watch sexy videos at nza-vids!

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm

score
Đánh giá: 4.5/5, 4048 bình chọn
áo thù mà thực tình có cũng xứng đáng với tôn nữ của ta”.

Lão nghĩ như vậy lòng lấy làm đắc ý.

Hôm sau, trời vừa sáng sớm, tuyết đã dần tan. Lão sư ngồi uống trà trong phòng.

Tiểu Nhạn bước vào, mặt vẫn còn chau mày, nói với lão sư:

- Ta đi đây.

Bào lão sư vội ngăn lại hỏi:

- Mi đi đâu? Định đến tiệm sắt của Mã Chí Hiền sao?

Tiểu Nhạn lắc đầu nói:

- Hôm qua ta nghe người nói, phụ thân ta bị lão sát hại, ta mới tìm tới đây, giết lão báo thù nhưng nghe lời lão nói thì thù nhân của ta chính là họ Long, giữa lão và ta chẳng có ân oán gì nên ta phải đi. Ta muốn tìm một danh sư học võ nghệ hai, ba năm sau ta đến tìm huynh đệ họ Long trả thù.

Lão sư nghe hài tử nói vậy thầm kinh hãi, nhưng ngoài mặt vẫn lộ vẻ tươi cười, xoa đầu Tiểu Nhạn nói:

- Ngươi là hài tử nhỏ như vậy, đi ra ngoài không tiện chi bằng ở lại nhà lão làm chút việc lặt vặt. Ta có thể đem hết sự học truyền dạy cho ngươi. Vài năm sau thành tựu, ta sẽ chỉ thù nhân cho ngươi, lại còn giúp ngươi trả thù. Ngươi phải biết mình chỉ là một tiểu hài tử bên người lại không có chút ngân lượng, chạy bên ngoài ắt hẳn phải đói chết. Hơn nữa trên sơn đạo toàn là sơn tặc. Nếu ngươi không nghe lời ta vào trong núi bị người sát tử ta không đền mạng đến đâu.

Lời này thật nghiêm khắc đáng sợ. Tiểu Nhạn chau mày, cúi thấp đầu suy nghĩ hồi lâu rồi nói:

- Ta ở đây cũng được, nhưng ta không phải là đồ đệ của lão. Ta làm gì mặc kệ, lão không được quản thúc ta.

Lão sư mỉm cười nói:

- Dù ngươi muốn làm đồ đệ ta, lão sư ta cũng không cần.

Rồi lão vào trong lấy một thanh sắt lớn, hai tay giơ cao dùng sức bẻ cong, rồi lại dùng sức đập vào đầu gối “rắc” thanh sắt gẫy làm hai đoạn. Lão cười nói:

- Ngươi thấy chưa. Chỉ khi nào ngươi có bản lĩnh như vậy mới mong báo thù còn không thì chỉ đem dâng nạp tính mạng cho người.

Nói rồi lại xoa đầu Tiểu Nhạn nói:

- Hảo hài tử. Hãy mau đi giúp họ quét tuyết đi. Chờ một lát rồi dùng cơm.

Lúc này, A Loan cầm đoản đao bước vào trong. Nó thấy mặt Tiểu Nhạn trắng bệch đang đứng ngơ ngẩn bất động ở đó.

A Loan dùng cặp mắt xinh đẹp nhưng lạnh lẽo nhìn Tiểu Nhạn rồi kéo tổ phụ, ngửa mặt nói:

- Lão gia gia, người hãy mặc áo ấm vào đi, ngoài trời lạnh lắm.

Tiểu Nhạn chầm chậm bước ra khỏi phòng. Giò đây, hắn mới biết Bào lão đầu võ nghệ cao cường, mình đấu không lại đâu.

Vừa ra khỏi cửa thì thấy những người ở đó đang quét tuyết, binh khí để sang bên.

Chí Hiền cũng đến.

Chí Hiền vừa thấy Tiểu Nhạn kinh hãi, hai mắt trợn tròn gấp rút hỏi:

- Hôm qua sư bá tìm ngươi cả nửa đêm, làm sao ngươi lại đến đây?

Tiểu Nhạn không nói một lời.

Bào lão sư kéo A Loan từ trong bước ra. Chí Hiền vừa thấy lão sư không hỏi Tiểu Nhạn nữa, vội vã nói:

- Sư phụ đã dậy rồi.

Bào lão sư gật đầu, bước ra giữa sân nhìn Lỗ Chí Trung, Trần Chí Tuấn, Lưu Chí Viễn, Thái Chí Bảo và tất cả đồ đệ, gọi họ đến rồi lão chỉ vào Giang Tiểu Nhạn nói với mọi người:

- Các người hãy nhìn đứa hài nhi này. Nó chính là nhi tử của Giang Chí Thăng là Giang Tiểu Nhạn. Không biết nó nghe lời ai nói lão đã hại chết phụ thân nó.

Trong lúc đó, lão lại dùng mắt nhìn Chí Hiền.

Chí Hiền sợ quá toàn thân phát run, vội bước lên nói:

- Khải bẩm sư phụ. Hài tử này từ khi phụ thân chết đi, mẫu thân lại cải giá. Vì là chỗ thân thích nên nó trú ngụ ở nhà đồ đệ và trong hai năm nay giúp đồ đệ mua bán trong tiệm sắt. Trước nay đồ đệ chưa từng nói với nó điều gì. Hôm qua đột nhiên nó bỏ đi trong tuyết, đồ đệ cũng không biết nó chạy đi đâu.

Bào lão sư cười nói:

- Ngươi không cần sợ. Ta cũng chẳng có nói ngươi báo với nó việc đó. Ta thề trước thiên địa quỷ thần, Giang Chí Thăng không phải do ta giết chết, lòng ta không hối hận. Hơn nữa, ta rất thích hài tử này dù tối hôm qua nó leo tường cầm đoản đao xông vào muốn giết ta nhưng ta thực không chút giận dữ. Từ hôm nay ta để nó ở lại đây làm ít việc nhà và dạy cho nó võ nghệ nhưng nó chẳng phải là sư huynh đệ của các ngươi mà coi

như là một tôn tử ta mới nhận được.

Lão sư ha hả cười. Mọi người cười theo.

Chí Khải, Chí Tuấn thấy lão sư vui như vậy cũng vui lây, Chí Hiền ngoài mặt tuy cười vui nhưng lòng hết sức khiếp sợ.

Sau khi nói xong, bảo mọi người luyện võ. A Loan cũng ở trong sân mà luyện đao.

Chỉ có Tiểu Nhạn đứng ở xa xa mà nhìn.

Tuy hắn không cầm binh khí gì luyện tập nhưng hắn nhìn thật cẩn thận tỉ mỉ đao pháp cũng như quyền pháp của mọi người, thấy họ cao cường hơn mình nhiều thế là hắn cảm thấy việc phục thù càng khó khăn hơn.

Từ đó, ngày ngày Tiểu Nhạn xem người khác tập luyện.

Sau khi luyện võ xong họ chỉ dẫn cho Tiểu Nhạn làm việc.

Bào lão sư đối với đồ đệ thật là nghiêm khắc nhưng đối với nó lại rất tốt, thường thường xoa đầu, cười vui vẻ. Tiểu Nhạn đối với lão cũng rất cảm kích, tin tưởng phụ thân hắn quyết không phải do lão sư sát tử.

Tiểu cô nương A Loan, trước kia cứ thấy Tiểu Nhạn là trợn mắt nhìn nhưng giờ đây mỗi khi gặp hắn là mỉm cười. Hai người thường cùng nhau vui đùa.

Mẫu thân của A Loan là Phương thị, chỉ cần thấy hai đứa nó chơi với nhau là gọi A Loan vào phòng, không cho nó gần gũi với Tiểu Nhạn. Còn Bào lão sư, hiện tại trước việc hai tiểu hài nam, nữ này đùa giỡn với nhau một chút cũng không ngăn cản mà dường như lấy làm thích thú.

Có lúc, sau khi dùng cơm tối xong, lão sư dùng trà rồi vui vẻ mỗi tay nắm A Loan và Tiểu Nhạn ra ngoài vui chơi.

Mã Chí Hiền mỗi ngày đến luyện võ, làm việc nhà xong rồi đi ngay. Gã thường dùng ánh mắt nhìn Tiểu Nhạn, trong đó phảng phất như chứa đựng một điều gì muốn nói nhưng vì chung quanh có nhiều người quá nên không thể nói ra.

Trải...

« Trước1...1920212223...183Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Hận Thù Quyết Tử
» Hoàn Kiếm Kỳ Tình Lục
» Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm
» Tị Tuyết Truyền Kỳ
» Vệ Tư Lý Hệ Liệt – Thần Tiên
Tags:
bạn đang xem

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk