watch sexy videos at nza-vids!

Hồi Tâm Chưởng

score
Đánh giá: 4.5/5, 3203 bình chọn
“Có thể gã này bắt cóc vị tiểu cô nương này để giở trò nài hoa ép nguyệt chỉ đây vì cô ta … cô ta đẹp quá mà.” “Ngươi … ngươi …” Mụ vợ lấy ngón tay dí vào trán lão chủ quán:

“Ngươi cũng híp mắt lại phải không?” “Hì hì…” Lão chủ quán nhe răng cười.

- Đẹp như thế thì ai chả mê. Nhưng ta … đã nghĩ đến một thứ còn thú

vị hơn nhiều. Ta nghĩ làm sao thử lòng gã một chút. Nếu đúng thì cái túi bạc gã đeo kè kè bên hông kia sẽ là của vợ chồng mình. Nghĩ thế ta làm như không hay biết gì cả. Đợi gã đặt vị tiểu cô nương kia xuống gường xong, gã bước xuống ta mới hỏi:

- Thưa công tử, hình như vị tiểu cô nương kia bị bịnh thì phải?

“Không việc gì đến ngươi. Tò mò là mất mạng đấy.” Gã thư sinh quắt mắt nói.

“Tiểu nhân đâu có dám tò mò…” Ta làm bộ sợ hãi nói:

“Tiểu nhân chỉ định hỏi để xem công tử có cần món ăn gì đặc biệt cho cô nương không?” “Không cần!” Gã thư sinh sẵng giọng:

“Ngươi cứ làm việc của ngươi. Cần gì ta sẽ gọi.” Gã có vẻ rất mỏi mệt và đói nên bao nhiêu đồ ăn ta mang ra hắn ngốn hết sạch. Gã mở bọc ra, nàng có biết không, toàn là bạc nén. Gã quẳng lên bàn rồi bảo ta.

- Bây giờ, ta lên nằm nghỉ một lát. Có ai hỏi ngươi đừng nói gì nghe chưa?

“Dạ.” Ta làm bộ kính cẩn trả lời.

Một lúc sau, đợi cho gã ngũ say ta gõ cửa phòng của hắn. Gã bật ngay dậy, tay lăm lăm trường kiếm trông thật dữ tợn. Thấy ta, gã khẽ hỏi:

- Nhà ngươi làm gì mà phải đánh thức ta vào giờ này?

- Tiểu nhân, tiểu nhân xin công từ thứ lỗi. Bởi vì có người hỏi ở bên ngoài.

- Ta đã bảo ngươi rồi, sao ngươi không nói như vậy chứ?

- Dạ tiểu nhân có nói như lời công tử dạy, nhưng họ … họ không tin.

- Ai, có phải một gã tiểu tử mặt mũi lem luốc áo quần bẩn thỉu không?

“Dạ đúng đấy…” Ta mừng rơn thấy gã đã mắc mẹo. “Cái thằng tiểu tử ấy trông vậy mà nhiều tiền gớm. Gã móc ra cả đống bạc rồi bảo tiểu nhân:

Ngươi hãy nói thật cho ta biết ngươi có thấy một gã thư sinh cùng với vị tiểu cô nương nào đi qua đây không? Ta sẽ thưởng cho ngươi số bạc này …” – Ngươi trả lời ra sao?

- Tiểu nhân trả lời rằng tiểu nhân không thấy ai cả, nhưng thiếu hiệp hãy đợi lát để tiểu nhân vào hỏi vợ tiểu nhân xem.

- Ngươi hãy bảo vợ ngươi ra trả lời ngay với gã đó rằng không có ai ở đây cả, hoặc chỉ cho gã một con đường nào đó. Ta sẽ cho ngươi tất cả số bạc này.

Ta mừng rỡ rồi xuống nhà vờ bảo nàng mấy câu. Sau đó một lúc ta lên bảo gã.

- Tên tiểu tử ấy đã đi rồi. Hắn bảo nếu không gặp thì sẽ quay lại …

Gã thư sinh sợ hãi, gã vội vàng bế thốc vị tiểu cô nương lên bảo ta.

- Bây giờ ta phải đi, nếu gã quay lại thì ngươi liệu lời mà nói đấy …

Kể đến đây, lão chủ quán bật lên tiếng cười khoái trá. Gã bảo mụ vợ:

- Quả nhiên, gã tiểu tử kia đến thật, đúng là gã thư sinh đã bắt cóc vợ tiểu tử ấy rồi.

Kể cũng thương hại cho gã ta, trông y có vẻ thật thà ngốc nghếch, nhưng có vẻ nghèo rớt mừng tơi. Nếu gã có nhiều tiền hơn, hẳn ta đã chỉ cho gã đi đúng đường rồi …

Dương Tôn Bảo buông mình nhảy xuống đất nhẹ nhàng như một chiếc lá. Gã tức giận quát lên:

- Bây giờ ta không có tiền thì ngươi có chỉ cho ta không?

Vợ chồng lão chủ quán sợ hãi cứng người lại. Lão lắp bắp:

- Xin thiếu hiệp… thứ lỗi … tiểu nhân …

- Lão đã lừa gạt ta, lần này, lão cố tình dối trá thì đừng có trách ta tàn ác đấy.

- Tiểu nhân không đời nào dám lừa gạt thiếu hiệp nữa đâu.

Lão chủ quán sốt sắng cầm tay Dương Tôn Bảo dắt tay ra ngoài cửa, lão nói:

- Trước mặt là hai con đường, nhưng thiếu hiệp đừng đi theo hai con đường ấy. Bên trái là một lối mòn tưởng không dẫn đến đâu cả, nhưng thực ra lại đi rất dễ dàng. Thiếu hiệp cứ thẳng con đường đó chừng ba bốn chục dặm sẽ lại thấy có ba ngã rẽ. Cứ theo con đường bên tay phải mà đi. Còn về sau như thế nào thì tiểu nhân không biết nữa …

Dương Tôn Bảo lộ vẻ nghi ngờ, gã hỏi:

- Lão có lừa ta lần nữa không đấy?

- Tiểu nhân biết là vì trước khi thiếu hiệp tới có một bọn người khá đông đã đến nghỉ chân ở đây. Tiểu nhân nghe chúng bàn tán với nhau nên biết vậy.

- Tại sao lão biết tên bạch diện thư sinh kia cũng là đồng bọn với chúng?

- Tiểu nhân cũng chỉ đoán vậy thôi, vì thấy gã kia cũng đi theo lối đó.

- Thôi được, bây giờ tại hạ mệt mỏi quá, lão đi kiếm giùm cho tại hạ con ngựa.

- Ngựa thì tiểu nhân không có, phải đi sâu vào trong xóm … hơn nữa, phải có tiền mới được.

- Tiền thì lão cứ lấy số bạc mà gã thư sinh đã cho mà mua. Khi nào có dịp tại hạ sẽ trả lại.

Gã chủ quán miễn cưỡng vâng lời. Lão vào nhà lấy tiền rồi đi vào con đường nhỏ phía sau. Một lát sau, lão dắt vào một con ngựa to lớn, thật đẹp. Lão bảo:

- Đây là giống ngựa quý gọi là giống ngựa Thần Phong vì nó chạy rất nhanh, giống ngựa này chỉ ở vùng này mới có. Lão mua tặng thiếu hiệp đấy.

Dương Tôn Bảo ngắm nghía con vật. Quả là giống ngựa quý:

bụng thon, chân dài, hai mắt sáng như sao. Gã mừng rỡ vô cùng nhảy phắt lên ngựa rồi nói:

- Cám ơn lão, sẽ có ngày tại hạ đền ơn.

Dương Tôn Bảo quất roi con ngựa phóng như bay. Quả đúng là giống ngựa quý, bên tai gió thổi vù vù chứng tỏ nó phi mà tốc độ nhanh khôn tả. Đường xa vời vợi, Dương Tôn Bảo chạy suốt đêm tới sáng hôm sau thì quả đúng như lời chủ quán nói, gã thấy một con đường nhỏ phía bên trái. Dương Tôn Bảo quan sát kỹ thì đúng là có vết chân người đã đi qua không lâu. Gã mừng thầm trong bụng cho ngựa đi theo lối ấy. Mãi đến xế chiều, gã định dừng lại nghỉ ngơi thì bỗng thấy xa xa có b...

« Trước1...2526272829...69Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Nữ Thần Bộ - Tiêu Hồn
» Vệ Tư Lý Hệ Liệt – Thần Tiên
» Tị Tuyết Truyền Kỳ
» Sát Nhân Đích Tâm Khiêu
» Hoàn Kiếm Kỳ Tình Lục
» Hồi Tâm Chưởng
» Bộ Lão Thử
» Hận Thù Quyết Tử
Tags:
bạn đang xem

Hồi Tâm Chưởng

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Hồi Tâm Chưởng v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk