Tiên Thái chớp mắt, nhẩm tính rồi nói:
- Ta từ mười lăm tuổi đã đến Xuyên Bắc, ở Hợp Châu học võ nghệ ba năm với sư phụ, sau đó đến Lang Trung gia nhập Phúc Lập tiêu điếm. Năm nay ta đã hai mươi hai, tính ra ta đến nơi này đã được bốn năm rồi.
Tiểu Nhạn hỏi:
- Huynh không phải là người ở đây sao?
- Không phải, ta là người Hồ Nam, song thân ta vẫn ở Hồ Nam, vì lão nhân gia trên giang hồ đã đắc tội với nhiều người, nên sợ ta bị ám toán mới đưa ta đến Xuyên Bắc, học võ với Túy Ôn Thần Hàn Cảnh. Túy Ôn Thần tuy võ nghệ cao cường, nhưng lão suốt ngày uống rượu, nên chẳng nghiêm túc dạy dỗ ta được bao nhiêu. Vì vậy, ba năm rồi ta cũng chẳng tiến bộ gì, chỉ dựa vào danh tiếng sư phụ mà che mắt mọi người bên ngoài. Nhưng ta nghĩ sau này cũng chẳng tạo được tiếng tăm gì, định trở về Hà Nam tìm phụ thân. Chẳng qua lúc này ta chẳng có tiền tài, ta muốn khi trở về trên người phải có hơn trăm lượng.
Tiểu Nhạn khẳng khái nói:
- Không cần lo. Lúc nào huynh muốn đi cứ nói với đệ, đệ nhất định cho huynh mượn một trăm lượng. Sau này phát tài thì trả lại cho đệ.
Tiên Thái nghe nói vô cùng hoan hỷ, đi đến bờ sông nhìn một lát. Những thủy thủ trên thuyền phần lớn đều biết Tiên Thái nên vui vẻ chào hỏi. Tiên Thái giới thiệu Tiểu Nhạn với họ. Hắn ca tụng Tiểu Nhạn:
- Đây là hào kiệt Tam Đầu Hổ Giang Tiểu Nhạn nổi tiếng ở Hán Trung, là bằng hữu mới kết giao với Tiều chưởng quỹ của tiêu điếm chúng ta.
Mọi người thấy Tiểu Nhạn tuy trẻ tuổi, nhưng thân thể cao lớn, rắn chắc, y phục chỉnh tề nên không ai dám coi thường.
Tiểu Nhạn và Tiên Thái đứng bên bờ sông một hồi, mắt nhìn nước sông cuồn cuộn chảy, trong lòng rất là khoan khoái. Tiên Thái nói:
- Chúng ta tìm một nơi uống rượu đi.
Tiểu Nhạn nói “được”, hai người rời khỏi bờ sông đi về phía bắc không xa, bên đường có một tòa tửu lâu, hiệu tiệm là gì Tiểu Nhạn không nhận biết được.
Tiên Thái lên tửu lầu, thấy tửu khách không nhiều, vì đây là tửu lầu sang trọng ở nơi này. Người đến đây uống rượu đều là phú thương hay những tiêu đầu có tiền.
Lúc này, nhiều thuyền lớn chưa đến, nên trừ hai người họ ra chỉ có bốn, năm tửu khách.
Họ ngồi xuống một bàn cạnh cửa sổ, gọi nhiều rượu thịt. Hai người vừa ăn uống vừa đàm đạo. Lòng Tiểu Nhạn lại buồn phiền. Từ cửa sổ nhìn ra sông Giang Lăng, sóng nước cuồn cuộn, chim hải âu bay lượn trên cột buồm thật an nhiên, tự tại, còn lòng Tiểu Nhạn mang đầy tâm sự, nên uống rượu càng nhiều.
Đột nhiên, hắn nhìn ra cửa sổ nói:
- Họ Giang là ta, con sông lớn trước mặt cũng chính là ta.
Tiên Thái cũng cười nói:
- Con sông này không lớn. Nếu như đệ ví mình với dòng sông thì nên lấy Trường Giang mà so sánh. Đệ từng có đi qua Trường Giang chưa?
Tiểu Nhạn lắc đầu nói:
- Đệ chưa
từng qua.
Tiên Thái nói:
- Con sông đó lớn hơn sông này nhiều. Trường Giang là phụ thân, còn Gia Lăng giang chỉ là nhi tử mà thôi.
Tiểu Nhạn cười khanh khách, vừa cười xong lại nhớ đến phụ thân chết thảm, mẫu thân cải giá, còn thân đệ phải theo mẹ làm con Đổng gia. Hắn bất giác vừa phẫn nộ, vừa bi thương, vừa xấu hổ, miễn cưỡng ngăn nước mắt, uống một hớp rượu. Tự mình hát nghêu ngao mấy câu, hắn hát bài sơn ca. Tiên Thái ngồi đối diện mỉm cười, nghe hắn hát một mình, nhưng hắn hát mới hai câu, thình lình vỗ bàn, thở dài.
Tiên Thái mỉm cười hỏi:
- Phải chăng lão đệ có điều phiền não?
Tiểu Nhạn lại thở dài nói:
- Buồn quá!
Tiên Thái nói:
- Đệ buồn cũng vô dụng. Trượng phu phải khoáng đạt, có tiền thì xài, có rượu thì uống. Việc khó xử trong trời đất đối đầu rồi hãy nói. Người giang hồ chúng ta không nhà, không sự nghiệp, có một thân võ công, có cánh tay dũng lực thì sợ gì, chẳng có gì ngăn được bọn ta. Nào, uống rượu mau đi. Ta sẽ dẫn đệ đến một nơi chắc chắn vui lắm.
Tiểu Nhạn hỏi:
- Nơi nào?
Tiên Thái nói:
- Là nơi có mỹ nhân nhi mà ta vừa nói đó. Ái dà! Chỉ cần đệ vừa thấy thì phiền não sẽ lập tức tiêu tan.
Vừa nói hắn vừa rót cho Tiểu Nhạn một chung rượu. Tiểu Nhạn gật đầu:
- Được! Trở về huynh cứ đưa đệ đi xem.
Hai người vội vã uống rượu, dùng cơm xong thì hai người đã có chút hơi say. Tiểu Nhạn trả tiền rồi cả hai xuống lầu.
Tiên Thái chỉ mới hai mươi hai, Tiểu Nhạn chưa tới mười lăm. Hai người mặt đỏ lừ đừ, đi nghiêng ngã, xiêu vẹo đến một hẻm nhỏ. Đầu hẻm có treo một bảng gỗ.
Tiên Thái chỉ lên ba chữ trên tấm bảng gỗ nói:
- Ây! Hẻm mỹ nhân kìa!
Tiểu Nhạn không nhận biết chữ nào, thầm nghĩ:
“Không chỉ học võ nghệ còn phải học chữ nữa. Nếu không thì có người gửi thư cho ta thì làm sao ta biết được”.
Vào trong hẻm chi chít những cửa nhỏ cận kề nhau. Toàn bộ cửa đều giống nhau.
Tiên Thái đi trước dẫn đường cùng Tiểu Nhạn vào một cửa nhỏ.
Trong phòng có một phụ nhân trung niên cười nói:
- Dương nhị gia, đã lâu không đến rồi!
Tiên Thái không trả lời. Từ bên phòng phía đông bước ra một phụ nhân chỉ chỉ Tiên Thái nửa như cười nửa như giận nói:
- Ta cứ cho rằng Dương nhị gia đã chết ở bên ngoài rồi.
Tiên Thái nét mặt hiện vẻ dễ chịu nói:
- Được! Để cho các người nói ta đã chết rồi!
Phụ nhân đó chạy đến ôm cánh tay Tiên Thái nói:
- Thôi, thôi nhị gia vào phòng với ta đi.
Rồi lại chỉ Tiểu Nhạn hỏi:
- Đây là ai? Sao giống như con nít mới lớn vậy?
Tiên Thái vội đưa mắt ra hiệu cho phụ nhân, nói:
- Đây là Giang đại ca, nhân vật lừng danh trên giang hồ.
Phụ nhân nhướng mày nói với Tiểu Nhạn:
- Ây! Ta đã lỡ lời, xin đại gia tha thứ.
Tiểu Nhạn thấy phụ nhân chẳng những không giải đi phiền não mà lòng càng sầu thêm, thầm nghĩ:
“M...

