Nói đến đây, thở dài hồi lâu mới nói tiếp:
- Hôm nay, ta thấy tinh thần sư phụ bất ổn … Việc này một tiếng lão nhân gia cũng không nhắc với huynh. Huynh nghĩ trong lúc thịnh nộ, lão đã hạ sát Chí Thăng, giờ đã có chút hối hận rồi.
Chí Hiền khoát tay nói:
- Nhưng sư phụ là người kiên cường, hành sự chưa từng hối hận. Chỉ vì Chí Thăng bội phản sư môn, tuy đã giết chết hắn, nhưng lòng sư phụ vẫn cảm thấy không vui.
Không chừng lo ngại thân nhân của Chí Thăng biết được việc này có thể đến nha môn mà cáo trạng.
Hai người đàm luận một hồi, Mã Chí Hiền mới cáo từ ra về.
Hôm sau, Chí Trung lại đến nhà sư phụ cẩn thận luyện võ, tuyệt không nhắc đến việc này.
Lại trải qua nhiều ngày, thương thế của Chí Lâm và Chí Bảo cũng đã lành. Bọn sư đồ vẫn như thường lệ mà luyện võ.
Tinh thần của Bào lão sư đã dần hồi phục, không còn than thở trầm tư nữa, phảng phất như việc này chưa từng xảy ra.
Nhưng trong bọn luyện đao thương, quyền cước này thiếu mất một Chí Thăng nên có vẻ trình độ của họ chẳng chênh lệch là bao.
Còn nhi tử Tiểu Nhạn của Chí Thăng tuy tính tình ngỗ nghịch, phá phách, suốt ngày cứ ra ngoài múa côn đánh quyền, về nhà ăn no rồi ngủ, ngủ dậy lại ra đường, nhưng nó chỉ là một đứa con nít mười hai tuổi. Mấy hôm nay, đột nhiên không thấy phụ thân, còn mẫu thân mỗi ngày đều rơi nước mắt, Tiểu Nhạn lòng thấy bồn chồn nên chẳng còn lòng dạ nào mà rong chơi.
Hôm nay nó lại hỏi mẫu thân:
- Mẫu thân, sao không thấy phụ thân về?
Hoàng thị nói:
- Mẫu thân đã không từng nói với con sao? Phụ thân con ra ngoài tìm bằng hữu, có thể một, hai năm nữa mới về.
Tiểu Nhạn nhăn mặt nói:
- Vậy thì không được. Con phải đi tìm phụ thân.
Hắn không biết vì duyên cớ gì mà nước mắt mẫu thân tuôn trào. Hắn thấy mẫu thân đang cho đệ đệ bú sữa mà mắt thì mờ lệ. Tiểu Nhạn nghĩ thầm:
“Nhất định là mẫu thân giấu ta điều gì. Ta phải hỏi người khác mới được”.
Sáng sớm hôm nay, hắn cầm cây côn ra cửa thì thấy Bào lão sư đang dạy võ cho đồ đệ, di phụ Mã Chí Hiền của hắn cũng đang đánh quyền trong đó. Nó nhớ trước đây, phụ thân nó cũng luyện võ với đám người này. Hơn nữa, võ nghệ còn cao hơn họ.
Tiểu Nhạn cầm côn chạy đến ôm chân Chí Hiền hỏi:
- Di phụ, phụ thân con giờ đang ở đâu?
Chí Hiền khẩn trương còn chưa đáp lời, thì Chí Lâm hung hãn chạy tới nói với Tiểu Nhạn:
- Đi, đi! Con nít ở đâu đến đây. Cẩn thận đao thương chém trúng.
Tiểu Nhạn giơ côn dọng một cái vào bụng Chí Lâm.
Chí Lâm “hự” một tiếng, hai tay ôm bụng, la lên:
- Côn đồ, ngươi dám đánh ta!
Nếu lúc này không có phụ thân đứng bên cạnh, hắn có thể động đao giết oắt con này.
Tiểu Nhạn nhảy lên định giơ côn đánh tiếp, Chí Hiền vội ngăn lại.
Chí Trung, Chí Tuấn cạnh bên cũng ngừng luyện võ.
Bào lão sư bước đến, mặt đỏ sầm xuống, giận dữ hỏi; – Hài tử này tại sao động thủ đánh người?
Tiểu Nhạn chớp mắt nhìn dung mạo đáng sợ của lão sư, nhưng không chút phục tùng, cầm ngang đoản côn giậm chân nói:
- Ta tìm di phụ ta, hỏi phụ thân ta đi đâu, tiểu tử đó dựa vào cái gì mà đuổi ta, thì ta phải đánh hắn.
Nói dứt, nhảy lên định đánh Chí Lâm nữa. Chí Hiền giữ chặt cây côn trong tay hắn, nhưng thằng bé này rất mạnh mẽ, muốn đoạt cây côn của nó không phải chuyện dễ.
Chí Lâm giận nói:
- Thằng bé này đánh ta một côn quá đau. Mi là tên lưu manh ở đâu tới?
Lão sư đẩy Chí Lâm thoái lui mấy bước, rồi mới hỏi Chí Hiền:
- Đây là hài tử nhà ai? Tại sao đến đây tìm phụ thân nó?
Chí Hiền ngập ngừng nói:
- Đây … đây là đại hài tử … của Giang Chí Thăng.
Lão sư vừa nghe sắc mặt biến đổi, nhíu mày nhìn Tiểu Nhạn thấy dung mạo hắn còn anh tuấn hơn phụ thân hắn.
Lúc này, Tiểu Nhạn thừa cơ Chí Hiền đang nói chuyện bèn giật mạnh đoản côn, ngạo mạn đứng đó. Tuy không đánh ai, nhưng uy phong lẫm lẫm như một tiểu anh hùng, hầm hừ nói:
- Các người, ai dám tỉ võ với ta?
Mặt lão sư thoáng nét cười, bước đến nói với Tiểu Nhạn:
- Tiểu hài tử, không phải mi đi tìm phụ thân sao? Phụ thân mi vốn là đồ đệ của ta.
Mấy hôn nay không thấy hắn đến, ta đang nhớ hắn đây. Mi mau về hỏi mẫu thân chắc biết phụ thân đi đâu?
Tiểu Nhạn lắc đầu nói:
- Không! Mẫu thẫn không nói với ta, ta mới tìm di phụ mà hỏi. Các ngươi nếu không nói rõ sự việc phụ thân ta, ta nhất định không đi, đừng hòng ai luyện võ được.
Lão sư lại cười cười. Lão lấy ra mấy trăm quan tiền cho Tiểu Nhạn rồi cười nói:
- Đừng phá! Ta thấy mi là đứa tiểu hài nhi khí phách, lẽ ra phải biết nghe lời. Ta cho mấy trăm quan đây, đi mua kẹo mà ăn.
Tiểu Nhạn cầm lấy tiền ném vào lão sư, dọng côn mà nói:
- Ta không cần tiền! Ta cần phụ thân ta! Các ngươi phải trả phụ thân ta đây, nếu không phải nói rõ chỗ của phụ thân để ta đi tìm người.
Bào lão sư mặt đã lộ vẻ giận, quắc mắt nhìn tiểu hài tử. Chí Hiền vừa thấy tình hình bất ổn, vội kéo Tiểu Nhạn đi, liền miệng dỗ dành:
- Được rồi. Cháu ngoan! Đừng quậy phá đây nữa, cháu theo sư bá về, sư bá sẽ nói rõ chỗ ở của phụ thân.
Tiểu Nhạn bị Chí Hiền kéo đi, nó không ngừng giơ côn và nắm đấm thị uy với Bào lão sư.
Chí Lâm nói với phụ thân:
- Thằng bé này còn đáng ghét hơn cha nó nữa, sao chúng ta không đánh nó một trận.
Bào lão sư quay qua tát cho Chí Lâm một cái, rồi đá cho hắn một cước té nhào.
Chí Viễn, Chí Trung vội chạy lên khuyên giải. Bào lão sư vừa tức giận, vừa thương tâm, mắng nhi tử:
- Mi nói nhi tử của Chí Thăng giống phụ thân nó, đáng tiếc mi lại không giống ta, mi không cần giống ta, chỉ cần mi giống th...

