thì quả là lạ lùng.
- Vãn bối bị trúng độc ư! Sao vãn bối không biết gì cả?
- Ta sống đã cả trăm năm nay rồi, về mặt lịch duyệt giang hồ thì hơn ngươi nhiều lắm.
Có phải ngươi đã ăn hai con ếch ở đây phải không?
- Dạ đúng rồi, sao tiền bối lại biết?
- Bởi vì hai con ếch ấy là của ta. Mi hiểu chưa! Nó đã sống được mấy chục năm rồi đó.
Ta nuôi định để chế một loại độc dược thì mi lại ăn mất. Giống này, ta mang về đây từ Tây Vực nhân một lần ta sang đó. Hôm nay đúng là ngày ta đến bắt nó về thì …
Lão nói đến đây bỗng ngửa mặt lên trời có vẻ đau khổ lắm.
- Xin tiền bối lượng thứ cho. Vãn bối đâu có biết là của tiền bối, lại đói quá nên mới ăn liều.
- Ta biết ngươi nên đâu có phiền trách gì, song … ngươi vẫn khỏe thì thật là lạ …
- Thưa tiền bối, giống ếch ấy nó độc lắm sao?
- Tại ngươi chưa rõ nên mới ăn thịt nó. Nó nguyên là một giống ếch rất quý hiếm và hung dữ. Bản thân nó đã chứa đựng nhiều chất độc, rồi lại còn chuyên săn bắt các loài rắn độc khác để ăn thịt. Lâu dần các chất độc của rắn tích tụ lại, nên bất cứ một con vật nào thấy nó đi ngang đều phải bỏ chạy. Ngươi có thấy trên da của nó, c...

