Phụ nhân một tay muốn kéo Tiểu Nhạn, hắn trợn mắt. Tiên Thái vội vã đẩy phụ nhân ra nói với Tiểu Nhạn:
- Lão đệ hãy vào đây!
Tiểu Nhạn vào trong phòng thấy thật sạch sẽ. Rèm hồng trướng phủ, trên bàn còn có một bình hoa, tường lại có dán hai chữ song hỷ, trông giống như một tân phòng.
Tiểu Nhạn mơ mộng nghĩ nếu có một ngày ta cùng A Loan thành thân, một gian tân phòng như thế này cũng được rồi.
Tiên Thái và phụ nhân lúc này mới vào. Bên ngoài bọn họ đã trao đổi mấy câu nên phụ nhân này liên tục mắng yêu Tiên Thái nhưng không dám nói lời gì thất thố với Tiểu Nhạn.
Tiểu Nhạn lên ghế ngồi một lát, giờ đây ảo tưởng trong lòng hắn cũng đã tắt ngóm, cảm thấy buồn chán nói với Tiên Thái:
- Nơi đây chẳng thú vị gì, chúng ta về thôi.
Tiên Thái vội buông mỹ nhân nhi của hắn ra rồi nói:
- Lão đệ, vội gì. Ăn cơm xong hãy về.
Tiểu Nhạn đứng dậy nói:
- Huynh chưa muốn về cứ ở lại đây. Đệ về trước.
Dứt lời, hắn đẩy cửa bước ra ngoài. Tiên Thái vội chạy theo nói:
- Giang lão đệ khoan đi đã.
Tiểu Nhạn dừng chân ngoảnh lại nhìn, hỏi:
- Việc gì?
Tiên Thái nói:
- Hiện giờ một đồng ta cũng không mang theo, lão đệ cho ta mượn vài lượng đi.
Tiểu Nhạn giận dỗi lấy trong người ra một tấm ngân phiếu, không xem nhiều ít bao nhiêu, ném cho Tiên Thái rồi quay người đi. Phụ nhân ở phía sau kêu lên một câu, hình như là bảo gã về đi. Tiểu Nhạn nghe chưa rõ nhưng hậm hực bước ra bên ngoài.
Lúc này lại có một người từ bên ngoài bước vào.
Tiểu Nhạn và người này đụng phải nhau. Người này giận dữ, vùng hết sức đá vào bụng Tiểu Nhạn.
Tiểu Nhạn lúc này đang ngà ngà say nên bị một cước đá té sụp xuống đất. Tiểu Nhạn giận quá lồm cồm bò dậy, xông lên mắng:
- Lão mù kia sao dám đánh ta?
Một quyền của hắn đánh xuống đầu người đó.
Người đó né khỏi quyền, cũng mắng lại:
- Con rùa rút đầu kia, ngươi mới ra khỏi bụng mẹ cũng bày đặt đến kỹ viện à. Còn náo loạn ở đây sao?
Tiểu Nhạn lại phóng lên cung quyền, muốn đánh vào ngực người đó.
Người đó chụp cổ tay hắn, rồi đấm vào ngực Tiểu Nhạn khiến hắn lảo đảo cơ hồ muốn té. Tiểu Nhạn thối lui hai bước vội đứng thẳng người lên quay qua cung quyền đánh tiếp.
Người đó dùng tay làm móc câu móc lấy cổ tay Tiểu Nhạn.
Tiểu Nhạn tránh được, một cước nhanh như tên bắn tống vào người đó.
Người đó vội quay người lại, Tiểu Nhạn đã vọt lên, một quyền đấm vào mặt hắn.
Một quyền quá nặng, người đó cảm thấy mũi mình cay nồng.
Tiểu Nhạn lại muốn xông lên đánh tiếp nhưng bị Tiên Thái ngăn lại kinh hoàng nói:
- Đừng, đừng đánh, là người của mình.
Tiểu Nhạn giận mắng:
- Là người của mình rồi sao? Tại sao hắn lại đá ta?
Người đó dùng tay áo rộng màu lam lau máu mũi rồi rút ra một đoản kiếm, bạch quang chói mắt.
Tiểu Nhạn vừa thấy tình hình không ổn, trong tay mình không có binh khí, sợ mình thất thế vội chạy ra ngoài cửa, vỗ ngực mắng lớn:
- Mi đánh quyền thua ta lại muốn dùng kiếm sao? Tiểu tử ở đây đừng chạy, chờ ta.
Ta về lấy binh khí đến sống chết với mi.
Nói dứt, Tiểu Nhạn chạy ra khỏi hẻm.
Trong này, người đó tay cầm đoản kiếm, mắng lớn, muốn đuổi theo Tiểu Nhạn nhưng đã bị Tiên Thái khuyên ngăn.
Lúc này, Tiểu Nhạn đã chạy ra khỏi hẻm, co chân chạy một mạch về đến đông quan Phúc Lập tiểu điếm.
Tiều Đức Xuân từ phía đông chạy đến, thấy Tiểu Nhạn như vậy, vội chạy đến hỏi:
- Tiểu huynh đệ định làm gì vậy?
Tiểu Nhạn nói:
- Đừng hỏi, ta đến hẻm mỹ nhân nhi để quyết đấu với con rùa rút đầu đây.
Nói rồi, phóng ngựa phi về phía tây.
Tiều Đức Xuân ở phía sau cao giọng kêu:
- Tiểu huynh đệ hãy đứng lại đi. Hãy nói rõ cho ta xem chuyện gì.
Tiểu Nhạn đâu thèm nghe, thúc ngựa chạy thẳng về phía bờ sông, vừa chạy vừa la lớn:
- Tránh đường! Tránh đường! Nếu không thì đừng trách ta.
Người đi hai bên đường tránh giạt sang hai bên, trố mắt nhìn chú bé vóc dáng to lớn ngồi trên lưng ngựa.
Ngựa của Tiểu Nhạn thoáng chốc đã đến nơi cũ. Hắn dừng ngựa, nhảy xuống, cột ngựa vào cánh cửa, cầm đao xông vào hét lớn:
- Con rùa rút đầu đâu, mau ra đây tỉ võ. Ta quyết cùng mi một mất một còn.
Tên lúc nãy đang ở trong phòng, kỹ nữ đang chùi máu mũi cho gã. Gã đang tức giận, bọn kỹ nữ an ủi:
- Trình đại gia, người đừng nên bận tâm chi đến một tiểu hài tử như vậy, thực chẳng đáng đâu. Nhi tử của đại gia còn lớn hơn hắn mà.
Lúc này, Tiên Thái biết sự tình bất ổn đã chuồn mất rồi. Tiểu Nhạn ở bên ngoài mắng lớn, còn tên họ Trình vội vã cầm đoản kiếm vừa mắng vừa từ trong phòng chạy ra.
Gã thấy tư thế của Tiểu Nhạn đứng đúng bộ pháp, tay phải giơ cao khẩu đại đao.
Tiểu Nhạn trợn mắt:
- Con rùa kia, mau đến đây. Tốt nhất mi nên đổi vũ khí đi, kiếm của mi ngắn quá.
Gã họ Trình giận dữ, mặt mày tím ngắt, cười nhạt:
- Ta giao thủ với tiểu tử ngươi cần dùng binh khí sao?
Vừa nói gã như một mũi tên vọt lên, định đoạt cương đao của Tiểu Nhạn.
Đao của Tiểu Nhạn “vù” một tiếng, lập tức chém xuống. Họ Trình vội né sang một bên, tay trái bắt lấy cánh tay Tiểu Nhạn, dùng sức giật mạnh lại, rồi dùng đoản kiếm trong tay phải đâm vào bụng Tiểu Nhạn.
Tiểu Nhạn vội phóng mình ra sau, cương đao trong tay phải chém xuống. Tình hình lúc này cực kỳ nguy cấp. Chỉ nghe “xẹt” một tiếng, chân trái của họ Trình trúng đao chảy máu, muốn khuỵu xuống đất, hắn gắng gượng đứng thẳng người lên, đoản kiếm đâm vào Tiểu Nhạn, điệu b...

