watch sexy videos at nza-vids!

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm

score
Đánh giá: 4.5/5, 4031 bình chọn
ng bé vừa rồi, ta cũng không đến nỗi như vậy.

Chí Lâm chạy tạt sang một bên, mặt mày hầm hừ như một con chó bị chủ đánh.

Bào lão sư chưa nguôi tức giận, không ngừng mắng nhi tử.

Lúc này, tiểu tôn nữ A Loan từ trong chạy ra dang hai cánh tay nhỏ, kêu lên:

- Lão gia gia, lão gia gia đừng giận nữa.

Nó chạy đến bên kéo lấy lão tổ phụ.

Bào lão sư giận quá đến râu tóc dựng ngược. Bàn tay vuốt bím tóc tiểu tôn nữ, lòng buồn bã nghĩ:

“Hai nhi tử ta đều vô dụng, không những võ nghệ Bào gia ta bị thất truyền.

Hơn nữa, không có người đối phó với thù gia. Đồ đệ tuy đông, nhưng không có người đáng tin. Ta còn sống mấy năm phải đem tài nghệ truyền cho A Loan mới được”.

Bào lão sư đã có chủ ý, lòng mới nhẹ nhàng đôi chút. Lát sau, Chí Hiền trở về. Bào lão sư hỏi hắn tình hình của Giang gia, rồi dặn dò hắn làm cho A Loan một thanh đao vừa ngắn vừa nhẹ.

Từ hôm đó, Bào lão sư lại thỉnh thoảng thở dài.

Còn Tiểu Nhạn lại tụ tập mười mấy đứa ngỗ nghịch trong thôn, cầm đao làm bằng trúc bằng gỗ, thường náo loạn ngoài cửa Bào gia.

Tiểu Nhạn dẫn đầu, chỉ đích danh Chí Lâm ra cùng nó tỉ võ.

Bào Chí Lâm không sợ đám trẻ này, nhưng sợ phụ thân hắn, nên ẩn núp trong nhà không dám đi ra.

Đến ngày thứ ba, Chỉ Bảo đến luyện võ trên đầu chảy máu nói là vừa rồi ở ngoài thôn bị nhi tử của Chí Thăng cầm đá chọi cho bể đầu.

Chí Viễn đến đầu có đầy cả bùn đất nói vừa rồi bị đám con nít do Tiểu Nhạn cầm đầu vây chặt hắn, nhất tề ném bùn vào hắn.

Lão sư cười lạnh nói:

- Thằng nhỏ này!!!

Chí Hiền đứng canh, thấy sắc diện sư phụ thật là đáng sợ. Hôm đó, Bào lão sư không làm việc gì. Đến tối lão ngầm dắt một mũi đao ra khỏi cửa. Lão sư đi ngang trước cửa họ Giang, nhìn thoáng vào trong rồi đi ra khỏi thôn.

Lúc này, nhà nhà đều đã thắp đèn, những người chăn dắt trâu, dê cũng đã trở về.

Trời đã tối sẩm, lão sư như một hồn ma tìm kiếm thức ăn. Hai mắt nhìn đông nhìn tây.

Gió đêm thổi, tâu tóc phất phơ.

Chờ một hồi, chợt thấy trong con đường nhỏ của khu ruộng lúa phía tây chạy đến một hài tử, tay đang vung vẩy đoản côn.

Lão sư bước ra chặn lại.

Lúc này, Tiểu Nhạn còn chưa ra khỏi ruộng lúa. Tiểu Nhạn trợn mắt, giơ côn nói:

- Lão đầu tử này muốn tỉ võ với ta sao?

Lão sư không nói tiếng nào, chậm rãi lấy mũi đao trong lòng ra. Lão sư định ra tay độc thủ. Mũi đao giơ lên, lòng nghĩ:

“Ta phải kết liễu tiểu tử này để tránh hậu hoạn”.

Tiểu Nhạn không biết lão sư định giết nó. Nó thích thú nhảy nhót nói:

- A! Mũi đao này tốt quá.

Cử chỉ thơ ngây, sống động này khiến lão sư mềm lòng, chậm rãi hạ mũi đao xuống, cười nói với Tiểu Nhạn:

- Mi thích mũi đao này sao? Ta tặng cho đó.

Tiểu Nhạn mỉm cười tiếp lấy mũi đao, ngắm nghía mãi. Lão sư chợt nghĩ đến một việc muốn đoạt mũi đao lại giết chết thằng bé, nhưng ác niệm vừa khởi, tâm niệm áp chế, lão nghĩ:

“Hà tất, ta giết phụ thân nó cũng được rồi. Lẽ nào nhổ cỏ tận gốc sao? Cổ nhân nói:

’Oan gia nên giải không nê kết’. Huống hồ trời cao có mắt. Bào Chấn Phi ta đã sắp thất tuần, không thể lại làm việc ác độc”.

Nên lão nhân từ xoa đầu Tiểu Nhạn nói:

- Mi về nhà đi, đừng nghĩ đến phụ thân nữa. Hắn đã đi nơi khác rồi, quyết không bị khổ đâu. Về khuyên mẫu thân mi đừng nên ưu sầu. Còn nữa, ta khuyên mi đừng phá rối bọn đồ đệ và trước cửa nhà ta nữa.

Tiểu Nhạn lắc đâu nói:

- Không phá nữa. Cho ta mũi đao tốt như vậy ta không phá nữa đâu.

Dứt lời, nó một tay cầm đao, một tay cầm côn, vui mừng, nhảy nhót chạy về nhà.

Bào lão sư nhìn bóng tiểu hài tử khuất hẳn, lão vẫn đứng bần thần trong ruộng lúa, nhưng lão đã có chút vui vẻ. Về nhà không thở dài nữa.

Hôm sau, bọn đồ đệ đến luyện võ không ai bị Tiểu Nhạn quấy rối.

Hôm nay, lão sư luyện võ cũng nhiều phấn khởi. Còn gọi A Loan chưa đến mười hai tuổi vào sân vung quyền tung cước một hồi.

Luyện tập xong bọn đồ đệ chia nhau làm việc.

Lão sư lại bảo một mình Chí Hiền vào trong phòng. lão sư lấy ra mấy lượng vàng nói:

- Mười lượng vàng này ngươi đem cho nhà Chí Thăng. Hắn đã học võ với ta ba năm vì phạm môn qui mà bức nó ra đi. Ta nghĩ mười năm nữa, chưa chắc hắn trở về.

Thê tử, hài nhi của hắn thật đáng thương, ngươi đem ngân lượng này cho họ. Về sau, ta còn chu cấp cho họ nữa.

Chí Hiền vâng dạ tiếp nhận mười lượng vàng. Bước ra ngoài đường, lòng không ngừng nghi hoặc, nghĩ thầm:

“Lòng lão đầu này đang nghĩ gì đây. Giết trượng phu của người ta, lại đi chu cấp cho cô nhi quả phụ này trừ phi lão thật hối hận. Mấy hôm nay Tiểu Nhạn náo loạn lão như vậy, lão lại chẳng chút tức giận, thực khiến người ta sinh nghi, không biết lão đang nghĩ gì đây”.

Đến trước cửa nhà họ giang, thấy Tiểu Nhạn ở trong phòng đang cầm mũi đao sáng không đến bảy tấc. Nó vừa thấy Chí Hiền đã chạy đến nói:

- Di phụ, người xem điệt nhi có một bảo đao đây.

Chí Hiền nói:

- Hài tử này hết chuyện lại làm đao ra chơi, lỡ bị thương thì sao. Ở đâu mà cháu có vậy.

Tiểu Nhạn nói:

- Đao này là do Bào lão đầu tặng cháu. Tối qua lão ở ruộng lúa chờ cháu, lấy bảo đao này trong ngực ra tặng cháu.

Chí Hiền nghe nói sợ đến trắng bệch, giơ tay đoạt lẫy mũi đao của Tiểu Nhạn, nói:

- Việc này không được rồi.

Rồi vội vã bước vào trong gọi hoàng thị nói:

- Biểu muội mau đem hài tử vào trú ngụ trong thành, nếu không sẽ gặp họa sát thân. Bào lão đầu còn dữ hơn hổ đói.

Nói đến đây, hắn tức đến nỗi rơi nước mắt.

Hoàng thị còn chưa biết là việc gì. Tiểu Nhạn chạy vào đòi lại mũi đao. Chí Hiền trả đao cho Tiểu Nhạn, bi phẫn nói:

- Trả đao cho cháu, sau này cháu cầm đao này mà … Ây da, phụ thân cháu tuy làm việc bậy bạ nhưng tội hắn không đến nỗi …

Hoàng thị thấy Chí Hiền chảy nước mắt, lời nói úp mở như vậy, sợ đến phát run, mắt dàn dụa nói:

- Biểu huynh, đã xảy ra việc gì. Nói mau! Nói mau!

Chí Hiền khoát tay nói:

- Giờ huynh không thể nói rõ với biểu muội. Mẫu tử các người ngày nay phải vào thành ở với huynh. Đừng trở về nhà nữa, nếu không tất gặp đại nạn.

Hoàng thị sợ quá, gật đầu nói:

- Vâng, vâng. Muội sẽ dọn vào thành ngay.

Tiểu Nhạn hỏi Chí Hiền:

- Họa gì vậy? Di phụ mau nói cho điệt nhi biết.

Chí Hiền thở dài khoát tay nói:

- Cháu đừng hỏi nữa. Sư bá sẽ đưa mẫu tử cháu vào thành, trú ngụ ở nhà ta. Ta sẽ dạy cháu võ nghệ, còn dạy cháu rèn sắt. Nếu cháu biết rèn được thanh đao như vậy.

Mình thích đao bao nhiêu thì mình rèn bấy nhiêu. Sau này có thể dựa vào nghề này mà kiếm cơm.

Tiểu Nhạn nghe nói vui mừng nhảy nhót:

- Được, được!

Hôm đó, do Chí Hiền giúp đỡ, mời một bà con của họ giang đến xem chừng nhà.

Rồi mướn một chiếc xe mang theo nhiều đồ đạc. Mẫu tử Hoàng thị đến trú ở hậu viện tiệm sắt nhà họ Mã.

Đến lúc này, Chí Hiền hoàn toàn biết sư phụ Bào Chấn Phi vốn là người cực kỳ tàn nhẫn, Chí Thăng nhất định là lão giết rồi. Tính mạng hai tiểu hài tử này tương lai e rằng không giữ được, nên Chí Hiền rất lo lắng. Việc này không dám nói với ai, ngay cả Lý thị thê tử hắn cũng không biết.

Mỗi ngày, hắn gặp Bào sư phụ càng thêm cung kính. Còn đối với sư huynh đệ nhất là Chí Lâm, hắn càng không dám đắc tội, sợ có một ngày chọc giận đến sư phụ, đại họa khó lường.

Hoàng thị ở trong nhà Chí Hiền rất bình an, nhưng Hoàng thị là thiếu phụ trẻ tuổi, bình thường tình cảm phu phụ rất nồng thắm. Từ khi trượng phu đi biệt tích, lúc đầu còn lo lắng bi thương. Sau đó dần dần nguôi ngoai, bèn đánh phấn tô son, ra vào trong chợ, thân thích họ Giang đều biết, bèn tung ra những lời dị nghị, mưu đồ đoạt mấy chục mẫu ruộng của họ Giang.

Thời gian thấm thoát qua mau, mới đó đã một năm. Lúc này, không biết do ai truyền rao Chí Thăng đã chết rồi, bị cường đạo trong núi Thái Lĩnh sơn giết chết, còn nói có người gặp thi thể hắn.

Lúc đầu, Hoàng thị bán tín bán nghi. Chí Hiền cũng giấu giếm sự tình trong lòng, quyết không thừa nhận Chí Thăng đã chết.

Nhưng sau đó, Chí Hiền thấy Hoàng thị xuân tình phơi phới, trêu ghẹo bướm ong ngoài phố, hắn giận dữ nghĩ thầm:

“Thật là báo ứng, Chí Thăng lúc sinh tiền gian dâm với phụ nữ. Giờ hắn chết mới một năm, hiền thê hắn đã muốn tái giá. Sau này có thể làm mất mặt nhà ta chi bằng nói rõ việc Chí Thăng đã chết để nàng ta đi cải giá”.

Chí Hiền bèn đem lời thực nói với Hoàng thị rồi nói tiếp:

- Chí Thăng chắc hẳn chết rồi, biểu muội tuổi trẻ như vậy muốn cải giá cũng không ai có thể ngăn cản nhưng biểu muội không thể mang Tiểu Nhạn theo. Tiểu Nhạn là trưởng tử của Chí Thăng, huynh và Chí Thăng không những là thân thích còn là tình sư huynh đệ ba năm, huynh muốn lưu lại gốc rễ này cho hắn.

Hoàng thị nghe sự thật khóc cả ba ngày, rồi mặc đồ tang mấy tháng nhưng cuối cùng nàng không giữ được cô quả mà cải giá với Đổng Đại có cửa hàng nhung lụa, mang theo Tiểu Lộc, hài tử mới hai tuổi đi theo. Còn Tiểu Nhạn bỏ lại nhà của Chí Hiền....

« Trước1...1314151617...183Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm
» Hoàn Kiếm Kỳ Tình Lục
Tags:
bạn đang xem

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk