watch sexy videos at nza-vids!

Hồi Tâm Chưởng

score
Đánh giá: 4.5/5, 3169 bình chọn
hàng ngàn chấm màu đen không?

- Vãn bối có thấy!

- Những chấm đó không phải là để cho đẹp mắt đâu, mà toàn là chất độc cả đấy.

“Úi chao!” Dương Tôn Bảo kêu lên:

“Thảo nào vãn bối thấy người nóng như lửa đốt, có lúc lại lạnh đến run người hình như trong người có một lò lửa đang cháy vậy.” – Đấy là còn may cho ngươi ăn được cả hai con. Con đực màu vàng thuộc dương khí, con cái màu xanh thuộc âm hàn. Chính vì có âm dương hỗn hợp nên ngươi mới nhẹ đi được đôi phần. Nhưng ta rất lấy làm kỳ bất cứ ai chỉ cần đụng vào da thịt của nó là cũng đủ mất mạng rồi. Sao ngươi ăn đến hai con mà vẫn còn sống nhăn thì … ta không sao hiểu được.

- Vãn bối cũng chẳng hiểu tại làm sao nữa.

- Nhưng ngươi chớ vội vui mừng. Ta xem sắc diện ngươi biết rằng độc chất vẫn còn tụ lại rất nhiều ở chân tay. Nếu ngươi có cách nào không cho chúng phát tác thì mới có thể kéo dài mạng sống được.

- Thưa lão tiền bối, có cách gì không? Xin tiền bối vui lòng chỉ điểm cho. Lan Nhi bỗng bật lên hỏi.

- Ta có nói cũng chưa chắc ngươi đã thực hiện nổi. Theo ta biết thì trên đời này, chỉ có cậy công phu tuyệt đỉnh là có thể giải trừ được tai họa này. Đó là pho Dịch Cân Kinh của phái Thiếu Lâm.

“Dịch Cân Kinh.” Lan Nhi hoảng hốt la lên:

“Làm sao mà vãn bối có thể lấy được kinh ấy. Ngay đến đọc cũng còn không thể còn … còn cách thứ hai?” – Cách thứ hai còn khó khăn hơn nhiều! Đó là …Liên Hoa bí lục của nhà họ Dương.

Dương Tôn Bảo mặt biến sắc. Thì ra pho võ công ấy của gia đình gã lại cao siêu đến thế thảo nào, đã xảy ra biết bao đổ máu …

- Thưa tiền bối, vãn bối có nghe hình như pho bí lục ấy tàn độc, người nào luyện nó đều gánh chịu một hậu quả thảm khốc.

- Tại vì thiên hạ chưa biết cách đọc nó mà thôi. Trước đây, biết bao cao thủ võ lâm đã tranh giành cuốn sách ấy, nhưng hễ người nào giữ nó là đều bị tai họa. Phần bị giết, phần thì có luyện được nhưng rồi đều bị tẩu hỏa nhập ma rồi thành điên khùng. Trước đây, nhà họ Dương cũng thế … Cụ tổ nhà hắn cũng bị điên loạn mà chết, đến bây giờ, Dương Tôn Bảo cũng bị hạ sát …

- Thế ra tiền bối đã biết hết cả …

- Ta tuy không ra giang hồ song mọi việc ta đều hiểu hết … Chỉ có ai có cơ duyên mới hiểu được những câu chữ sâu xa trong đó.

“Vậy thì … tiểu tử ngươi … ngươi …” Lan Nhi ấp úng nói mắt đã đỏ hoe.

“Vị tiểu cô nương này xem ra có vẻ quan tâm đến ngươi đấy nhỉ?” Vô Danh lão nhân mỉm cười. “Nhưng … chẳng còn cách nào nữa đâu. Nếu ngươi không có cơ may thì chết là điều không thể nào tránh khỏi đâu?” Dương Tôn Bảo cảm khái nói:

- Vãn bối không sợ chết, nhưng nếu như phải chết mà chưa … làm được công việc này thì thật là đáng tiếc.

- Việc gì thế? Ngươi có thể cho ta biết được chăng?

- Thưa tiền bối, vãn bối không … không thể nói ra được … chuyện đó rất quan trọng.

- Ta hiểu rồi, nhưng với Vô Danh lão nhân thì ngươi đừng có e ngại gì. Nếu ta định hại ngươi thì giờ này ngươi đâu có còn sống mà chuyện trò được nữa. Ta chỉ muốn giúp ngươi thôi.

Dương Tôn Bảo thấy lão nói có lý, gã thật thà nói:

- Vãn bối có một mối thù lớn, song thân vãn bối đã bị giết hại một cách thảm khốc …

- Ủa, thế ra ngươi là … Dương Tôn Bảo đó chăng?

Dương Tôn Bảo kinh ngạc vô cùng. Phải công nhận lão già này rất lịch duyệt giang hồ.

Gã nói.

- Tiền bối nói quả không sai. Vãn bối chính là Dương Tôn Bảo đây.

- Thế mà ta nghe nói quần hùng hai phe hắc, bạch đều đang truy tìm ngươi đấy. Nghe đâu khoảng một năm nay một số vụ thảm sát trên chốn giang hồ là do bàn tay của ngươi …

- Không đúng, điều đó là sai sự thật. Vãn bối chưa bao giờ bước chân ra khỏi chốn này.

- Ta hiểu rõ ngươi đã nói đúng. Song vụ này …

Lão trầm ngâm một lát rồi mới tiếp:

- Hiện giờ, lão phu chưa có thể giúp gì ngươi được. Nhưng ngươi hãy cầm tạm cái này …

Lão móc trong bọc ra một cái lọ nhỏ, bên trong có một viên thuốc màu vàng. Lão nói:

- Đây là viên thuốc chế từ nước dãi của loài ếch ngươi vừa mới ăn thịt ấy. Ta đã tốn hàng năm mới lấy được. Tuy nó không chữa được độc chất trong người của ngươi nhưng ít ra ngươi cũng còn có thể sống được vài năm nữa cho đến khi ngươi được cách giải. Ngươi hãy uống ngay đi.

Lão cầm viên thuốc bằng hai ngón tay rồi búng mạnh về phía Dương Tôn Bảo. Dương Tôn Bảo đã biết thủ pháp Phi Hoa Trích Diệp, chỉ cần một cái lá cũng đủ đả thương địch thủ nên hơi giật mình khi thấy viên thuốc bay thẳng vào mặt gã với một tốc độ ghê người. Gã định vận chưởng để chống đỡ, không ngờ thủ pháp của Vô Danh lão nhân có chỗ khác người … thuốc bay rất nhanh, nhưng khi đến trước mặt Dương Tôn Bảo bỗng nhiên dừng lại rồi từ từ rớt xuống. Dương Tôn Bảo vỗ tay reo to:

- Thủ pháp của tiền bối thật tuyệt diệu, thật không ai sánh bằng.

Gã đón tay viên thuốc một cách dễ dàng, rồi chẳng nghĩ ngợi gì đút ngay vô miệng nuốt.

Lan Nhi thấy vậy định ngăn lại nhưng không kịp. Vô Danh lão nhân mỉm cười nói:

- Cô bé này sợ ta đầu độc gã tiểu tử của cô chăng? Vô Danh lão nhân không bao giờ thèm làm những việc tiểu nhân như thế. Ta rất quý mến gã nên hết lòng hỗ trợ, nếu không thì …

“Đa tạ lão tiền bối!” Dương Tôn Bảo vui vẻ nói:

“Không bao giờ vãn bối dám nghi ngờ lòng tốt của lão tiền bối cả.” – Thôi, nhà ngươi hãy giữ mình cẩn thận, và nên nhớ rằng chớ có xuất đầu lộ diện với hình dáng thật của mình trong khi ngươi đang điều tra thủ phạm. Vị cô nương này tuy nghi ngờ nhưng có lý đấy. Ra ngoài, ngươi phải đề phòng hết sức mới được.

Lão nói xong,...

« Trước1...2223242526...69Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Vũ Điểm Cô Thiên
» Phi Ưng Chưởng
» Nữ Thần Bộ - Tiêu Hồn
» Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm
» Hồi Tâm Chưởng
» Hoàn Kiếm Kỳ Tình Lục
» Đông Phương Nhất Chiến
Tags:
bạn đang xem

Hồi Tâm Chưởng

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Hồi Tâm Chưởng v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk