watch sexy videos at nza-vids!

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm

score
Đánh giá: 4.5/5, 4086 bình chọn
đến đây, tên đó biết dù ta đi khỏi cũng có bằng hữu ở nhà, để gã không dám đến đây.

Tiểu Nhạn cười nhạt nói:

- Theo đệ thấy tiểu tặc đó không biết sợ là gì. Dù đại ca có ở nhà, hắn cũng dám đến.

Tiều Đức Xuân vừa nghe, mặt đã lộ sắc giận:

- Lão đệ đừng nổi nóng, ta đã có biện pháp.

Nói xong, giũ tay áo đi thẳng ra ngoài. Thoáng chốc đã nghe phía bắc phòng có tiếng đạp cửa rồi tiếng mở cửa, tiếp theo là tiếng tát vào mặt mấy cái. Tiếng Thường Nga khóc lớn lên một hồi rồi âm thanh nhỏ dần. Sau đó cửa bắc phòng đóng chặt, dường như không xảy ra chuyện gì.

Tiểu Nhạn nổi giận, thầm nghĩ:

“Tiều Đức Xuân là một kẻ nhu nhược. Bằng hữu như vậy ta còn kết giao làm chi nữa. Sáng sớm mai ta sẽ đi đến Phúc Lập tiêu điếm, lấy ngựa tìm khách điếm mà trú ngụ. Chờ ba ngày sau Lang Trung Hiệp về, ta sẽ bái người làm sư phụ”.

Thế là hắn đóng chặt cửa lại, tức giận một hồi rồi mới đi ngủ.

Hôm sau thức dậy, trời không còn sớm nữa nhưng cửa ở bắc phòng vẫn đóng chặt, dường như Đức Xuân còn chưa tỉnh dậy. Tiểu Nhạn tự mình thu xếp hành lý, giắt cương đao mở cửa mà đi, ngay cả nô bộc cũng không biết.

Hắn tức tối hầm hừ đi ra khỏi hẻm nhỏ thì thấy trên đường phố người buôn bán rất đông, hơn hẳn mấy ngày trước, thì ra hôm nay là ngày hội.

Tiểu Nhạn đi vào Phúc Lập tiêu điếm, nhìn thấy có Dương Tiên Thái ở nơi đó.

Tiên Thái cơ hồ kinh ngạc hỏi:

- Tại sao Giang đệ không ở nhà chưởng quỹ?

Tiểu Nhạn lắc đầu nói:

- Ngay cả nơi này ta cũng không ở, ta muốn đi đây.

Dứt lời tay cầm cương đao và hành lý ném trên mặt đất, bước ra ngoài lấy ngựa.

Tiên Thái chạy theo nói:

- Không phải đệ muốn gặp Lang Trung Hiệp sao? Nghe nói hôm qua người đã về rồi.

Tiểu Nhạn nghe lời này, gấp gáp hỏi:

- Huynh hãy nói mau cho đệ biết hiện giờ người ấy ở đâu để đệ lập tức bái vọng.

Tiên Thái nói lời này có hơi thất vọng, biết mình đã lỡ lời, bèn nói với Tiểu Nhạn:

- Hôm qua chưởng quỹ của ta có căn dặn không được đem việc Lang Trung Hiệp đã trở về mà nói với đệ.

Tiểu Nhạn quắc mắt hỏi:

- Tại sao?

Tiên Thái khoát tay nói:

- Không có ác ý gì. Chỉ là chưởng quỹ thấy lão đệ tuổi trẻ mà bản lĩnh cao cường, người muốn cùng đệ kết thâm giao. Hai ngày nữa, người phải đi hộ tống bảo tiêu, mời lão đệ ở lại coi nhà, khi người trở về sẽ mời tiểu đệ làm tiêu đầu, coi như thêm được một cánh tay đắc lực. Còn nếu đệ gặp được Lang Trung Hiệp thì việc làm tiêu đầu khó thực hiện vì Lang Trung Hiệp thích người trẻ tuổi có bản lĩnh, gặp đệ ắt hẳn sẽ thích thú lắm.

Tiểu Nhạn vội vã nói:

- Đừng nói nhiều lời, hãy nói cho tiểu đệ biết Lang Trung Hiệp đang ở đâu.

Tiên Thái nói:

- Cách đây không xa. Đi về phía đông thuận theo đại lộ rồi về phía nam, đi khoảng năm dặm thì đến. Hắn ở một thôn gọi là Tư Phố, có mấy tiệm nho nhỏ gần giống như tiểu trấn.

Tiểu Nhạn gật đầu nói:

- Được, đệ sẽ đi gặp người.

Xong, hắn lấy hành lý vào cương đao dưới đất lên.

Tiên Thái hỏi:

- Lão đệ thật muốn học võ với Lang Trung Hiệp sao?

Tiểu Nhạn nói:

- Huynh không cần màng đến.

Hắn đi ra cửa đến chuồng ngựa, dẫn ngựa ra nhảy lên đi khỏi tiêu điếm, nhìn thấy người trên đường càng đông thêm, cưỡi ngựa đi thật khó nên để đao trên lưng ngựa dắt đi về hướng đông.

Đi không xa, thấy đối diện có một đại hán nhìn Tiểu Nhạn không ngừng cười. Tiểu Nhạn nhìn thấy người này khoảng hai mươi tuổi, mặt ốm, mắt nhỏ, mặc lụa màu xanh, chính là tên hôm qua Tiểu Nhạn đã cùng hắn giao thủ ở Tiều gia.

Lúc này, lưng hắn không có giắt đoản côn. Tiểu Nhạn vừa thấy người này chợt nổi giận đùng đùng, huống hồ gã này nhìn hắn cười gian giảo. Tiểu Nhạn bước lên nói với người này:

- Hay lắm! Ngươi dám đến đây, còn dám cản đường đùa cợt ta. Mi là tặc tử!

Người này vẫn cười xảo quyệt:

- Ngươi còn muốn đối địch với ta sao? Đừng nói mi, ngay cả Kim Giáp Thần cũng chẳng làm được gì.

Tiểu Nhạn giắt roi ngựa vào lưng, buông dây cương ra, nắm chặt hữu quyền phóng lên thoi vào miệng người đó một cái.

Người đó phẫn nộ nhảy lên hét lớn:

- Hảo tặc tử, mi dám thoi ta.

Vừa mắng, hắn vừa cung quyền đánh trả. Tiểu Nhạn né người cũng cung quyền chống đỡ, đồng thời thân hắn bổ lên phía trước, tên đó lại nghiêng người vung chưởng đẩy Tiểu Nhạn ra. Tiểu Nhạn hơi tránh về bên phải, tay trái nắm chặt tay phải của người đó. Tay phải Tiểu Nhạn nắm lại đấm thật mạnh vào hông phải người đó, người đó đau đến sụm người.

Người đó tay phải đẩy ra, đồng thời tay trái nắm lấy tay phải Tiểu Nhạn, chân cũng tung lên một cước. Tiểu Nhạn né người bước sang phải mấy bước. Người đó cũng quay người bổ theo Tiểu Nhạn vung quyền tung chiêu. Tiểu Nhạn vẫn mọp người xuống, tung ngược chân móc vào chân trái người đó. “Hừ” một tiếng, hắn té nhào xuống đất.

Người bên đường sợ quá, né tạt sang bên.

Tên đó cũng lăn người đứng dậy, lấy ra một bao da. Trong bao da là một đoản kiếm, rút kiếm xuống tấn thủ bộ, mặt đằng đằng sát khí gọi Tiểu Nhạn:

- Mi đến đây!

Người bên đường càng dạt xa tránh né.

Tiểu Nhạn chạy vội đến bên mình ngựa, rút đao ra. Vừa rút đao ra đã nghe tiếng ồn ào vang lên. Thì ra có ba, bốn con ngựa từ phía đông chạy đến.

Tiểu Nhạn đưa mắt nhìn ra hắc mã đi đầu. Con ngựa này Tiểu Nhạn đã nhận ra, chính là khi ở Vạn Nguyên huyện từ trên tửu lầu nhảy xuống đã cưỡi lên nó. Sau đó ở Tuyên Hán huyện, trong phá miếu bị tặc nhân trộm mất.

Lúc này, Tiểu Nhạn không màng đánh với người đó nữa. Hắn cầm cương đao chạy về phía người cưỡi ngựa nói:

- Xuống! Con ngựa này là của...

« Trước1...4647484950...183Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm
» Phi Ưng Chưởng
» Đông Phương Nhất Chiến
Tags:
bạn đang xem

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk