Tiểu Nhạn giận bừng bừng nói:
- Đại ca đừng lo, đệ không chờ hắn phái quan nhân đến bắt, mà đệ sẽ đi tìm hắn liều một trận.
- Liều mạng với loài sâu bọ như hắn càng không nên. Ta có một biện pháp, đệ hãy ở nơi này, đừng ra cửa cũng đừng đến tiêu điếm. Huynh sẽ dọn cho đệ một gian phòng để lưu lại đây. Huynh xông pha giang hồ nhiều năm cũng có chút tiền tài, nhân khẩu trong nhà huynh đơn chiếc lại thường ra ngoài buôn bán, kết giao bằng hữu, không có thời gian lo lắng việc nhà. Mấy hôm trước, trời tối có bọn giặc cướp nổi lên, tiền tài chẳng mất vật gì nhưng hiền tẩu của đệ quá lo sợ. Ta muốn kiếm một người trông coi nhưng vẫn chưa được, nên muốn mời hiền đệ ở nơi này, một là tránh né Trình Bát, hai là có thể săn sóc việc nhà giùm huynh.
Đức Xuân mới nói đến đây, Tiểu Nhạn không vui, lòng thầm nghĩ:
“Thì ra hắn kết giao bằng hữu với ta chẳng qua là muốn ta coi nhà cho hắn”.
Tiều Đức Xuân lại rót một ly rượu cho Tiểu Nhạn rồi nói:
- Trong một hai ngày tới huynh sẽ tìm Trình Bát, chẳng phải để xin lỗi gì mà để kể rõ lai lịch của đệ. Ta nghĩ nếu hắn biết hoàn cảnh của đệ, chắc sẽ bằng lòng kết giao.
Sau đó, ta sẽ bày một bàn yến tiệc cho hai người gặp nhau, coi như chuyện ngày nay trở thành quá khứ. Ý định của đệ là muốn tìm gặp cho được Lang Trung Hiệp, như vậy ở lại đây là được rồi, chỉ cần đừng làm điều gì đắc tội với người khác. Tiểu đệ thấy thế nào?
Tiểu Nhạn nhấp một ngụm rượu, hồi lâu mới gật đầu nói:
- Đệ sẽ nghe lời huynh nhưng chỉ ở lại đây bốn, năm ngày. Vả lại nếu huynh không cho đệ ra ngoài thì thật không được đâu.
Tiều Đức Xuân nói:
- Bốn năm ngày thì không cần. Hôm nay, huynh sẽ tìm gặp Trình Bát nói chuyện, ngày mai hai người gặp nhau.
Tiểu Nhạn nói:
- Được! Việc này nhờ huynh lo liệu, chúng ta uống rượu đi.
Thế là hai người vừa uống rượu, vừa đàm đạo vui vẻ. Đức Xuân kể lại những chuyện đắc ý mà hắn đã từng làm trên giang hồ cho Tiểu Nhạn nghe. Sau đó kể chuyện Lang Trung Hiệp Từ Lân.
Tiểu Nhạn cảm thấy Kim Giáp Thần Tiều Đức Xuân này đối với võ nghệ và danh vọng của Từ Lân rất là bái phục, nhưng mà đối với tính tình của Từ Lân lại vô cùng bất mãn. Xem ra như vậy, hai người chẳng có thâm giao, lại dường như bất đồng quan điểm.
Tửu lượng của Tiều Đức Xuân cũng không kém. Vừa nói, vừa uống, dần dần gương mặt đen tròn của hắn từ từ đỏ tía giống như một quả cầu máu vậy.
Buổi sáng, Tiểu Nhạn đã cùng Đoản Đao Dương Tiên Thái đến tửu lâu uống rượu.
Qua một trận gây gổ vừa rồi, rượu cũng chưa tan hết, rượu cũ thêm rượu mới, thoáng chốc đã say mềm. Một lát, lão bà lại bưng lên thức ăn. Hai người ăn không biết là bao nhiêu, Tiều Đức Xuân đứng dậy hỏi:
- Lão đệ ăn xong chưa? Đi vào trong viện, ta giới thiệu hiền tẩu với đệ.
Hắn đứng dậy, ưỡn cái bụng bự ra rồi cười nói:
- Đệ vừa nhìn thì biết, hiền tẩu của đệ là một mỹ nhân. Khi nàng còn ở hẻm mỹ nhân có hiệu là Trại Thường Nga, có không ít người tranh đoạt cùng ta nhưng kết quả là ta đã thắng. Ta đã tốn không ít tiền, số tiền đó có thể cưới mười cô nương cũng được.
Hai người say rượu, lảo đảo đi vào trong viện.
Viện bên trong có ba phòng. Bắc phòng có ba gian, đông và tây hai phòng có hai gian. Tây phòng có nhà bếp, khói lửa đang bốc lên.
Đức Xuân kéo Tiểu Nhạn vào bắc phòng. Vì Tiểu Nhạn đang là đà say nên nhìn phòng này trang hoàng nào màu đỏ, màu xanh, dường như đẹp hơn cả phòng ở hẻm mỹ nhân nhi.
Tiều Đức Xuân lè nhè kêu:
- Hiền thê, mau ra đây gặp lão huynh đệ của ta.
Trong phòng vang lên một tiếng “vâng” nhỏ nhẹ. Rèm hồng vén lên, bước ra một giai nhân ước khoảng hơn hai mươi, mặc lụa hồng, hài xanh, mặt điểm trang son phấn hồng hào tựa như hoa đào, múi tóc mượt mà, hai đôi hoa tai nhè nhẹ lay động đến nỗi Tiểu Nhạn hoang mang. Còn Đức Xuân mê mẫn, lại thêm uống rượu say nên hắn nói với Trại Thường Nga:
- Nàng đến đây xem. Đây là lão đệ Giang Tiểu Nhạn từ Thiểm Nam mới đến. Ta định mời hắn ở lại nhà ta. Bọn tặc nhân nghe đến ắt sẽ kiêng dè. Nàng đừng thấy hắn nhỏ tuổi mà xem thường, bản lĩnh hắn còn cao hơn cả bọn ta.
Trại Thường Nga vừa nghe, trên mặt lộ nét cười:
- Ây da! Vậy là tốt rồi …
Nàng lại lộ dáng vẻ lo sợ nói với Tiểu Nhạn:
- Đại ca đệ cứ luôn ở bên ngoài. Ban đêm chỉ có tẩu tẩu cùng với lão bà. Tháng rồi có bọn trộm cướp, từ canh một đến canh ba có tiếng chân người rầm rập liên tục trên nóc nhà. Lúc đầu tẩu còn cho là tiếng chân mèo, vì chẳng mất vật gì, tẩu chẳng kêu lên, nhưng khi đại ca của đệ về, nhìn thấy trên nóc nhà có một đại hán đang rình rập, vừa thấy đại ca đã bỏ chạy.
Tiểu Nhạn nghe nói lấy làm kỳ, tặc nhân đó không trộm đồ vậy nằm phục trên nóc nhà làm gì?
Đức Xuân nghe Trại Thường Nga nhắc đến đó, gương mặt say rượu của hắn chuyển sang màu tía, giận đến nỗi râu tóc dựng ngược, nói:
- Tên tặc nhân đó dám đến nhà ta náo sự, thật là xem thường Kim Giáp Thần ta quá. Việc này ta không thể nói với người khác vì nếu họ biết được sẽ có hại cho danh tiếng tiêu điếm của ta.
Gương mặt Thường Nga đỏ hồng, chúm miệng nói:
- Chàng là bảo tiêu à? Ngay cả gia trung của mình còn bảo hộ không được đấy.
Tiều Đức Xuân bá vai Tiểu Nhạn khẩn cầu:
- Đệ đệ! Xin đệ vạn phần hãy giúp đỡ ta, trước tiên hãy trú ngụ ở nhà ta mấy ngày.
Tiểu Nhạn gật đầu nói:
- Có ...

