Trong ngày đó, tinh thần Bào lão sư suy nhược, ngay cả cơm trưa lão cũng không ăn, nằm trong phòng đến tối. Sờ vào người, lấy ra ngân lượng mà đồ đệ đã lấy từ trong mình Chí Thăng thở dài một hơi, buồn bã ăn xong cơm tối rồi bước ra khỏi cửa.
Lúc này, trời đã tối đen. Trong thôn giờ đã điểm canh. Nhà nhà đều đã lên đèn.
Bào lão sư đến trước cửa nhà Chí Thăng nhìn qua khe cửa, chỉ thấy ánh đèn le lói mà chẳng có âm thanh. Bào lão lấy ngân lượng ra, theo kẽ vách mà ném vào, lòng nghĩ:
“Đây là ngân lượng Chí Thăng đào thoát mang theo, giờ hắn không dùng đến nữa. Các ngươi là người nhà của hắn, ta trả lại mà dùng”.
Lão quay người vừa đi một bước, chợt nghe trong nhà có tiếng hài nhi khóc Bào lão sư mới biết Chí Thăng còn có một tiểu hài nhi, lòng lão càng buồn hơn, chỉ thở dài mà trở về nhà.
Sáng sớm hôm sau, Bào lão vẫn không lên tiếng, theo thường lệ mà ra dạy võ.
Lão vốn là người kiên cường, chưa từng thở dài một tiếng nhưng mấy hôm nay thường chau mày. Có lúc không làm gì chỉ đứng thở dài. Vì thế bọn môn đồ cảm thấy tính tình lão sư đã thay đổi.
Bọn Chí Tuấn, Chí Viễn đều toát mồ hôi, không biết sư phụ vì việc gì u sầu như vậy.
Mỗi ngay, mọi người đều theo lệ luyện võ. Lúc luyện võ, tất cả đều nghiêm cẩn không dám lơ là. Luyện võ xong, chia nhau làm việc:
cày đất, trồng trọt, cho ngựa ăn.
Không ai dám lười nhác, không ai dám cười đùa vì đề phòng lão sư lại nổi giận.
Bảy tám ngày sau, hôm nay Lỗ Chí Trung, đệ tử đắc ý của lão sư từ Hán Trung trở về.
Hắn đã về tối đêm qua, ngủ ở nhà một đêm, sáng sớm hôm nay vào phục mệnh với sư phụ. Lúc hắn vừa vào, thấy trong sân chỉ có ba người là Chí Hiền, Chí Tuấn, Chí Viễn, hắn cảm thấy ngạc nhiên. Chưa bước vào cửa đã thấy sư đệ Chí Lâm bước ra, mặt mày xanh xao, suy nhược như mắc phải bệnh nặng.
Chí Lâm vừa thấy Chí Trung, vội nói:
- Sư huynh, thế nào rồi? Ở Hán Trung vui chơi đủ thứ chứ?
Chí Trung hỏi lại:
- Sư đệ, đệ thế nào rồi?
Chí Lâm nghe hỏi, lại nổi giận nói:
- Huynh đừng hỏi đến.
Chí Trung lại ngoảnh đầu thấy bọn Chí Hiền chuyên tâm luyện võ, không dám nói câu nào. Chí Trung thấy tình hình khác lạ, bèn chạy vào trong tìm sư phụ. Chí Lâm cũng bước theo hỏi:
- Thương thế ca ca của đệ thế nào rồi?
Chí Trung lắc đầu nói:
- Không cần phải lo. Giờ bước đi được rồi.
Chí Trung vào trong, thấy sư phụ vừa mới thức dậy đang ngồi uống trà.
Chí Trung bái kiến, lão sư bảo hắn ngồi cạnh bên hỏi:
- Thương thế Chí Vân thế nào rồi?
Chí Trung đáp:
- Lúc đồ đệ đến Hán Trung, chân đau của sư ca bớt nhiều rồi. Ở đó mấy ngày, lúc trở về, sư ca có thể nhờ người đỡ mà bước xuống được. Sư ca nói xin sư phụ an tâm, tháng tới sư ca sẽ về nhà thăm viếng.
Bào lão gật đầu, lại hỏi những việc liên quan đến bảo tiêu cùng tình hình các đồ đệ ở Hán Trung. Sau đó bảo Chí Trung trở về ngơi nghỉ.
Chí Trung thấy tinh thần sư phụ mệt mỏi, không dám nói nhiều, bước ra cửa chờ bọn Chí Hiền luyện võ xong, hắn mới bước đến hỏi:
- Chí Bảo tại sao không đến?
Chí Hiền vội đưa mắt làm hiệu. Chí Tuấn cũng nói:
- Huynh bất tất phải hỏi. Có việc đệ sẽ kể với huynh.
Lúc này, Bào sư phụ từ trong cửa bước ra. Bọn Chí Hiền vội quơ đao múa côn, Chí Trung lại cung kính đối đáp ít lời với sư phụ rồi cáo từ ra về.
Trên đường, Chí Trung không ngừng sau nghĩ. Nghĩa là sau khi mình đi khỏi hẳn đã xảy ra sự cố giữa bọn sư huynh đệ, hơn nữa còn là chuyện rất quan trọng.
Vào thành về nhà, hắn nói với thê tử:
- Tình hình rất khả nghi trong nhà sư phụ.
Thê tử hắn nói:
- Sau khi chàng đi, không có huynh đệ nào đến đây. Thiếp cũng không biết có xảy ra việc gì?
Chí Trung trầm tư một hồi, nhớ lời Chí Thăng dặn mua tơ lụa son phấn hay ta mang mấy món này đưa cho Chí Thăng, thuận tiện hỏi thăm nhà sư phụ xảy ra chuyện gì. Hôm nay không thấy Chí Thăng đến luyện võ hay là hắn cũng xảy ra việc.
Nghi hoặc một hồi thì đến giờ dùng cơm trưa.
Lúc đang ăn cơm, Mã Chí Hiền lại đến, Chí Trung vội hỏi:
- Sư đệ mời ngồi. Huynh đang định tìm đệ đây. Sao hôm nay huynh không gặp Chí Thăng và Chí Bảo.
Rồi chỉ son phấn trên bàn nói:
- Đây là do Chí Thăng nhờ huynh mua về. Huynh định mang cho hắn. Đệ đến thật đúng lúc, giao cho đệ, huynh đỡ đi một chuyến.
Chí Hiền thấy những vật tơ lụa, son phấn đó trên mặt lộ vẻ bi thương, khoát tay nói:
- Đồ này để lại chỗ huynh đi. Bọn ta tìm không ra Chí Thăng. Huynh đi không đến mười mấy ngày mà nơi này đã xảy ra đại họa. Chí Bảo, Chí Lâm đều bị thương, sư phụ thì tức giận, còn đệ phải đến Tử Dương huyện mời tam vị sư huynh. Bọn họ vừa trở về mấy hôm trước. Giang Chí Thăng đã …
Chí Hiền bèn đem sự việc mười mấy ngày gần đây tỉ mỉ kể cho Chí Trung nghe.
Chí Trung nghe xong, sợ đến biến sắc, ngẩn người hồi lâu mới nho nhỏ nói với Chí Hiền:
- Thế thì Chí Thăng nhất định chết rồi sao?
Chí Hiền nói:
- Nếu hắn không chết, sao sư phụ bảo ba vị sư huynh trở về. Kỳ thực Chí Thăng vốn tính cao ngạo, làm càn, chết không đáng tiếc, nhưng thê tử của hắn thật đáng thương. Hiền thê chưa đến ba mươi, hai nhi tử một mười hai, một đứa chưa tròn năm.
Tuy gia trung có chút sản nghiệp nhưng Chí Thăng vừa đi lập tức có nhiều người đến đòi chia sản nghiệp. Huynh biết không, hiền thê của Chí Thăng vốn là biểu muội của tiểu đệ.
Hai nhà vốn là thân thích vậy mà mấy hôm nay, đệ không dám đến nhà họ, chỉ vì vừa đến, thê tử của hắn đều đang kêu khóc.
Chí Trung chau mày thở dài nói:
- Tại sao việc lại đến nước này. Lúc huynh sắp đi, Chí Thăng gửi gắm mua c...

