watch sexy videos at nza-vids!

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm

score
Đánh giá: 4.5/5, 4041 bình chọn
đao trong tay bước ra khỏi phòng, mở cửa để Tiểu Nhạn ra đi.

Tiểu Nhạn tay nắm chặt mũi đao, khí giận đùng đùng, đạp tuyết mà đi.

Đi không được mười bước chợt nghe thanh âm trong trẻo từ phía sau nói:

- Tiểu tặc, ngươi đừng đi.

Tiểu Nhạn ngoảnh lại xem, thì ra đó là A Loan, tay cầm đoản đao chạy tới. Tiểu Nhạn tay cầm mũi đao ưỡn ngực đứng đó, phẫn nộ hỏi:

- Cái gì? Lão đầu tử bọn ngươi còn sợ ta mà ngươi dám đấu với ta sao?

A Loan “hừ” một tiếng nói:

- Lão gia ta sao lại sợ ngươi? Lão thấy ngươi còn nhỏ tuổi nên không nhẫn tâm giết ngươi, nếu không ngươi đã chết lâu rồi. Mấy hôm nay gia gia ôn nhu nhiều, mỗi ngày người đều niệm Phật. Nếu mấy năm trước đối với những người lợi hại lão đều giết hết.

Giờ đây lão gia gia tha cho ngươi nhưng còn ta tha ngươi không được. Dựa vào cái gì mà trong ngày tuyết rơi dày đặc như thế này ngươi lại tìm giết lão gia gia ta.

Dứt lời, như một mũi tên cầm đao xông tới, Giang Tiểu Nhạn vội thoái lui mấy bước, tay cầm mũi đao khoát tay nói:

- Đừng động thủ. Đừng động thủ.

A Loan vẫn một đao bước tiếp, Tiểu Nhạn đành phải thi triển đao pháp ngăn đỡ.

Hai người giao thủ trong tuyết lại đã hơn mười chiêu bất phân thắng bại.

Giang Tiểu Nhạn lại nhảy sang một bên, hít một hơi, lại nói với A Loan:

- Ngươi không tài cán gì, đao ngươi dài, đao ta ngắn. Ngươi dám đấu quyền với ta không?

A Loan hậm hực nói:

- Đấu quyền ta cũng không sợ ngươi.

Bèn ném đao trên tuyết bước qua thủ thế một quyền đánh vào Tiểu Nhạn.

Tiểu Nhạn cũng dùng quyền đối kháng đồng thời chú ý quan sát thấy quyền pháp của A Loan cũng không khác gì quyền pháp của Mã Chí Hiền dạy cho hắn nên không chút sợ hãi xông lên tung hoành đánh trước đỡ sau.

Tuy đánh trên tuyết, chân bước không được tiện lợi nhưng hai người đánh rất căng thẳng.

Hai quyền của A Loan dù đánh trúng Tiểu Nhạn nhưng hắn chẳng cảm thấy chút đau đớn. Hắn tìm khe hở trong quyền pháp của A Loan để mà tìm cách khắc chế.

Lại đánh hơn bốn năm hiệp, quyền pháp của A Loan biến đổi, không đánh trên người Tiểu Nhạn nữa mà đánh trên mặt hắn.

Tiểu Nhạn thừa cơ hội này, chờ quyền của A Loan đánh đến tung người vọt lên một cước tung ra đá vào chân A Loan.

A Loan “ây da” một tiếng ngã nhào trên tuyết.

Tiểu Nhạn thừa thế chụp A Loan đánh vào mấy quyền.

Lúc này thì nghe có tiếng người cười ha ha, thì ra Bào lão sư đứng trước cửa nhìn xem đã lâu.

Tiểu Nhạn cất mũi đao vào trong lòng. A Loan cũng bò dậy lượm đoản đao trên tuyết lên.

Bào lão sư bước đến cười nói:

- Hai cháu đều là anh hùng không cần đánh nữa.

A Loan cầm đao giận chảy nước mắt nói:

- Gia gia. Hắn ăn hiếp cháu. Hắn ăn hiếp cháu.

Bào lão sư khoát tay cười nói:

- Đừng gấp, bị một tiểu tử ăn hiếp thì đáng gì.

Nói xong, lão bước qua kéo tay Tiểu Nhạn hỏi:

- Đao pháp của ngươi cũng là Côn Lôn phái của ta. Võ nghệ của mi có phải đã học với Mã Chí Hiền không?

Tiểu Nhạn lắc đầu nói:

- Không phải. Ta học với phụ thân ta.

Bào lão sư gật đầu nói:

- Võ nghệ phụ thân ngươi cũng khá lắm. Hắn học võ với ta ba năm nhưng võ nghệ của hắn lại còn cao hơn những đồ đệ học năm, sáu năm. Đáng tiếc hắn làm việc sai trái, chết lại quá sớm, nếu hắn không chết, học võ với ta đến hôm nay, ta nghĩ võ công của hắn đã thành tựu lâu rồi.

Tiểu Nhạn nghe Bào lão sư nhắc đến tên phụ thân hắn, không nén được dùng tay áo quẹt nước mắt, Bào lão sư cũng cảm thán thở dài, nói:

- Giờ đã tối rồi, cửa thành chắc đã đóng, mi không vào thành được đâu. Chi bằng hãy ở lại nhà ta sáng tuyết ngừng roi sẽ về.

Tiểu Nhạn giãy nảy nói:

- Không! Ta còn phải đi ra ngoài.

Bào lão sư nói:

- Ngươi muốn ra ngoài làm gì?

Tiểu Nhạn nói:

- Ta muốn tầm sư học võ.

Lão sư cười:

- Ngươi thực là tính trẻ con. Chỉ dựa vào một hài tử không rõ lại lịch như ngươi có đi đến đâu cũng chẳng ai dám nhận. Hơn nữa, ta dám nói khắp ba tỉnh Tây Xuyên, Thiểm Tây, Hà Nam này chỉ trừ Lý Chấn Hiệp ở Hoa Châu, Cao Khánh Huy ở Khai Phong phủ ra thì chỉ có Bào Côn Lôn ta. Ngươi muốn đi nơi khác học võ chi bằng hãy ở lại đây.

Dứt lời, cười ha hả kéo Tiểu Nhạn vào trong. Vào trong lại an ủi hắn một hồi, sau đó an bày cho Tiểu Nhạn trú ngụ, căn dặn ngày mai sẽ theo lão học võ.

Phòng phía nam vốn có hai gian phòng trống trước nay thường có đồ đệ đến trú ngụ, hôm nay Bào lão sư bảo Tiểu Nhạn đến đó mà ngủ.

Vì Bào Chí Lâm được phái đi Tử Dương huyện nên ở đây chỉ còn Bào lão sư là nam nhân, lão bảo A Loan về phòng ngủ rồi ngầm căn dặn bọn phụ nữ đóng chặt cửa mà nghỉ ngơi.

Còn lão một mình ngồi trong phòng trầm tư suy nghĩ. Càng nghĩ càng thấy việc này thật trọng đại, lão thầm nghĩ:

“Bào Chấn Phi ta xông pha trên chốn giang hồ hơn bốn mươi năm, từng gặp biết bao kẻ ương ngạnh giết người không ít không chút do dự, cớ sao hôm nay lại buồn bã vì một đứa con nít mười ba, mười bốn tuổi như vậy? Nếu không giết hắn, tương lai hắn ngày một lớn thì hậu quả sau này thật khôn lường, bằng như giết hắn … ta lại cảm thấy thích thú tiểu hài tử này, thật không nhẫn tâm hạ thủ”.

Ngồi suy nghĩ hồi lâu lão chậm rãi bước ra khỏi phòng, đi trên tuyết nhẹ đến trước phòng phía nam. Lão nghiêng tai lắng nghe động tĩnh. Chỉ nghe bên trong có tiếng ngáy nho nhỏ, hài tử đó dường như đã ngủ say.

Bào lão tự cảm thấy hắn rất đáng yêu, cười thầm:

“Ta lo chuyện không đâu. Một hài tử như vậy thì có tài cán gì bao nhiêu. Từ ngày mai trở đi ta sẽ bảo nó ở lại làm việc trong nhà, đối xử tốt với nó, rồi dạy ít nhiều võ nghệ, không để nó học võ bên ngoài.

Vài ba năm sau có thể cho nó làm cháu rể. Vậy không những nó sẽ quên đi chuyện b...

« Trước1...1819202122...183Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm
» Bộ Lão Thử
Tags:
bạn đang xem

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk