Lang Trung Hiệp đứng bên cạnh nói:
- Nhấc lên!
Tiểu Nhạn chỉ có thể nhấc lên được nửa tấc, hai tay đã tê chồn. “Hự” một tiếng, buông rơi thiết côn xuống đất. Hắn thở một hơi, nghiến răng nhấc thử lần nữa. Lần này ngay đến nửa tấc cũng không nhấc nổi. Lang Trung Hiệp đứng cạnh, cười nói:
- Mi phải ngày ngày luyện công tập, khi nào có thể nhấc thiết côn lên, lúc đó có thể khấu đầu gọi ta là sư phụ, ta sẽ truyền thụ võ nghệ cho.
Nói rồi, Lang Trung Hiệp phủi áo, đứng dậy mỉm cười đi vào con đường nhỏ phía đông nam.
Lúc này, bọn Hoa Thái Tuế Tưởng Thành đứng bên cạnh cười hô hố. Tiểu Nhạn tuy tức giận, nhưng không thèm nhìn bọn chúng, mắt cứ đăm đăm nhìn ba cây thiết côn dưới đất. Hai cây kia hắn không hy vọng nhấc nổi, nhưng cây nhỏ nhất chính là đối tượng của hắn. Tiểu Nhạn lại khom lưng, nghiến răng vận sức nhấc cây thiết côn lên được hơn nửa tấc. Hắn lại nỗ lực tăng sức vào cánh tay đưa lên, nhưng không được, cánh tay tê chồn. “Bình” một tiếng, thiết côn lại rơi xuống, hắn ngồi bệt xuống đất.
Bọn Tưởng Thành lại vỗ tay cười lớn.
Tiểu Nhạn mặt đỏ bừng, trợn mắt ngoảnh đầu lại nhìn bọn này, rồi hắn quay lại nhìn chăm chăm vào cây thiết côn.
Tưởng Thành cầm một khẩu cương đao chạy đến cười mai mỉa nói:
- Tiểu tử, ngươi hãy về nhà uống thêm chút sữa đi, đủ sức rồi hãy đến đây mà thử. Nếu không, thiết côn này ngay cả phụ thân ngươi cũng nhấc chẳng nổi đó.
Bọn bên cạnh vỗ tay cười lớn.
Tiểu Nhạn cảm thấy đói bụng, chợt nhớ lại hôm nay mình chưa ăn cơm trưa, nên không đủ sức. Hắn chau mày, quay người đi khỏi.
Bọn người kia không nhìn hắn cười nữa, mà châu miệng nói:
- Thôi về đi. Đến đây làm gì cho phí sức.
Tiểu Nhạn tức giận muốn đánh bọn này một trận, nhưng làm như vậy thì càng hết cách bái kiến Lang Trung Hiệp làm sư phụ.
Lang Trung Hiệp võ công cao cường, sức mạnh hùng hậu như vậy, còn có ai hơn nữa mà tìm. Thế nên Tiểu Nhạn nhẫn nại làm thinh bước đi, định ra ngoài dắt ngựa.
Tưởng Thành nói:
- Đừng đưa ngựa cho hắn.
Tiểu Nhạn giận quá, định rút cương đao bên yên ngựa, nhưng Tưởng Thành cũng chẳng vừa, vung đao chạy đến nói:
- Mi dám đấu võ sao?
Có người đến khuyên can, kêu Tưởng Thành lại, nói với Tiểu Nhạn:
- Đã biết đại gia thì ngươi lúc nào cũng có thể đến đây. Hôm nay nhấc không nổi thiết côn, ngày mai đến nhấc. Đừng nên gây chuyện ở đây vì Tưởng gia cũng là bằng hữu của chúng ta, mi nên nể mặt đại gia ta.
Tiểu Nhạn cố nén giận, cười nhạt một tiếng cũng không nói dắt ngựa đi ra.
Đi khỏi Từ gia trang, buồn bã hướng về phía bắc. Chẳng phải vì chuyện Tưởng Thành mà bớt lo về cây thiết côn đó. Đi hơn nửa dặm mới lên ngựa ra roi chạy về đông quan, thoáng chốc đã đến Phúc Lập tiêu điếm, nhưng không dắt ngựa vào, mà cột ngoài hàng rào, rồi mới đi vào tiêu điếm.
Bọn Thích Vinh, Tiên Thái, Tiều Vinh đều ở nơi đây. Thấy Tiểu Nhạn trở về, Tiên Thái hỏi trước:
- Lão đệ đến Lang Trung Hiệp sao rồi?
Tiểu Nhạn lắc đầu nói:
- Chẳng có việc gì. Ta cùng Lang Trung Hiệp nói chuyện nửa ngày, người bảo ta ngày ngày đến chơi.
Thích Vinh nói:
- Vừa rồi lão đệ đi không về khiến chưởng quỹ của bọn ta hết sức lo lắng. Hai ngày nay người rất bận rộn, ngày mai đã phải theo bảo tiêu rồi.
Tiểu Nhạn lắc đầu nói:
- Chưởng quỹ của các vị là người tốt. Huynh hãy báo để người yên tâm, nhưng ta cũng chẳng muốn ở lại nơi này nữa.
Tiên Thái kinh ngạc hỏi:
- Lão đệ muốn đi về đâu?
Tiểu Nhạn chau mày, lặng thinh đi vào trong thu thập hành lý, rồi nói:
- Đầu tiên đệ đến khách điếm. Hai ngày sau có thể sẽ đến nhà Lang Trung Hiệp.
Tiên Thái, Thích Vinh toàn bộ đều rất ngạc nhiên, nhưng thấy Tiểu Nhạn buồn bực, nên không dám ngăn can hắn, mà để hắn mang hành lý đi.
Tiểu Nhạn ra khỏi cửa, một tay dắt ngựa, một tay cầm hành lý đi thẳng về phía trước. Không xa thì thấy trên đường một tòa lữ điếm, bèn vào chọn một phòng, rồi gọi rượu thịt. Ăn uống xong, nằm dài trên giường nghỉ ngơi, định giữ sức lực, tinh thần đầy đủ mà ngày mai đến Từ gia cử thiết côn.
Ngủ một giấc, đột nhiên điếm gia dẫn Tiều Đức Xuân vào gặp hắn.
Đức Xuân thấy Tiểu Nhạn có phần xấu hổ, lại có phần lo lắng nói:
- Lão đệ trú ngụ nơi này thật là không ổn rồi. Hãy dọn về nhà ta hay là tiêu điếm mà ở. Hiện giờ, Trình Bát hận đệ đến tận xương tủy. Ta khuyên thế nào hắn cũng không chịu. Chắc hắn bị đệ đả thương vẫn còn chưa lành, chờ chân hắn lành xong, hắn nhất định tìm đệ trả thù. Nếu đệ ở nhà ta, bất luận thế nào hắn cũng lưu tình.
Ngày mai ta phải đi bảo tiêu rồi, không có ta ai bảo vệ cho đệ, trừ phi đệ cùng đi theo ta.
Tiểu Nhạn khoát tay nói:
- Đại ca đừng lo cho đệ. Đại ca là ngươi tốt, Giang Tiểu Nhạn biết, nhưng đệ đến nơi này là muốn nghỉ ngơi một ngày để mai đây đến nhà Lang Trung Hiệp mà ở.
Tiều Đức Xuân ngạc nhiên hỏi:
- Lang Trung Hiệp cũng xem trọng đệ sao? Nghe nói hôm nay đệ đã cùng hắn giao
đấu trên đường mà.
Tiểu Nhạn nói:
- Đại ca, đệ đã nói qua rồi. Đệ đến đây tìm Lang Trung Hiệp nếu hắn võ nghệ bình thường, thì kết giao bằng hữu, nhưng nếu tài nghệ cao siêu, đệ sẽ bái làm sư phụ.
Sáng nay đệ cùng Lang Trung Hiệp tỷ võ, biết võ nghệ của người cao cường, lại muốn thu đệ làm đệ tử, nên sau này đệ có thể đến Từ gia mà trú ngụ.
Tiều Đức Xuân nghe đến đây, hỏi:
- Hắn không bảo đệ cử ba thiết côn sao?
Tiểu Nhạn gật đầu nói:
- Không sai. Chỉ cần đệ cử được cây thiết côn nhỏ nhất thì sẽ được thu làm đồ đệ, dạy võ cho nhưng thiết côn tuy nhỏ mà không nhẹ, đệ chỉ có thể dùng tay, n...

