tuy trúng độc nhưng vẫn còn tỉnh táo đều trố mắt nhìn khâm phục. Chỉ bằng một thế thông thường, Viên Giác đã hóa giải một cú đánh ác hiểm của địch.
Lão áo xanh phải bật lên tiếng khen. Lão quát to:
- Được lắm, hãy tiếp chưởng của lão phu đây.
Lão giơ bàn tay ra, lòng bàn tay bỗng biến thành màu đen. Mọi người xung quanh thấy thế hốt hoảng la lên:
- Trời, Hồi Tâm Chưởng. Đại sư cẩn thận.
Viên Giác cũng thấy tình thế rất nghiêm trọng. Đại sư hơi cúi người xuống, hai tay để trước ngực vận Kim Cương thần công hộ thân, rồi từ từ đẩy song chưởng ra. Bàn tay đại sư cũng đang từ màu trắng bỗng chuyển dần sang màu đỏ.
“Bùng” một tiếng nổ lớn. Hai chưởng đụng nhau. Viên Giác lùi về phía sau ba bước, một dòng máu đen rỉ qua miệng.
Lão già áo xanh cũng bị dội ngược trở lại, mặt lão tái xanh, cặp môi thì run run, lão gượng nói:
- Hà hà… Đại Lực thần công của phái Thiếu Lâm lợi hại thật. Coi chưởng nữa của ta đây!
Viên Giác đại sư kinh hãi vô cùng.
Hồi Tâm Chưởng thật là ghê gớm. Cũng may là lão áo xanh chỉ mới luyện được ba thành, nếu không đại sư đã phải bỏ mạng rồi. Viên Giác chưa kịp định thần thì đã thấy lão áo xanh nhằm vào người mình phóng nốt một chưởng nữa. Lần này lão già tăng thêm một phần sức mạnh nữa. Viên Giác cố hết sức dùng đến bảy thành công lực đẩy xéo ra một chưởng. Lần này hai chưởng đụng nhau thật là ghê hồn. Tảng đá trước mặt Lan Nhi và Dương Tôn Bảo bị chưởng lực dội lên đánh vỡ tạo một khoảng lớn khiến chút nữa thì hai người bị rớt xuống. Dương Tôn Bảo kéo Lan Nhi lùi lại sợ lão già trông thấy. Viên Giác lại thối lui mấy bước nữa. Máu từ miệng vẫn tiếp tục rỉ ra. Hiển nhiên dù có Kim Cương thần công hộ thân, lão vẫn bị nội thương rồi.
Lão áo xanh thấy hai chưởng vẫn chưa hạ được Viên Giác thì tức giận vô cùng. Lão nhìn Viên Giác đang cố vận công điều tức, rồi khẽ nhếch mép nói:
- Đại sư đỡ được một chưởng nữa của ta thì kể như câu chuyện hôm nay sẽ được xóa bỏ hết.
Lão dứt lời tiến lên một bước vận kình vào hai tay đẩy tiếp một chưởng nữa.
Lần này, từ trên đỉnh đầu và lòng bàn tay lão, một luồng khói đen mờ mờ tỏa ra, hiển nhiên lão đã vận dụng hết sức để đánh một đòn quyết định.
Quả thật, Viên Giác đại sư tự biết mình khó chống nổi chưởng này. Lão đã bị nội thương, tuy không nặng lắm song không đủ khả năng chống đỡ được nữa. Viên Giác đặt hai tay lên ngực chỉ chờ chết.
Lúc đó, trên cao, Dương Tôn Bảo thấy rõ ràng Viên Giác không sao chống cự nổi lão già áo xanh một chưởng nữa. Gã quay lại bảo Lan Nhi:
- Cô nương, chúng ta hợp sức lại cứu đại sư đi. Không thì đại sư nguy mất.
Lan Nhi khen phải. Cô nắm lấy bàn tay Dương Tôn Bảo, hai người nhìn chăm chú theo dõi từng cử động của lão già áo xanh. Vừa lúc đó, lão già nhằm Viên Giác đẩy ra một chưởng.
Dương Tôn Bảo vội vận hết kình lực, gã thấy một luồng nội lực ấm áp mạnh mẽ từ người Lan Nhi truyền sang nên mừng rỡ vô cùng. Nội lực của Dương Tôn Bảo lúc này không phải tầm thường, lại thêm sự góp sức của Lan Nhi nữa nên sức mạnh tăng lên đáng kể. Gã sử dụng Bạch Long Chưởng của Mỹ Hoa Nương truyền cho phóng xéo vào chưởng của lão già áo xanh.
Nguyên Bạch Long Chưởng là một tuyệt kỹ của Long Trì nữ hiệp xưa kia rất là lợi hại.
Chưởng phong thuộc loại âm nhu nên phóng ra không một tiếng động, đã đẩy chưởng lực của lão già áo xanh chệch sang một bên. Chưởng của lão già đá đánh trúng vào bức tường đá bên cạnh Viên Giác đại sư bể một miếng lớn để lại vết bàn tay đen sì vẫn còn bốc khói trên tường.
Viên Giác đại sư định tâm chờ chết, bỗng thấy áp lực phía trước giảm hẳn đi rồi nghe đánh “bùng” một tiếng. Lão kinh ngạc vô cùng, không hiểu tại sao lão áo xanh lại có thể đánh trượt.
Lão già áo xanh cũng ngạc nhiên không kém. Rõ ràng lão trọc này trúng chưởng đến nơi mà tại sao lão lại thoát được. Lão già áo xanh nghĩ bụng trong hang không ai có thể đủ sức đánh bạt chưởng của lão được, hay là Viên Giác đại sư còn có một tuyệt kỹ nào nữa chăng?
Lão nghĩ như thế rồi trầm giọng hỏi:
- Té ra lão phu bị mắc lừa đại sư từ nãy đến giờ. Không ngờ đại sư lại giỏi che giấu đến như thế! Không hiểu thủ pháp đó tên gọi là gì nhỉ?
Viên Giác đại sư vốn bụng dạ thật thà, lão nói:
- Võ công thí chủ thật cao cường, bần tăng thật không sao bì kịp. Bần tăng có nghe nói đến Hồi Tâm Chưởng từ lâu, hôm nay mới được biết nó lợi hại chừng nào.
“Đại sư đừng có khiêm nhường như thế!” Lão áo xanh nói giọng chua chát:
“Ta những tưởng rằng mình là vô địch thiên hạ, không ngờ…” Thấy lão hiểu lầm, Viên Giác đại sư vội nói:
- Bần tăng đâu có muốn hơn thua làm chi, chỉ mong rằng thí chủ võ công cao cường tới mức ấy thì chớ nên làm việc ác mà mang tội…
- Thôi được, lão phu vốn không quen nghe người khác dạy bảo, song chuyện hôm nay lúc khác ta sẽ bàn tới. Ta… ta sẽ tìm ra tuyệt kỹ của đại sư.
Lão nói dứt lời đã quay mình phóng ra khỏi hang như một tia chớp. Viên Giác đại sư nghe bên ngoài có tiếng ai đó hỏi lão:
- Bẩm Đại Giáo chủ, sao không giết hết cho rồi? Tất cả đã sẵn sàng chỉ còn chờ lệnh…
- Thôi, chúng ta còn nhiều dịp khác, ta đã lỡ hứa rồi…
Trong hang lại trở nên im lặng. Viên Giác đại sư thở phào thoát nạn. Lý Long Vân kính cẩn nói:
- Võ công của đại sư thật không sao tả xiết. Bọn lão phu kính phục vô cùng.
Lúc này, Mê Hồn Hương đã mất tác dụng nên mấy lão thấy người vô cùng khoan khoái.
...

