watch sexy videos at nza-vids!

Hồi Tâm Chưởng

score
Đánh giá: 4.5/5, 3157 bình chọn
quay lại thì cũng rắc rối lắm đấy!

Hai người bước ra khỏi hang. Hồi nãy Dương Tôn Bảo thấy rất nhiều cao thủ ẩn nấp xung quanh mà bây giờ vắng lặng không còn một bóng người. Gã nói với Lan Nhi:

- Phải công nhận tổ chức của Huyết Hồn Bang rất là quy củ và chặt chẽ. Nhưng tiểu đệ thấy thật là lạ lùng là tại sao lão già đã bao vây các vị chưởng môn ở đây được rồi, không nhân dịp này mà sát hại hết đi, lại bỗng nhiên rút hết là nghĩa làm sao!

- Ta, ta cũng chẳng biết nữa. Chắc là phải có một điều gì đó… Ta nghĩ trước hết đi tìm chỗ nghỉ qua đêm đã, sáng mai hãy đi đến Mai Hoa Trang, ngươi thấy thế nào?

- Tùy ý cô nương, tại hạ thì sao cũng được.

Họ đi chừng ba bốn chục dặm, đến một chỗ cây cối um tùm, bên trong có một bãi cỏ rộng bằng phẳng, Dương Tôn Bảo nói:

- Ta nghỉ ở đây được rồi.

Gã lăng xăng chạy đi vớ một ít lá cây trải xuống đất cho Lan Nhi nằm. Lan Nhi nhìn gã, cô âu yếm nói:

- Ngươi thật là một gã tiểu tử tốt bụng, ta thật cám ơn ngươi vô cùng…

- Cô nương, tại hạ đối với cô nương…

Gã toan nói tiếp song lại chẳng biết nói gì nên im bặt. Gã toan bước đi thì Lan Nhi bỗng hỏi:

- Ngươi định đi đâu vậy?

“Tại hạ đi kiếm chỗ nằm.” Dương Tôn Bảo đáp.

- Ngươi… ngươi đừng đi đâu hết. Ta không muốn ngươi rời xa ta, lại giống như lần trước.

Ý Lan Nhi muốn nhắc đến chuyện Dương Tôn Bảo lần ở trong rừng giao đấu với bọn Huyết Hồn Bang nên bỏ cô ở lại một mình. Lan Nhi dừng lời, cặp mắt long lanh nhìn Dương Tôn Bảo, cô nói tiếp:

- Ngươi hãy nằm gần… gần ta…

Dương Tôn Bảo đỏ mặt lên. Gã không ngờ vị tiểu cô nương này lại quan tâm đến gã như thế. Gã khoan khoái ngã mình nắm xuống ngước mắt nhìn lên bầu trời đen thẳm, có vài ngôi sao long lanh. Dương Tôn Bảo nghĩ bụng:

“Bao giờ gã học được võ công, trả thù nhà xong, lại được cùng Lan Nhi rong chơi hưởng thú thanh nhàn như thế này thì hay biết mấy!” Gã chợt nghĩ đến gia cảnh của mình, song thân đều chết cả, bất giác mủi lòng…

Dương Tôn Bảo trằn trọc không sao ngủ được. Gã nhìn sang phía Lan Nhi đã thấy cô đang yên giấc ngon lành. Vừa thiu thiu ngủ được một lát, bỗng Dương Tôn Bảo chợt bừng tỉnh. Nội lực gã sung mãn đến mức bất kỳ một tiếng động nào thật nhỏ cũng có thể phát giác được ngay. Hình như đâu đây có tiếng lá khô lay động bởi một kẻ có võ công cực cao.

Dương Tôn Bảo vẫn nằm yên nhưng mở hé mắt, chuẩn bị phòng sẵn. Quả nhiên một bóng đen từ đằng xa xuất hiện. Gã thấy bóng đen đứng quan sát một hồi lâu rồi thò tay vào túi.

túi.

Dương Tôn Bảo ngồi bật dậy. Vừa hay lúc đó vèo vèo mấy mũi ám khí đã bay thẳng về phía Lan Nhi. Thủ pháp phóng ám khí của kẻ lạ mặt thuộc vào loại cao thủ. Chỉ thấy cổ tay chỉ lay động một chút, mấy mũi phi tiêu đã bắn ra liền. Dương Tôn Bảo không kịp nghĩ ngợi gì nữa, gã phóng chưởng tạt ngang khiến mấy ngọn phi tiêu bay trệch cắm vào thân cây lút đến tận cán. Dương Tôn Bảo nhảy ra quát lớn:

- Các hạ là ai mà lại ám toán bọn ta.

Lan Nhi thấy động cũng vùng ngay dậy. Phía trước mặt họ là một gã thiếu niên người mảnh khảnh, mặt che ngang một mảnh vải chỉ chừa đôi mắt sáng rực.

Dương Tôn Bảo nhìn thấy chỗ mấy cây phi tiêu cắm vào thân cây, thấy một dòng nước màu đen rỉ ra, hiển nhiên là cây phi tiêu đã được tẩm một chất kịch độc. Gã rùng mình khi nghĩ nếu mình ra tay không kịp thì Lan Nhi chắc đã mất mạng rồi. Lòng giận sôi lên, gã nói:

- Tại hạ không hiểu thù có oán gì với các hạ mà các hạ nỡ ra tay ác độc đến như vậy?

Gã thiếu niên che mặt chẳng nói chẳng rằng cứ nhằm Lan Nhi phóng chưởng đánh tới.

Lan Nhi vội vàng nghiêng người né tránh. Chưởng lực của gã đánh trúng thân cây phía sau gãy gục đổ xuống đánh rầm, chứng tỏ võ công của gã không phải tầm thường. Lan Nhi cũng tức giận vô cùng. Cô nói với Dương Tôn Bảo:

- Tiểu tử, ngươi đừng có can thiệp vào, để ta đối địch với hắn.

Lan Nhi múa song chưởng tấn công tên lạ mặt một cách ráo riết. Võ công của Lan Nhi được Mỹ Hoa Nương truyền thụ cho từ bé, nên phần biến hóa còn hơn cả Dương Tôn Bảo nữa, thế mà giao đấu với gã thiếu niên hơn trăm hiệp chưa phân được thua. Lan Nhi chỉ cố khắc chế gã, còn ngược lại gã lạ mặt toàn ra những đòn sát thủ. Dương Tôn Bảo tự hỏi không biết gã có mối hận thù gì với Lan Nhi mà ra tay độc ác đến như vậy. Mỗi đòn đánh ra đều nhằm vào những yếu huyệt trên người Lan Nhi. Võ công của thiếu niên vô cùng quái dị, chiêu số cực kỳ phức tạp. Thấy hai người giao đấu càng lúc càng ác liệt, sợ có chuyện không hay xảy ra, Dương Tôn Bảo nhảy vào giữa. Gã sử dụng Đại Cầm Nã Thủ của lão nhân truyền cho nắm vào cổ tay của gã thiếu niên. Quả nhiên, thủ pháp này vô cùng lợi hại, gã đã bắt được tay của gã lạ mặt, song thật bất ngờ tay gã lại mềm nhũn như một nắm bông dường như không có chút khí lực nào cả, nên gã đã rút tay ra được. Gã lạ mặt nổi giận hét lớn:

- Có phải ngươi cậy đông uy hiếp ta chăng?

- Các hạ đừng hiểu lầm, ta muốn các hạ dừng tay lại đã, cho biết đầu đuôi câu chuyện rồi hãy giao đấu tiếp cũng chưa muộn.

- Ta … Ta …

Gã lắp bắp không nói nên lời, bỗng gã vung tay lên một cái, sáu mũi phi tiêu từ trong ống tay áo bay ra, thủ pháp thật tân kỳ. Ba mũi phi tiêu bay về hướng Dương Tôn Bảo, ba mũi khác lại bay về phía Lan Nhi. Lạ một điều, ba mũi phi tiêu đang bay về phía Dương Tôn Bảo bỗng đột nhiên đổi hướng bay về phía Lan Nhi. Thành ra một lúc Lan Nhi phải hứng chịu sáu mũi ám khí.

Tình hình này đúng là Lan Nhi không sao tiên liệu được. Cô chỉ gạt được ba mũi, còn ba mũi kia Lan Nhi không phản ứng kịp. Dương Tôn Bảo trong lúc nguy cấp lại sử dụng Đại Cầm Nã Thủ phóng tay ra chụp luôn được cả ba mũi ám tiễn ấy.

« Trước1...5354555657...69Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
bạn đang xem

Hồi Tâm Chưởng

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Hồi Tâm Chưởng v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk