Chương 4: Núi Ly Sơn, Dương Tôn Bảo Sa Cơ
Lại nói, Dương Tôn Bảo hoảng sợ vô cùng. Trong lúc nhất thời Dương Tôn Bảo không biết xử trí ra sao cả. Gã định chạy về Đào Hoa Sơn thông báo cho sư phụ hay mối hiểm nguy đang đe dọa, nhưng lại nghĩ:
“Sư phụ mình võ công thâm hậu đến như vậy thì có kẻ nào ám hại nổi. Chi bằng việc cần kíp nhất giờ là phải tìm gần đó, quan sát địa thế xung quanh.” Đây là một vùng cây cối rậm rạp không có người thường xuyên lui tới. Duy nhất chỉ có một con đường mòn chạy ngoằn ngoèo về phía tây hai bên cỏ mọc rập rạp.
Gã tính đi theo con đường ấy song lại nghĩ:
“Chắc Lan cô nương đã bị gã bạch diện thư sinh bắt cóc và nếu gã có đi đâu thì cũng phải trở về đường cũ.” Nghĩ như vậy gã gia tăng cước lực chạy về hướng ngược lại. Chạy mãi, tới xế chiều người đã mỏi mệt, gã trông thấy ven đường có một xóm nhỏ nghèo nàn. Cả khu vực này chỉ có một quán rượu duy nhất. Dương Tôn Bảo vào gọi mấy món đồ ăn rồi kiếm một cái bàn trong góc ngồi xuống. Lão chủ quán mang ra một đĩa thịt bò và tô cơm hãy còn nóng hổi khiến Dương Tôn Bảo sinh nghi. Ở đây vắng ngắt thế này mà đồ ăn như vừa mới làm vậy.
Hẳn là có người vừa ăn ở đây xong. Suy luận như thế, Dương Tôn Bảo hỏi gã chủ quán:
- Lão cho ta hay vừa rồi có ai ăn ở đây không?
“Có đấy.” Lão chủ quán mắt láo liêng trả lời.
“Ai vậy?” Dương Tôn Bảo gặng hỏi.
- Làm sao ta biết được. Khách thập phương đến đây chỉ là lỡ độ đường. Có bao giờ tôi hỏi danh tánh của họ làm chi. Cũng như thí chủ vậy thôi.
- Có phải đó là một gã trông giống như thư sinh mặt trắng bệch phải không? À mà còn có một vị tiểu cô nương hình như đang bị bệnh thì phải.
- Đúng rồi nhưng họ đến và đi đã lâu trước khi thí chủ tới. Vị tiểu cô nương đó gã bọc trong một miếng vải. Lúc mở ra lão thấy hình như bị thương ở tay …
Dương Tôn Bảo nghe thấy thế người như điện giật. Gã đứng dậy nắm tay lão chủ quán:
- Ông chỉ giùm cho tại hạ, họ đi hướng nào? Tại hạ xin thưởng ông lạng bạc.
Gã móc túi lấy ra một đĩnh bạc đặt lên bàn. Mắt lão chủ quán sáng rực lên. Lão cầm nén bạc bỏ ngay vào túi rồi nói:
- Đây này, họ đi theo lối này. Công tử đừng có theo con đường mòn mà sai bét đấy.
Bên tay phải có một lối đi tuy cỏ dại lấp đầy song dễ đi lắm. Thiếu hiệp phải đi thật nhanh mới kịp.
Dương Tôn Bảo cám ơn lão, ăn vội vài miếng rồi cứ theo tay lão chỉ chạy miết đúng như lời lão nói, đường mỗi lúc một rộng ra rất dễ đi nhưng có điều lạ lùng là không hề có một bóng một ngôi nhà hay người qua lại. Dương Tôn Bảo trong lòng nghi hoặc. Gã đi suốt đêm đến sáng hôm sau thì thấy trước mặt có một quả núi chắn ngang, không còn đường nào để đi nữa. Gã sực nhớ ra có lẽ mình bị gã chủ quán lừa cũng nên. Làm sao mà một gã dù có võ công cao đi chăng nữa có thể vượt qua được ngọn núi này khi trên vai còn phải cõng một một người. Tuy võ công Dương Tôn Bảo chưa luyện tới mức tinh thông của bản phái, nhưng kể về khinh công thì gã đã thuộc hàng cao thủ ít ai sánh kịp vì nội lực của gã giờ đây hùng hậu vô cùng. Dương Tôn Bảo vô cùng tức giận, gã đành phải quay trở lại. Đến tối gã mới trở về được quán cơm ngày hôm qua. Lão chủ quán đã đóng cửa đi ngủ. Dương Tôn Bảo thấy bên trong vẫn còn ánh sáng đèn, hiển nhiên là vợ chồng lão vẫn còn thức. Gã giở khinh công nhảy vút lên mái nhà nhẹ nhàng nhìn xuống căn phòng ở phía tây vẫn còn le lói ánh sáng.
Đúng như Dương Tôn Bảo đã dự đoán, gã thấy vợ chồng lão chủ quán đang ngồi trên giường, trước mặt là một đống bạc trắng xóa. Gã nghe lão chủ quán nói với vợ.
- Hôm qua mình trúng mối to. Nàng có thấy ta khôn ngoan không?
Mụ vợ cười híp mắt lại:
- Giỏi, giỏi nhìn là tôi biết liền. Tôi cứ nghĩ ông thật thà quá thì hỏng.
- Thoạt đầu tôi cũng không nghi ngờ gì đâu? Nhưng lúc gã mang vị tiểu cô nương lên phòng thấy sắc mặt gã rất là trầm trọng. Lại thấy vị tiểu cô nương này hình như bị điểm huyệt nên ta nghĩ ngay:
...

