Đức Xuân nghe nói gật đầu:
- Nếu được như vậy cũng tốt. Nếu đệ đến nhà Lang Trung Hiệp thì Trình Bát không thể làm khó đệ. Vì tuy hắn là ác bá vùng này, nhưng lại không dám chạm đến Lang Trung Hiệp.
Tiểu Nhạn gật đầu rồi lại cười nhạt, nói:
- Việc của Trình Bát, đại ca hãy an tâm, đệ không sợ hắn. Không phải ngày mai đại ca đã đi rồi sao? Có việc gì sau này ta hãy nói. Đại ca hãy để đệ nghỉ ngơi một ngày.
Đức Xuân gật đầu rồi đi ra, trong này Tiểu Nhạn yên tĩnh tiếp tục nghỉ ngơi.
Đến hôm sau, Tiểu Nhạn cảm thấy tinh lực của mình thật phấn chấn, nên cưỡi ngựa đi đến Từ gia trang.
Trời hãy còn rất sớm, bọn Tưởng Thành và tráng đinh đang luyện võ ở sân viện, vừa thấy Tiểu Nhạn đã cười nói:
- Tiểu tử đó lại đến nữa kìa. Hắn thật ương ngạnh. Công phu một ngày mà có thể nhấc lên được sao? Trừ khi tiểu tử hắn đã ăn được đại lực hoàn.
Tiểu Nhạn không nói, cột ngựa vào trong rồi đến bên ba thiết côn, vận đủ sức lực ngồi xổm xuống, hai tay nhấc bổng thiết côn, đồng thời thân mình cũng từ từ đứng dậy.
Hắn mím miệng để hơi không bật ra, mới nhấc lên hơn một tấc, đột nhiên có người đá vào mông hắn. Tiểu Nhạn lảo đảo, thiết côn trong tay rơi xuống đất, hắn cũng theo đà té sấp xuống đất.
Tiểu Nhạn cực kỳ giận dữ, đứng lên quay người lại thì thấy Tưởng Thành đang đứng sau lưng, tay cầm cương đao, không ngừng cười gian giảo.
Tiểu Nhạn muốn xông lên đoạt đao, cùng gã đánh một trận, nhưng nghĩ việc cử thiết côn còn là trọng yếu, nên cố nén giận vào lòng, chẳng nói chẳng rằng, quay người đi đến cử thiết côn tiếp, ngầm bảo mình phải nhẫn nại mới được.
Không ngờ, lúc Tưởng Thành đá Tiểu Nhạn thì Lang Trung Hiệp đã bước ra khỏi cửa, nhìn thấy rất rõ ràng, lòng thấy phẫn nộ, bước vào phòng cầm lấy cây roi da đi đến Tưởng Thành đá một cước. Cương đao trong tay Tưởng Thành bay vút đi.
Lang Trung Hiệp quất mấy roi vun vút, Tưởng Thành đã trúng mấy roi vào mặt vào đầu, gã vội đưa tay lên đỡ, sau đó quay mình mà chạy. Lang Trung Hiệp rượt theo mà đá một cước. “Hự” Tưởng Thành té lăn trên mặt đất. Lang Trung Hiệp lại phẫn hận vung tiếp roi da, mắng lớn:
- Súc sinh. Mi dám ở đây làm bại hoại danh tiếng của ta sao? Thừa lúc người ta không đề phòng, từ sau đá lén, xem đó là hành vi của người giang hồ sao?
Tiểu Nhạn thì chạy đến ngăn Lang Trung Hiệp nói:
- Xin người đừng vì chuyện của tại hạ mà đánh hắn. Tại hạ đến đây chủ ý cử được thiết côn để được đại hiệp nhận làm đồ đệ. Nếu hắn cứ sinh sự, tại hạ nhịn hắn là được rồi.
Lang Trung Hiệp lại đánh cho Tưởng Thành mấy roi, sau đó mới đá gã một cái, mắng lớn:
- Cút! Mi phải cút khỏi Lang Trung trang. Từ nay đừng gặp ta nữa. Lập tức cút mau, nếu không ta lấy mạng của mi.
Tiểu Nhạn đứng cạnh khuyên can hồi lâu, Lang Trung Hiệp mới ngừng tay.
Lúc này, Tưởng Thành bò dậy, mặt đầy vết máu và vết roi, còn hai tay bầm tím, quần áo bị roi quất tả tơi, chẳng còn chút uy phong của Hoa Thái Tuế, gầm đầu một tiếng không nói, đi vào trong phòng.
Còn Lang Trung Hiệp đứng đó tức giận hồi lâu, mới hòa hoãn sắc mặt nói với Tiểu Nhạn:
- Thế nào? Hôm nay mi có thể cử thiết côn được không?
Tiểu Nhạn nói:
- Người hãy xem xem.
Tiểu Nhạn dùng hết sức mạnh nhấc thiết côn liên tiếp năm, sáu lần nhưng không có lần nào cử cao được.
Lang Trung Hiệp cười cười nói:
- Không được, không được! Sức mi còn yếu lắm, ngày ngày đến đây luyện tập.
Không khó chi cả, mi nhẫn nại nhất định có một ngày mi trở thành đồ đệ của ta.
Nói xong, để Tiểu Nhạn ở lại tập luyện với mấy cây thiết côn, còn Lang Trung Hiệp bước ra sân đánh mấy bài quyền và kiếm pháp.
Tiểu Nhạn ngồi nhìn thấy quyền thuật của Lang Trung Hiệp tinh xảo, kiếm pháp như chế thần đoạt quỉ, lòng Tiểu Nhạn phát sinh ái mộ thầm nghĩ:
“Nếu nhận được người này làm sư phụ, sợ gì không thể hoành hành thiên hạ, nhưng mà cây thiết côn này thật là làm khó ta quá”.
Lang Trung Hiệp luyện xong những công phu quy định của mình, từ cửa nhỏ mà đi vào nội trạch.
Còn Tưởng Thành thu thập hành lý, dắt ngựa gầm đấu đi ra ngoài. Trước khi đi còn trợn mắt hung hăng nhìn Tiểu Nhạn.
Tiểu Nhạn không thèm lý đến hắn, chẳng chút phân tâm, chỉ nghĩ đến việc cử thiết côn. Cử xong lại nghỉ, nghỉ rồi lại cử, ba bốn mươi lần, sức lực đã cạn, hai cánh tay mỏi đến nỗi không nhúc nhích được.
Trời đã vào chính ngọ có người ra nói với Tiểu Nhạn:
- Đại gia ta bảo mi vào dùng cơm rồi hãy luyện tiếp.
Tiểu Nhạn khoát tay, dùng hết sức đứng dậy, dắt ngựa đi từ từ về phía đông. Trở về điếm phòng, cố gắng ăn xong cơm trưa rồi lên giường nghỉ ngơi.
Hôm nay, hắn thấy hành vi nghĩa hiệp cùng võ nghệ cao siêu của Lang Trung Hiệp lòng phát sinh tâm phục, nhưng hắn không thể cử thiết côn, không thể bái sư học nghệ để báo thù, cảm thấy thật thương tâm. Nằm buồn bã suy nghĩ rồi thiếp đi.
Buổi tối, Tiều Đức Xuân đến tìm Tiểu Nhạn nói hôm sau là khởi hành, lại cho hay Trình Bát đã cử người đi khắp nơi mời bằng hữu để đối phó với Tiểu Nhạn, bảo hắn nên cẩn thận, tốt nhất nên dọn đến nhà Lang Trung Hiệp mà ở.
Tiểu Nhạn lắc đầu:
- Việc đó không cần khẩn trương, đệ không sợ đâu. Đại ca yên tâm đi.
Tiều Đức Xuân ngồi trò chuyện một hồi rồi mới đi.
Sáng hôm sau, vẫn như thường lệ, Tiểu Nhạn cưỡi ngựa đến nhà Từ gia. Chỉ thấy Lang Trung Hiệp đang ở giữa sân múa kiếm. Chào hỏi mấy câu, Tiểu Nhạn lại đến bên thử thiết côn.
Ba lần liên tiếp, Tiểu Nhạn không đưa lên được. L...

