watch sexy videos at nza-vids!

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm

score
Đánh giá: 4.5/5, 4090 bình chọn

Chương 5: Gian Khổ Cầu Sư Quyết Tâm Kình Lương Trụ Trần Pháp Hào Hiệp Khí Thế Bức Côn Lôn

Giang Tiểu Nhạn tìm đại đạo đi về phía đông, liên tiếp ra roi. Con ngựa đó phi nhanh như bay. Đi ước khoảng ba dặm thì bọn hán tử vô công rỗi việc chạy phía sau đã rơi lại xa xa.

Hắn ghìm cương ngựa lại, lòng không chút sợ hãi nhưng thầm nghĩ:

“Lang Trung Hiệp thật là một vị anh hùng. Vừa rồi không phí sức đã đánh ta ngã mấy lần. Không biết người có chịu làm sư phụ ta không? Ta từ Trấn Ba huyện chạy ra đây là vì cái gì? Ta không phải vì tiền tài, vì người nhờ trông giùm hiền thê. Ta tự biết một chút công phu của mình chỉ có thể hơn được một số người chứ còn giao thủ với Bào Côn Lôn và huynh đệ họ Long thì thật kém xa. Ta phải thừa lúc tuổi còn ấu thơ mà tìm minh sư học thành tuyệt nghệ mới xong”.

Hắn một mặt suy nghĩ, một mặt chầm chậm thúc ngựa đi về phía trước.

Không đến ba dặm đường thì thấy một tiểu thôn trấn ước có hơn trăm hộ gia đình.

Con đường tuy ngắn nhưng trên đường cũng có một tiệm bánh, một tửu điếm và hai tiệm nhỏ.

Ngựa của Tiểu Nhạn mới vừa đi vào con đường ngắn này thì thấy trước cửa tửu điếm năm, sáu hán tử trong đó có cả Hoa Thái Tuế. Trong tay chúng đều cầm đơn đao và mộc côn.

Vừa thấy Tiểu Nhạn, chúng đã nhất tề đến ngăn ngựa của hắn lại nói:

- Hảo tiểu tử, thật cả gan. Mi xuống ngựa đi. Chúng ta quyết đấu.

Tiểu Nhạn không màng đến chúng, thúc ngựa vượt qua phi về phía nam.

Mấy tên phía sau đuổi theo vừa mắng vừa cười trêu ghẹo. Tiểu Nhạn không thèm ngoảnh đầu lại cứ một mạch chạy về mấy thôn trang. Mắt nhìn nước Gia Lăng cuồn cuộn chảy.

Đi đến bờ sông Tiểu Nhạn mới xuống ngựa.

Nơi này không phải bến đò nên chẳng có thuyền bè đậu, chẳng gặp bóng người chỉ thấy một hàng liễu rũ dày đặc. Sắc liễu phản chiếu lên bầu trời và nước xanh trông thập phần mỹ lệ.

Tiểu Nhạn cột ngựa vào một gốc liễu rồi ngồi trên bãi cỏ ven bờ sông, mắt nhìn vào nước sông rồi hướng về những chiếc thuyền xa xa, thầm nghĩ:

“Ta làm sao mới có thể bái được Lang Trung Hiệp làm sư phụ. Bọn kia cứ theo ta mà quyết đấu. Thực ta không sợ chúng. Nhưng chúng người đông hơn nữa lại là thủ hạ của Lang Trung Hiệp, nếu ta đánh chúng thì sẽ kết thù với Lang Trung Hiệp thì làm sao người chịu dạy võ cho ta?”.

Nghĩ thế lòng càng thêm buồn bã. Hắn ngồi bên bờ sông hồi lâu bị ánh mặt trời chiếu lên thân thể khiến hắn nóng bức, mỏi mệt muốn nằm trên đất mà ngủ một lát.

Sau đó tìm một nơi ăn trưa rồi nghĩ cách đi gặp Lang Trung Hiệp.

Đang nghĩ đến đây, chợt nghe một tiếng “bịch” ở phía sau lưng. Không biết ai đã ném viên đá vào lưng của hắn cảm thấy rất đau. Tiểu Nhạn đưa mắt nhìn quanh giận dữ mắng lớn.

Bất ngờ, có một con hắc mã từ trên đường phía bắc chạy đến. Người trên ngựa chính là Lang Trung Hiệp Từ Lân.

Tiểu Nhạn lòng thật hoan hỉ, tháo ngựa ra phóng lên mà đuổi theo.

Lang Trung Hiệp vẫn ghìm cương bất động. Tiểu Nhạn mới đuổi đến gần. Lang Trung Hiệp mới tuốt “xoẹt” một cái rút ra thanh bảo kiếm bên yên ngựa, mỉm cười nói:

- Tiểu hài tử. Mi đến tìm ta tỷ võ chăng? Bọn ta mã chiến hay bộ chiến. Mi hãy tuốt đao đi.

Tiểu Nhạn lắc đầu nói:

- Ta không dám tỷ võ với các hạ. Ta biết người võ công siêu quần.

Lang Trung Hiệp mỉm cười hỏi:

- Vậy mi mang đao đến đây là có ý gì?

Tiểu Nhạn nói:

- Ta muốn bái các hạ làm sư phụ, cầu mong được người truyền dạy võ công.

Lang Trung Hiệp nghe lời này cười khanh khách nói:

- Thật là lời nói đáng tức cười. Mi nghe ai nói Từ Lân ta thu nhận đồ đệ? Hơn nữa, một tên ương ngạnh như mi dù có mang bao nhiêu ngân lượng đến đây ta cũng không thu nhận đâu.

Tiểu Nhạn định nói nữa, Lang Trung Hiệp khoát tay nói:

- Không cần phải nói. Bất luận thế nào ta cũng không muốn làm sư phụ của mi.

Ta đến đây vì cho rằng mi muốn tìm ta tỉ thí võ nghệ. Mi đã không dám so tài thế thì đường ai nấy đi. Ta đi đây.

Dứt lời giục cương ngựa chạy về phía bắc. Tiểu Nhạn cũng thúc ngựa chạy theo, Lang Trung Hiệp thúc ngựa chạy càng nhanh. Vừa chạy vừa khoát tay nói:

- Mi đừng theo ta. Mi nên tìm Kim Giáp Thần Tiều Đức Xuân mà bái hắn làm sư phụ đi.

Tiểu Nhạn vẫn đuổi theo van cầu:

- Bất luận thế nào người cũng nên thu nhận. Ta có tiền không cần phải nuôi cơm, bảo ta đưa bao nhiêu tiền cũng được. Ta đến đây cũng vì nghe bọn Long Chí Đằng nói các hạ là anh hùng hảo hán ở vùng Xuyên Bắc này.

Lang Trung Hiệp nghe câu này lập tức ghìm cương quay đầu nhìn lại, phẫn nộ hỏi:

- Là huynh đệ họ Long bảo mi tìm ta sao?

Tiểu Nhạn cũng thu cương, lắc đầu nói:

- Không phải. Ta với bọn họ là thù nhân. Ta ...

« Trước1...4849505152...183Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bạch Kim
» Bộ Lão Thử
» Đông Phương Nhất Chiến
» Hận Thù Quyết Tử
» Hoàn Kiếm Kỳ Tình Lục
» Hồi Tâm Chưởng
» Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm
» Nữ Thần Bộ - Tiêu Hồn
» Phi Ưng Chưởng
» Sát Nhân Đích Tâm Khiêu
12»
Tags:
bạn đang xem

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk