watch sexy videos at nza-vids!

Hồi Tâm Chưởng

score
Đánh giá: 4.5/5, 3199 bình chọn
i bốc lên và hình như có tiếng người cười nói. Dương Tôn Bảo nhảy xuống tháo cương ngựa rồi vỗ về nó.

- Thôi ngươi đã hết lòng giúp ta, bây giờ ta cho ngươi được tự do, muốn đi đâu thì đi.

Con ngựa dương như có vẻ quyến luyến Dương Tôn Bảo, nó thở phì phì qua lỗ mũi rồi cứ dậm chân tại chỗ không chịu rời. Dương Tôn Bảo vỗ vỗ vào đầu nó rồi nói tiếp:

- Mi hãy đi đi, ta không thể cưỡi mi được nữa. Phía trước có người rồi, chúng ta có thể bị lộ tông tích mất.

Con ngựa dường như hiểu ý Dương Tôn Bảo. Nó hý lên một tiếng như chào từ biệt rồi cất mình phóng nhanh mất dạng.

Dương Tôn Bảo trổ thuật phi hành, chàng chạy được một lúc lâu thì đuổi kịp toán người phía trước. Đó là một đám người đông khoảng mười tên hán tử. Tên nào cũng mặt đồ chẽn màu xanh đầu đội mũ như kiểu quân lính triều đình trong thật kỳ dị. Nhưng nhìn cước bộ của chúng, Dương Tôn Bảo biết võ

công của bọn chúng vào hạng trung bình. Dương Tôn Bảo bám theo. Một lát, gã nghe thấy một tên nói:

- Chuyến này đi không thành công, thế nào cũng bị cũng quở trách.

“Biết làm sao được…” Một gã nói:

“Bọn mình đã gắng hết sức rồi còn gì. Hơn nữa, có thể có kẻ nào đã bắt mất rồi thì sao.” – Mi chẳng biết cái gì cả. Tính tình của Giáo chủ thì mi còn lạ gì nữa, không khéo tất cả chúng ta bị uống …

Gã bỗng ngừng bặt sợ hãi nhìn xung quanh như có ai nghe thấy. Một lúc sau, một gã mặt đen, trông láu lĩnh nói.

- Ta nghĩ ra một kế này, bọn bây thấy thế nào. Bây giờ tất cả chúng ta đều đồng thanh khai với Giáo chủ rằng chúng ta bắt gặp một gã lạ mặt chặn đường tấn công. Bọn ta chống cự không nổi nên phải bỏ chạy về.

- Thế nếu lần sau Giáo chủ lại sai đi mà vẫn không tìm được hai con ếch chết tiệt đó thì sao?

Dương Tôn Bảo nghe nói đến ếch thấy động lòng. Không hiểu Giáo chủ của bọn này sai bọn chúng đi bắt ếch để làm gì kia chứ? Gã có nói:

“bắt hai con”, hẳn là hai con ếch mình đã ăn mấy bữa trước rồi. Chắc phải có việc gì quan trọng đây?

Nghĩ đến đây, Dương Tôn Bảo lại nghe thấy một tên nói.

- Dễ quá mà, thì chúng ta cứ đổ cho gã thiếu niên ấy đã bắt rồi. Thế là lần sau khỏi phải đi …

Bọn chúng lại im bặt. Tên vừa nói nét mặt sợ hãi nhìn trước ngó sau. Gã biết đã lỡ lời.

Nếu kẻ nào nghe được thì chỉ có nước toi mạng.

Bọn chúng đi một quãng nữa, rồi một tên nói:

- Sắp tới nhà rồi, nghỉ một lát đi bọn bây ơi!

Bọn chúng dừng lại nằm ngổn ngang bên vệ đường. Dương Tôn Bảo trong lòng thắc mắc vô cùng. Không hiểu bọn này thuộc bang hội nào, Giáo chủ là ai mà coi bộ bọn chúng khiếp hãi đến thế? Mà lại còn con ếch nữa, chúng đi bắt về để làm gì? Không hiểu gã bạch diện thư sinh có cùng một bọn với lũ này không?

Nghĩ như vậy, Dương Tôn Bảo quyết định sẽ bắt một tên để khai thác. Dịp may đã đến.

Một tên trong bọn bỗng đứng dậy nói với đồng bọn.

- Tui bây ở đây chờ tao một lát nhé, đừng có đi trước đấy.

Gã nói xong đi về phía sau vào trong rừng. Dương Tôn Bảo trong lòng hồi hộp. Gã len lén đi theo tên đó. Không hiểu tên này vào rừng làm gì thế nhỉ? Dương Tôn Bảo nghĩ bụng …

Gã thấy tên đại hán đi rất sâu vào rừng, rồi gã tìm một tảng đá lớn ngồi lên rồi tụt quần ra.

Dương Tôn Bảo bật cười trong bụng. Thì ra gã đi vệ sinh. Tên đại hán thở ì ạch có vẻ khó nhọc lắm.

Một lát sau, gã đứng dây kéo quần lên lúi húi buộc lại dây lưng. Gã vừa ngẩng đầu lên thì đã thấy một thiếu niên xuất hiện ngay trước mặt và ngay lập tức cổ họng gã đã bị hai ngón tay cứng như kìm sắt kềm chế. Gã sợ hãi ú ớ định kêu lên thì đã thấy cổ họng đau buốt.

Dương Tôn Bảo gằn giọng nói khẽ:

- Ngươi hãy im ngay, không ta hạ thủ bây giờ.

Dương Tôn Bảo kéo gã đại hán đứng sau một gốc cây rồi trầm giọng hỏi:

- Ngươi thuộc môn phái nào?

- Tại hạ, tại hạ không ở môn phái nào cả.

- Thế ngươi thuộc bang hội nào, nói mau?

- Tại hạ … là môn đồ của Huyết Hồn Bang.

- Huyết Hồn Bang? Cái tên gì mà ghê vậy, lần đầu tiên ta mới nghe nói đấy. Giáo chủ của ngươi là ai?

“Là là …” Gã hoảng sợ đến chết khiếp khi phải nhắc đến tên của Giáo chủ.

“Nói mau lên.” Ngón tay của Dương Tôn Bảo lại xiết chặt thêm một chút.

“Là … là …” Gã đau đớn lắp bắp:

“Lý Quế Anh.” – Lý Quế Anh à?

Dương Tôn Bảo hãy còn tí tuổi, lại chưa từng trãi giang hồ nên đâu có biết. Lý Quế Anh là một nữ ác nhân chuyên dùng chất độc, võ công vào loại cao siêu mà thủ đoạn lại vô cùng tàn ác. Chính vì thế, lũ thuộc hạ mới khiếp sợ đến như vậy.

- Thế tên mặt trắng bệch có phải cùng bang hội với ngươi không?

Tên đại hán vô cùng kinh ngạt không hiểu sao Dương Tôn Bảo lại biết đến gã.

“Phải, phải!” Gã nói:

“Y tên Mã Đạt Sinh, Phân đà trưởng.” Dương Tôn Bảo mừng quýnh lên. Gã chẳng hiểu Phân đà trưởng là cái chức vụ gì, nhưng như vậy là đã đúng hướng. Vậy là Lan cô nương đã bị bắt về đây.

Đúng lúc ấy bỗng có tiếng gọi:

- Cái thằng Trương Tam làm cái quái gì trong đấy không biết? Có ra mau, không bọn ta đi ngay bây giờ.

Không có tiếng trả lời, một gã lớn tiếng nói:

- Này Vương ca, ngươi vào xem cái thằng chết tiệt ấy nó làm cái gì mà lâu thế.

Gã tên Vương đứng dậy đi vào phía trong. Trời tối nên vừa đi gã vừa gọi “Trương Tam, Trương Tam, mi đâu rồi ra đây mau lên, đừng giở trò nữa.” Không thấy Trương Tam trả lời, gã vừa lầu bầu trong miệng vừa dò dẫm dáo dác nhìn quanh. Tới chỗ hòn đá ban nãy, gã cúi xuống nhìn rồi lấy tay bịt mũi miệng lẩm bẩm:

- Khiếp, cái thằng quỷ này ăn cái gì không biết nữa, mà gã đi đâu mất rồi?

Dương Tôn...

« Trước1...2627282930...69Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Phi Ưng Chưởng
» Hồi Tâm Chưởng
Tags:
bạn đang xem

Hồi Tâm Chưởng

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Hồi Tâm Chưởng v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk